Tóm tắt 30 giây: Năm 1994, Hoàng Võ Hùng đề xuất ý tưởng về đại học cộng đồng cho người dân. Năm 1998, trường đại học cộng đồng đầu tiên của Đài Loan được thành lập tại khu Văn Sơn, Đài Bắc. Bài viết này theo dõi một phong trào giáo dục ban đầu nhằm đưa việc học tập cho người lớn vào đời sống công cộng, cách nó đã trở thành một thực hành thường nhật trong xã hội dân sự Đài Loan thông qua các khóa học, câu lạc bộ, nghiên cứu địa phương và thể chế hóa.
Năm 1994, Giáo sư Hoàng Võ Hùng thuộc Khoa Toán của Đại học Quốc gia Đài Loan đã đưa ra ý tưởng về đại học cộng đồng cho người dân. Năm 1998, trường đại học cộng đồng đầu tiên của Đài Loan được thành lập tại khu Văn Sơn, Đài Bắc. Ngày 20 tháng 9 năm 1999, Trường Đại học Cộng đồng Vĩnh Hòa tổ chức lễ khai giảng tại Trung học Phúc Hòa, với Hoàng Võ Hùng giữ vai trò giám đốc sáng lập.1 2
Ba mốc thời gian này thoạt nhìn giống như một niên biểu của hệ thống giáo dục, nhưng vấn đề thực sự không nằm ở "Đài Loan có bao nhiêu trường đại học cộng đồng". Vấn đề là: tại sao một ngôi trường không đặt ra rào cản bằng cấp và cũng không lấy việc nâng cao học vị làm mục đích chính lại đưa các khóa học vào sông ngòi, phố cổ, báo chí địa phương và các vấn đề của khu vực?
Câu trả lời của Hoàng Võ Hùng rất trực diện. Ông không xem đại học cộng đồng như một trường đại học rẻ hơn, cũng không coi nó là bước đệm cho các trường đại học thông thường. Điều ông muốn giải quyết là một khoảng trống khác sau khi chế độ độc tài bị dỡ bỏ: người dân đã có lá phiếu bầu cử, nhưng chưa chắc đã có đủ kinh nghiệm thảo luận công cộng để cùng nhau xử lý các vấn đề xung quanh cuộc sống.3
📝 Ghi chú của Biên tập viên: Điểm phản trực giác nhất của đại học cộng đồng là nó trông giống một ngôi trường, nhưng thực chất lại biến câu hỏi "ngôi trường có nên chỉ dạy kiến thức không" thành một vấn đề dân chủ.
Một ngôi trường bắt đầu từ việc "không phải cái gì"
Trong kế hoạch thiết lập chính quyền địa phương mà Hoàng Võ Hùng biên soạn năm 2012, đại học cộng đồng khác với các học viện cộng đồng chỉ nhấn mạnh vào học tập suốt đời hoặc đào tạo kỹ thuật. Bản đề xuất đó đặt cải cách giáo dục và cải cách xã hội cạnh nhau, chủ trương rằng đại học cộng đồng cần mở rộng lĩnh vực công cộng của người dân, bồi dưỡng năng lực tự vấn, tư duy phản biện và phê phán.4
Sự khác biệt này không phải là trò chơi từ ngữ. Nếu đại học cộng đồng chỉ đơn thuần đưa các khóa học có sẵn đến buổi tối, sau khi học viên tan lớp họ vẫn chỉ là người tiêu dùng. Trong khi đó, học viên mà Hoàng Võ Hùng hình dung cần phải đi từ "tôi muốn học một môn" đến "tôi muốn cùng hàng xóm hiểu một vấn đề". Trong thiết kế của ông, các hoạt động câu lạc bộ không phải là vật trang trí ngoại khóa, mà là nơi học tập để mọi người tiếp xúc với công việc công ích.
