Âm thanh không có địa chỉ: Làm thế nào đài phát thanh Đài Loan trở thành không gian công cộng địa phương

Từ kỳ thử phát năm 1925, Đài phát thanh thời Nhật trị, tờ Tiếng nói Đài Loan sau chiến tranh, đến các đài phát thanh dân doanh và quảng phát ngầm thời thiết quân luật, theo dõi cách máy radio đồng thời truyền tải chỉ thị chính sách, bài hát, ngôn ngữ và những kinh nghiệm địa phương không dễ dàng bị im lặng.

Tháng 6 năm 1925, Tổng đốc Đài Loan lợi dụng kỷ niệm 30 năm cai trị, tiến hành thí nghiệm phát thanh kéo dài mười ngày. Tháng 10 năm 1928, Đài phát thanh Đài Bắc chính thức thành lập. Tháng 2 năm 1931, Hiệp hội Phát thanh Đài Loan (một tổ chức bán chính thức, bán dân sự) bắt đầu hoạt động. 1 2

Ba mốc thời gian này trông giống như một đường thẳng của tiến bộ công nghệ. Trên thực tế, đài phát thanh từ đầu đã mang hai tính cách: nó có thể đưa những mệnh lệnh vào từng nhà từng nhà, nhưng cũng có thể phát một bài hát, một vở kịch hoặc một câu chuyện địa phương, để cho những người nghe máy radio tự sắp xếp cuộc sống của họ vào bảng thời gian chương trình được sắp xếp sẵn bởi nhà nước.

Do đó, lịch sử đài phát thanh không chỉ là câu hỏi "năm nào có đài phát thanh nào". Điều đáng để đặt câu hỏi hơn là: ai có thể nói chuyện, ai được định vị là người lắng nghe, ngôn ngữ nào có thể vào microphone, và liệu những người lắng nghe có thể biến một cái loa quốc gia thành một giọng nói của chính họ được hay không.

Tóm tắt 30 giây: Mâu thuẫn của đài phát thanh Đài Loan không nằm ở chỗ nó từng bị kiểm soát, mà nằm ở chỗ những người kiểm soát phải sử dụng giải trí, âm nhạc, phương ngôn và cuộc sống hàng ngày để tuyên truyền thực sự lưu lại được.

Trước khi máy radio chưa vào được từng nhà

Mười ngày thử phát năm 1925 không phải là đưa máy radio trực tiếp vào từng nhà. Công viên Mới Đài Bắc, Bệnh viện Đài Bắc, Trường học Thái Bình ở Đại Tạo Anh, cũng như các bưu điện, hội trường công cộng và phòng chủ tịch thành phố ở các địa phương, đều đã được lắp đặt thiết bị thu thanh, thậm chí có những chiếc xe tải mang theo loa để phát thanh trên đường phố. Nội dung lúc bấy giờ bao gồm tóm tắt tin tức, bài giảng, đĩa than, bài hát thiếu nhi, âm nhạc phương Tây, âm nhạc truyền thống Đài Loan và dự báo thời tiết. 3

Kiểu thu nghe công cộng này rất dễ bị bỏ qua. Khi đài phát thanh mới xuất hiện, những người lắng nghe không nhất thiết ngồi trong phòng khách của họ, mà có thể tập trung ở các tòa nhà công cộng, trường học hoặc góc phố. Âm thanh đầu tiên tiến vào là một nhóm người tập hợp, sau đó mới từng bước trở thành tiếng nền trong những gia đình riêng tư.

Năm 1927, Tổng đốc Đài Loan quy định các quy tắc lắng nghe máy radio; lúc đó chỉ có 128 hộ đã đăng ký giấy phép lắng nghe. Sau khi Đài phát thanh Đài Bắc thành lập năm 1928, máy radio mới bắt đầu chuyển từ hiếm lạ thành một hàng hóa tiêu dùng hàng ngày có phí, cần đăng ký và bảo trì. 3

Giá cả và rào cản kỹ thuật của máy radio cũng xác định những người lắng nghe đầu tiên. Nghiên cứu của Lư Thiệu Lý chỉ ra rằng thị trường máy radio thời Nhật trị bị chi phối bởi vốn vay, công nghệ và điều kiện địa lý tập trung, với những thương nhân là nhóm có khả năng sử dụng dễ dàng hơn, và cơ hội lắng nghe của người Đài Loan cũng không bằng những người Nhật ở Đài Loan. 1

Đây là một chi tiết không quá phù hợp với hình ảnh "hiện đại hóa": đài phát thanh có thể vượt qua khoảng cách, nhưng nó không tự động vượt qua các lớp xã hội. Sóng điện từ không có rào cản nhìn thấy được, nhưng máy radio, điện, phí lắng nghe và ngôn ngữ thì rào cản vẫn có thể nhìn thấy được.