Trang lịch sử của Đại học Cộng đồng Vĩnh Hòa đã lưu giữ sự phân chia khóa học này. Các khóa học thuật xử lý khoa học nhân văn, tự nhiên và xã hội; các khóa hoạt động câu lạc bộ giúp học viên thực hành tham gia vào công việc công ích; còn các khóa nghệ thuật đời sống xử lý kỹ năng và sinh hoạt hàng ngày. Ba loại hình này không phải là chia con người thành ba mục đích khác nhau, mà là kết nối lại thế giới của một con người.1
Thiết kế này cũng giải thích tại sao nghề mộc, thiên văn học, điện ảnh, lịch sử địa phương có thể cùng xuất hiện ở đại học cộng đồng. Báo cáo của Taiwan Guanghua chỉ ra rằng ban đầu Đại học Cộng đồng Văn Sơn đã mở các môn kinh tế học và chính trị học thường thấy ở trường đại học; sau đó nhận ra "kiến thức đóng gói" trong trường không nhất thiết phù hợp với người lớn, nên dần tăng cường các khóa học mang tính trải nghiệm như mộc, thiên văn chiêm tinh và nhìn thế giới qua điện ảnh, đồng thời khuyến khích học viên thành lập câu lạc bộ và tham gia xây dựng cộng đồng.5
📝 Ghi chú của Biên tập viên: Đại học cộng đồng không phải là hạ thấp độ khó của kiến thức, mà là đặt kiến thức trở lại nơi cuộc sống thực sự diễn ra, khiến một bảng thời khóa biểu bắt đầu chạm đến một con sông, một ngôi nhà và một đoạn lịch sử bị bỏ quên.
Văn Sơn: Bên ngoài giảng đường chính là địa phương
Đại học Cộng đồng Văn Sơn được thành lập năm 1998 không có một tiền lệ nào ở Đài Loan để sao chép. Nó phải trả lời câu hỏi tại sao người lớn lại quay trở lại lớp học bên ngoài công việc và gia đình, và cũng phải trả lời liệu việc học sau khi kết thúc một khóa học có còn tồn tại trong cộng đồng hay không. Điều này khiến "địa phương" không chỉ là địa điểm trường học, mà còn trở thành giáo trình.
Trong bài báo tiếng Anh của Taiwan Guanghua về nghiên cứu địa phương của Đại học Cộng đồng Văn Sơn, người ta ghi nhận sinh viên và giảng viên bước ra khỏi lớp học để đo chất lượng nước Hồ Phỉ Thúy (Emerald Lake), quan sát môi trường xung quanh, và thông qua tài liệu địa phương cùng cư dân để tích lũy "Tri thức Văn Sơn". Bài báo đó cũng đề cập rằng các sinh viên và giảng viên đại học cộng đồng trên khắp Đài Loan đã tham gia vào việc quan tâm đến môi trường, ghi chép lịch sử và hành động văn hóa địa phương, biến đại học cộng đồng thành một nút giao của các hoạt động văn hóa cơ sở.6
Ở đây có một bước ngoặt dễ bị bỏ qua. Đại học cộng đồng không phải là bắt đầu bằng một bộ "khóa học sáng tạo địa phương" được quy hoạch tập trung rồi mới nhét địa phương vào. Nhiều khi, đó là việc để cư dân cùng nhau đi bộ, phỏng vấn, đo đạc, sắp xếp tài liệu, rồi từ đó dần biết khu phố của mình còn thiếu gì. Do đó, khóa học không chỉ truyền đạt câu trả lời mà còn đang tạo ra các vấn đề.
Bản tự thuật của Đại học Cộng đồng Vĩnh Hòa đưa ra một ví dụ cụ thể khác. Trước khi Tân Bắc thành phố được nâng cấp vào năm 2010, Đại học Cộng đồng Vĩnh Hòa đã cùng các chuyên gia và NGO thành lập Liên minh Tầm nhìn Sinh thái Song Hòa (Ecological Shuanghe Vision Alliance), liệt kê giao thông xanh, cuộc sống xanh, không gian xanh và quyền xanh là những yêu cầu, đặt hoạt động của trường, xây dựng cộng đồng và tham gia công dân trên cùng một trục. Đây là trường hợp của một ngôi trường đơn lẻ, không nên đại diện cho tất cả các đại học cộng đồng, nhưng nó cho thấy khóa học có thể vượt ra ngoài cổng trường như thế nào.1
📝 Ghi chú của Biên tập viên: Khi một bài giảng bắt đầu đo chất lượng nước sông, tra cứu tài liệu địa phương và hỏi cư dân cách sống, ngôi trường không còn chỉ là một kiến trúc "cung cấp dịch vụ", mà trở thành công cụ để cộng đồng cùng suy ngẫm.
Điều Hoàng Võ Hùng thực sự lo lắng không phải là không ai đến học
Trong bài viết của mình cho Đại học Cộng đồng Văn Sơn, Hoàng Võ Hùng đặt đại học cộng đồng trong bối cảnh xã hội sau khi chế độ độc tài bị dỡ bỏ vào năm 1987. Ông cho rằng, dân chủ hóa mang lại tự do và không gian kết hợp, nhưng các vấn đề còn sót lại từ sự cai trị chuyên quyền lâu dài cũng sẽ dần nổi lên. Đối với ông, việc học tập xã hội và dân chủ hóa phải tiến hành cùng nhau, nếu không lá phiếu sẽ không tự động trở thành năng lực phán đoán công cộng.3
Đây là một nhận định mang tính luận điểm mạnh mẽ, không phải tất cả mọi người đều phải chấp nhận. Giá trị của nó nằm ở chỗ đã kéo "giáo dục" ra khỏi ngôn ngữ thăng tiến cá nhân và đưa về đời sống công dân: làm thế nào để con người hiểu các vấn đề công cộng, cách thảo luận với những người có quan điểm khác nhau, và cách tổ chức hành động khi không có chính trị gia phát ngôn cho mình.
Bài báo học thuật của Thái Hồng Trịnh (Cai Hongzheng) năm 2006 đã hệ thống hóa ý tưởng này thành "giải phóng tri thức, thúc đẩy xã hội dân sự". Bài báo chỉ ra rằng nền tảng triết học của đại học cộng đồng bao gồm sự phân biệt giữa "kiến thức đóng gói" và "kiến thức kinh nghiệm", và tiếp tục sử dụng kiến thức ngầm để hiệu chỉnh sự phân biệt này, thảo luận về các vấn đề thực tế mà đại học cộng đồng phải đối mặt với tư cách là một phong trào khai sáng văn hóa. Đây là phân tích của nhà nghiên cứu, không phải lời trích dẫn nguyên văn của Hoàng Võ Hùng.7
Lời nhắc nhở này rất quan trọng. Câu chuyện về đại học cộng đồng không thể chỉ được viết thành một lịch sử chiến thắng duy tâm. Để khóa học giữ tính công cộng, cần có sự hợp tác lâu dài giữa giáo viên, nhân viên hành chính, học viên và các tổ chức địa phương. Sự khác biệt về nguồn lực, phân chia nhiệm vụ tổ chức, hình thức ủy thác của chính phủ và triết lý hoạt động đều sẽ thay đổi những gì một đại học cộng đồng có thể làm được.
Nghiên cứu năm 2013 đã tổng hợp ba mô hình – mô hình chuyên môn hóa, mô hình khai sáng ý thức và mô hình liên minh chiến lược NGO – dựa trên ba đại học cộng đồng được chứng nhận bởi Hiệp hội Thúc đẩy Phát triển Đại học Cộng đồng Quốc gia. Nghiên cứu cũng liệt kê các phương pháp khác nhau như bồi dưỡng hành chính, hướng dẫn khóa học, hướng dẫn câu lạc bộ và xây dựng cộng đồng.8
| Thời gian | Bước ngoặt | Bước ngoặt này đã thay đổi điều gì |
|---|---|---|
| 1994 | Hoàng Võ Hùng đề xuất ý tưởng đại học cộng đồng cho người dân | Học tập cộng đồng được đặt vào vấn đề dân chủ và cải cách xã hội |
| 1998 | Đại học Cộng đồng Văn Sơn thành lập | Trường đại học cộng đồng Đài Loan đầu tiên bắt đầu biến lý tưởng thành hoạt động thường nhật |
| 1999 | Các đại học cộng đồng ở Vĩnh Hòa và nơi khác tiếp tục mở | Sự chuẩn bị của người dân và hợp tác với chính quyền địa phương giúp mô hình lan tỏa |
| 2018 | Ban hành "Quy chế Phát triển Đại học Cộng đồng" | Đại học cộng đồng đạt được vị thế pháp lý rõ ràng hơn, đồng thời đối mặt với những yêu cầu thể chế hóa mới |
📝 Ghi chú của Biên tập viên: Khó khăn của đại học cộng đồng không phải là "lý tưởng và thực tế ai sẽ thắng", mà là khi lý tưởng đi vào ngân sách, địa điểm và đánh giá, nó buộc phải đàm phán lại mỗi ngày.