Hiệp hội Phát thanh Đài Loan: Chương trình không phải lớn lên một cách tự nhiên

Sau khi bắt đầu phát thanh chính thức năm 1931, Hiệp hội Phát thanh Đài Loan chịu trách nhiệm tăng số lượng người lắng nghe, sửa chữa máy radio và xử lý các trở ngại trong lắng nghe. Sự phát triển của đài phát thanh không chỉ là lắp đặt trạm phát, mà còn bao gồm sản xuất chương trình, nhân sự, kinh phí, thu phí và quản lý người lắng nghe. 1

Tổ chức đài phát thanh Đài Loan từ một đầu đã liên kết với mục đích quản lý của chính phủ thuộc địa. Các nghiên cứu chỉ ra rằng chương trình đài phát thanh bị ảnh hưởng bởi chính sách đồng hóa và sự can thiệp chính trị, với không gian dành cho các chương trình tiếng Đài Loan rất hạn chế. Đài phát thanh có thể giới thiệu về vệ sinh, phòng cháy chữa cháy, an toàn giao thông và thể dục máy radio, và nó cũng có thể đóng gói bản sắc quốc gia, huy động chiến thời và trật tự thuộc địa thành một tiếng nói được phát sóng cố định mỗi ngày. 2

Nhưng đài phát thanh không chỉ còn lại những mệnh lệnh. Vào đầu những năm 1930 ở Đài Bắc, máy radio cũng xuất hiện ở các quán cà phê, cửa hàng và không gian giải trí đô thị. Các nghiên cứu từ Đại học Chính trị sử dụng tài liệu báo chí và tác phẩm văn học để xây dựng lại đoạn trải nghiệm này, chỉ ra rằng đài phát thanh đã mang những giờ giấc chính xác, tin tức kinh tế, văn hóa phổ biến và cuộc sống tiêu dùng vào nhịp hoạt động đô thị. Tính chất tức thì của nó đã thay đổi cách những người chờ đợi tin tức, và cũng khiến Đài Bắc kết nối với lãnh thổ Nhật Bản và thậm chí thị trường truyền thông toàn cầu rộng lớn hơn. 3

Có người ở cửa hàng nghe tin tức kinh tế, có người coi đài phát thanh là nguồn âm nhạc, có người chỉ nhớ lại những câu chuyện trong chương trình. Ngay cả khi người sản xuất chương trình có mục đích giáo dục rõ ràng, những người lắng nghe vẫn có thể chỉ mang một phần nào đó trở lại cuộc sống. Sức kiểm soát của đài phát thanh không bao giờ hoàn thành chỉ bằng cách bấm công tắc, nó phải trở nên đáng được lắng nghe trước tiên.

📝 Ghi chú của Nhà báo: Nhà nước có thể sắp xếp bảng thời gian chương trình, nhưng nó không thể hoàn toàn sắp xếp những gì một gia đình nói chuyện bên cạnh máy radio.

Từ Đài phát thanh Nhật Bản đến Tiếng nói Đài Loan sau chiến tranh

Sau năm 1945, Đài Loan Tuyên Bố Toàn Cầu tiếp quản các thiết bị phát thanh và mạng lưới từ thời kỳ Nhật trị. Tháng 6 năm 1946, Đài Loan Tuyên Bố Toàn Cầu xuất bản tờ Tiếng nói Đài Loan, một tạp chí hàng tháng tiếp tục cho đến tháng 12 năm 1950, tổng cộng xuất bản 54 kỳ. Nó đăng các bản thảo phát thanh, kịch phát thanh, nhạc, tài liệu luyện tập tiếng Quốc ngữ, các bài giảng tiếng Fukien, câu chuyện thiếu nhi, bài giảng về gia đình và các tác phẩm văn học. 4

Tờ Tiếng nói Đài Loan rất tốt để minh họa các nhiệm vụ kép của đài phát thanh sau chiến tranh. Lời mở đầu tuyên bố rằng để làm cho đài phát thanh "sử dụng cả tai lẫn mắt", thông qua tiếng nói và văn bản tiến hành tái xây dựng văn hóa. Các nghiên cứu từ Đại học Quốc gia Đài Loan chỉ ra rằng kế hoạch này bao gồm loại bỏ dấu vết của cai trị thuộc địa Nhật Bản, tuyên truyền văn hóa Trung Hoa, nâng cao kiến thức khoa học, và định hình lại công dân sau chiến tranh. 5

Tuy nhiên, cùng một tờ báo không chỉ sử dụng một ngôn ngữ duy nhất. Vào cuối năm 1947, đài phát thanh được chia thành Đài phát thanh Thứ nhất, Thứ hai và Thứ ba, Đài phát thanh Thứ hai sử dụng hoàn toàn tiếng Fukien, được thiết lập đặc biệt cho những người lắng nghe bản tỉnh. 5 Tài liệu tạp chí được bảo tồn bởi Đài Loan Tuyên Bố Quốc gia cũng cho thấy rằng các tờ Tiếng nói Đài Loan ban đầu từng đăng các bài giảng tiếng Fukien, nội dung tiếng Nhật, âm nhạc, tiểu thuyết và các khóa học gia đình, nhưng sau đó ngôn ngữ và chính sách biên tập dần chịu ảnh hưởng của môi trường chính trị. 4

Sự thay đổi này không thể được đơn giản hóa thành "ngay lập tức cấm giọng nói địa phương sau chiến tranh", và cũng không thể được viết thành "từ đó đài phát thanh mở cửa". Cách nói chính xác hơn là: các tổ chức đài phát thanh một lúc đã cần phải đối mặt với các đối tượng lắng nghe nói những ngôn ngữ khác nhau, sau đó dưới áp lực của Sự kiện 228, thiết quân luật, chính sách Quốc ngữ và huy động Chiến tranh Lạnh, các ngôn ngữ và nội dung có thể xuất hiện được sắp xếp lại theo thứ tự từng bước.

Tờ Tiếng nói Đài Loan còn lại một manh mối khác: đài phát thanh không chỉ là chương trình được tai lắng nghe, mà cũng là tài liệu giấy có thể được đọc, sưu tầm và nghiên cứu. Khi âm thanh ban đầu khó bảo tồn, bảng thời gian chương trình, kịch bản phát thanh, nhạc và quảng cáo trên tạp chí lại trở thành những cửa sổ quan trọng để chúng tôi tìm kiếm cuộc sống nghe nhạc sau chiến tranh. 4 5

Máy radio vào thói quen hàng ngày, cũng vào thể chế chiến thời

Vào những năm 1950, chính phủ tiếp quản các trạm phát thanh và thói quen lắng nghe từ thời kỳ Nhật trị, đưa đài phát thanh vào hệ thống tuyên truyền chống Cộng, chống Nga. Các nghiên cứu từ Quốc ủy viên Lịch sử chỉ ra rằng sau khi tiếp quản năm 1945, các trạm phát thanh ở các địa phương Đài Loan được đổi tên thành đài phát thanh, năm 1946 các tổ chức liên quan được sắp xếp lại thành Công ty Cổ phần Phát thanh Trung Hoa, năm 1949 Đài phát thanh Trung Hoa được lập ra hoàn toàn ở Đài Bắc, và đặt chống Cộng chống Nga là phương châm hoạt động chính. 6

Thể chế này không chỉ duy trì bằng những bài phát biểu chính trị. Các chương trình vào những năm 1950 từng bước bổ sung thêm kịch phát thanh, liên phát, nội dung gia đình và những tình huống cuộc sống khác. Các nghiên cứu của Lâm Quả Hiển về tờ Tạp chí Phát thanh chỉ ra rằng ở một môi trường sàng lọc và độc quyền thông tin của các bộ phận đảng chính, họ bắt đầu học cách đặt kiến thức chống Cộng vào một thế giới phát thanh dễ tiếp cận hơn. Do đó, tình trạng chiến thời và cuộc sống hàng ngày đồng thời xuất hiện trong cùng một chiếc máy radio. 7