Từ phong trào dân sự đến văn bản pháp luật
Bản giải thích chính sách của Văn phòng Hành chính ghi nhận rằng trường đại học cộng đồng đầu tiên được thành lập tại khu Văn Sơn, Đài Bắc vào năm 1987 (theo lịch ROC). Đến năm 2017 (năm thứ 106), toàn quốc có 86 trường với 400.000 lượt học viên. Những con số này là dữ liệu chính sách khoảng thời gian trước năm 2017, không phải tình hình hiện tại vào năm 2026.9
Bản giải thích đó cũng không coi việc thể chế hóa là một tin tốt đơn thuần. Đại học cộng đồng đối mặt với các vấn đề như thiếu địa điểm cố định, kinh phí eo hẹp và thiếu cơ sở pháp lý cấp cao, do đó Bộ Giáo dục đã đưa ra dự thảo "Quy chế Phát triển Đại học Cộng đồng". Quốc hội đã thông qua quy chế này vào ngày 18 tháng 5 năm 2018 (theo lịch ROC), luật này cùng lúc giải quyết các vấn đề về cơ quan quản lý, địa điểm giảng dạy, trợ cấp, đánh giá và chứng nhận học tập.9
Bài viết tiếng Anh của Bộ Giáo dục chỉ ra rằng bộ luật gồm 17 điều này đã được Tổng thống công bố vào ngày 13 tháng 6 năm 2018 (theo lịch ROC), một trong những mục đích là cung cấp cho đại học cộng đồng vị thế pháp lý rõ ràng hơn và hỗ trợ giải quyết các vấn đề về địa điểm và kinh phí vận hành. Bộ Giáo dục cũng liệt kê năng lực công dân, tham gia công việc công ích, nhận diện địa phương, văn hóa địa phương và sự bền vững của cộng đồng là mục tiêu của đại học cộng đồng.10
Luật pháp giúp đại học cộng đồng ít bị coi là một kế hoạch tạm thời hơn, nhưng nó cũng mang lại một vấn đề khác: khi một phong trào giáo dục ban đầu được người dân tự mày mò đã đi vào hệ thống hành chính, làm thế nào để nó giữ được sự nhạy cảm với các vấn đề địa phương? Nếu việc đánh giá chỉ tập trung vào số lượng khóa học, số lượng tuyển sinh và tỷ lệ thực hiện, liệu những cuộc đối thoại, lòng tin và năng lực công dân khó định lượng nhất có bị đẩy xuống cuối cùng không?
Một chương học thuật tiếng Anh được thu thập bởi Springer đặt đại học cộng đồng Đài Loan trong bối cảnh xây dựng xã hội dân sự sau những năm 1980, cho rằng giáo dục người lớn có thể trở thành con đường để mọi người tham gia các phong trào xã hội và đưa tiếng nói của nhóm yếu thế vào lĩnh vực công cộng. Chương đó cũng chỉ ra rằng, sau khi trường đại học cộng đồng đầu tiên được thành lập vào năm 1998, mô hình này đã tiếp tục phát triển thành một lực lượng thúc đẩy xã hội dân sự.11
📝 Ghi chú của Biên tập viên: Thể chế hóa không phải là kết thúc câu chuyện, nó chỉ đơn giản là đưa "ai có thể quyết định dạy gì, học cho ai" từ trong lớp học ra vào chính sách công.
Dư âm mà một bảng thời khóa biểu để lại
Khi nhìn lại Hoàng Võ Hùng và đại học cộng đồng ngày nay, điều đáng nhớ nhất có lẽ không phải là kỷ lục "ngôi trường đầu tiên", mà là nỗ lực gắn kết việc học tập với đời sống công cộng của ông. Nỗ lực đó không đảm bảo rằng mỗi khóa học sẽ trở thành một phong trào xã hội, cũng không đảm bảo rằng mọi học viên đều sẽ tham gia vào các tổ chức địa phương.
Nó chỉ đưa ra một câu hỏi không dễ trả lời: liệu giáo dục có chỉ phục vụ để giúp con người phù hợp hơn với hệ thống hiện hành? Nếu học viên học được cách nhận diện ô nhiễm của một con sông, truy tìm lịch sử của một khu chợ, hiểu một chính sách địa phương trong lớp học, rồi thảo luận với người khác xem có nên thay đổi hay không, những hành động này chưa chắc tạo ra kết quả ngay lập tức, nhưng nó đã thay đổi mối quan hệ giữa con người và địa phương.
Trong một bài kêu gọi, Hoàng Võ Hùng viết: "Thúc đẩy đại học cộng đồng chính là tiến hành học tập xã hội toàn diện."3 Trọng lượng của câu nói này không nằm ở chỗ nó nghe có vẻ lớn lao, mà là vì nó mở rộng đối tượng của việc học từ sách giáo khoa ra đời sống chung. Nó cũng khiến đại học cộng đồng luôn phải đối mặt với một tiêu chuẩn không thể tránh khỏi: liệu nó có thực sự giúp học viên có năng lực hiểu các vấn đề công cộng và cùng người khác giải quyết chúng hay không?
![]()
Hình ảnh: Ephemeral Days, 〈Taipei Municipal Wenshan School of Special Education〉, Wikimedia Commons, CC BY-SA 4.0. Trang tệp hình ảnh: Wikimedia Commons.
Đọc thêm
Hiệp hội Cộng đồng Đại học Quốc gia: Cơ sở dữ liệu và Thực tiễn Xã hội
Bộ Giáo dục: Giải thích liên quan đến Quy chế Phát triển Đại học Cộng đồng
Tài liệu tham khảo
- Đại học Cộng đồng Vĩnh Hòa: Câu chuyện của chúng tôi — Trang lịch sử chính thức của Đại học Cộng đồng Vĩnh Hòa, ghi lại bối cảnh hoạt động của trường với các khóa học và hành động địa phương từ sáng kiến năm 1994, chuẩn bị năm 1998 và thành lập năm 1999.↩23
- Đại học Cộng đồng Văn Sơn, Đài Bắc: Ý định sáng lập đại học cộng đồng — Tài liệu công khai của Hoàng Võ Hùng năm 2008, giải thích bối cảnh và ý định sáng lập đại học cộng đồng từ góc độ học tập xã hội và dân chủ hóa sau khi chế độ độc tài bị dỡ bỏ.↩
- Đại học Cộng đồng Văn Sơn, Đài Bắc: Ý định sáng lập đại học cộng đồng — Nguyên văn trong tài liệu chính thức, trực tiếp ủng hộ mối liên hệ giữa học tập xã hội, sự hiểu biết công cộng và việc làm sâu sắc dân chủ.↩23
- Hiệp hội Cộng đồng Đại học Quốc gia: Chúng tôi muốn tổ chức đại học cộng đồng như thế nào? — Văn bản kế hoạch thiết lập chính quyền địa phương của Hoàng Võ Hùng, phân biệt cải cách giáo dục và cải cách xã hội, đề xuất thiết kế về lĩnh vực công cộng, khóa học câu lạc bộ và sự tham gia địa phương.↩
- Tạp chí Taiwan Guanghua: Sự trỗi dậy của Tân Đài Loan Học, Đại học Cộng đồng 20 năm — Bài tổng quan chuyên đề của tạp chí uy tín về trường tiên phong Văn Sơn và sự chuyển đổi khóa học, giải thích cách kiến thức đóng gói, kiến thức kinh nghiệm và xây dựng cộng đồng gặp nhau trong thực tiễn.↩
- Taiwan Panorama: Các Trường Đại học Cộng đồng Đài Loan Thúc đẩy Hoạt động Cơ sở — Bài báo của tạp chí uy tín bằng tiếng Anh, tường thuật các trường hợp cụ thể về nghiên cứu địa phương, giám sát môi trường, ghi chép lịch sử và sự tham gia hành động cơ sở của sinh viên và giảng viên đại học cộng đồng.↩
- Thái Hồng Trịnh: Về khả năng "giải phóng tri thức" của đại học cộng đồng — Bài báo học thuật trên tạp chí Giáo dục và Nghiên cứu Xã hội, phân tích ý tưởng giải phóng tri thức của Hoàng Võ Hùng, kiến thức đóng gói và kiến thức kinh nghiệm, đồng thời thảo luận về vị thế khai sáng văn hóa của đại học cộng đồng.↩
- Lý Cam An: Nghiên cứu mô hình quản lý hoạt động đại học cộng đồng thúc đẩy sự tham gia công chúng — Trang bài luận thạc sĩ của Đại học Sư phạm Quốc lập Cao Hùng, nghiên cứu các mô hình hoạt động và chiến lược tham gia công chúng của ba đại học cộng đồng, thể hiện sự khác biệt tổ chức sau khi lý tưởng được triển khai.↩
- Văn phòng Hành chính: Quy chế Phát triển Đại học Cộng đồng—Ban hành luật chuyên ngành thúc đẩy phát triển bền vững của đại học cộng đồng — Trang giải thích chính sách của chính phủ, cung cấp số liệu thống kê về số lượng và lượt học viên trước năm 2017, và bối cảnh chính sách về địa điểm, kinh phí, đánh giá và thể chế hóa.↩2
- Bộ Giáo dục: Tổng thống Thái ban hành Luật Phát triển Đại học Cộng đồng — Trang bài viết tiếng Anh của Bộ Giáo dục, ghi lại việc công bố luật vào năm 2018 (theo lịch ROC), nội dung bộ luật gồm 17 điều và định vị chính thức về năng lực công dân, văn hóa địa phương và sự bền vững của cộng đồng của đại học cộng đồng.↩
- Amy Shi-min Chen và Wei-ni Wang: Từ Giáo dục đến Học tập Cơ sở — Chương học thuật tiếng Anh trên Springer, đặt đại học cộng đồng Đài Loan trong bối cảnh nghiên cứu quốc tế về dân chủ hóa, xã hội dân sự, giáo dục người lớn và sự tham gia địa phương.↩