Số lượng máy radio cũng tăng nhanh chóng. Tài liệu tổng hợp từ các nghiên cứu của Quốc ủy viên Lịch sử cho thấy, năm 1952 có khoảng 50.000 chiếc máy radio được đăng ký, năm 1962 đã vượt quá 1 triệu chiếc. Giai đoạn tăng trưởng này khiến đài phát thanh trở thành một trong những phương tiện thông tin và giải trí có tầm ảnh hưởng nhất ở Đài Loan trước khi television trở nên phổ biến. 6

Một gia đình có thể nghe thể dục vào buổi sáng, nghe tin tức thị trường vào buổi chiều, nghe bài hát hoặc kịch phát thanh vào buổi tối, với những bài phát hành chính sách lẫn trong đó. Điều này không có nghĩa là những thành viên gia đình tin tưởng mỗi câu được phát sóng, cũng không có nghĩa là họ có thể rời khỏi toàn bộ hệ thống kiểm soát. Nó chỉ có nghĩa là thể chế chuyên chế không chỉ tồn tại trong những khẩu hiệu, mà cũng ẩn giấu trong bảng thời gian hàng ngày, thói quen nghe và không gian gia đình.

Đài phát thanh dân doanh giữ lại tiếng Đài Loan trên microphone

Đài phát thanh thời thiết quân luật không thể chỉ viết thành lịch sử của các đài phát thanh do đảng ngành kiểm soát. Nghiên cứu của Chu Bích Nghi về đài phát thanh dân doanh từ 1952 đến 1987 chỉ ra rằng thời thiết quân luật vẫn còn có hơn hai mươi đài phát thanh dân doanh. Những đài phát thanh này thiếu tài nguyên của các đài phát thanh quốc gia, đảng, quân sự, vì vậy phải dựa vào quảng cáo và các chương trình giải trí để thu hút người lắng nghe, do đó sử dụng tiếng Đài Loan để phát thanh trong không gian hạn chế, sản xuất bài hát tiếng Đài Loan, kịch phát thanh và vở ca trù phát thanh. 8

Sự tồn tại của các đài phát thanh dân doanh không bằng truyền thông tự do. Các nghiên cứu chỉ ra rằng, vào những năm 1950, một số người sáng lập đài phát thanh có nền tảng từ đảng, chính phủ, quân sự, các đài phát thanh dân doanh cũng bị kiểm soát bởi các lệnh hành chính, kiểm duyệt cùng chiều và hệ thống cảnh báo. 8 Nhưng giữa kiểm soát và sử dụng vẫn có những khoảng trống. Chương trình phải có người lắng nghe mới có quảng cáo, quảng cáo cần thị trường, thị trường lại bắt buộc các đài phát thanh phải đáp ứng ngôn ngữ và nội dung mà những người lắng nghe thực sự hiểu rõ, sẵn sàng nghe lâu dài.

Do đó, các bài hát tiếng Đài Loan và các vở ca trù phát thanh không chỉ là các mục bảo tồn văn hóa, mà còn là một nền kinh tế truyền thông. Chúng giúp các đài phát thanh tồn tại, và cũng giúp ngôn ngữ bị chính sách Quốc ngữ nén tạo tiếp tục xuất hiện trong tiếng nói hàng ngày. Không thể viết giai đoạn này thành lịch sử về các đài phát thanh dũng cảm chống lại nhà nước, vì hầu hết các đài phát thanh vẫn hoạt động trong phạm vi kiểm soát. Cách nói gần với tài liệu lịch sử hơn là: các đài phát thanh dân doanh tìm thấy những khoảng trống tồn tại kinh doanh trong những hạn chế của thể chế, và tiếng Đài Loan cùng văn hóa địa phương chính là những gì tìm thấy người lắng nghe ở trong những khoảng trống đó.

Từ 1968 đến 1973, Phong trào Phục hưng Văn hóa Trung Hoa làm cho không gian tiếng Đài Loan của các đài phát thanh dân doanh tiếp tục co hẹp. Từ 1974 đến 1987, kiểm duyệt trước phát hành và các quy định Luật phát thanh truyền hình lại siết chặt nội dung chương trình. Sau khi bãi bỏ thiết quân luật, những kiểm soát liên quan mới được từng bước gỡ bỏ thông qua sửa đổi pháp luật. 8

📝 Ghi chú của Nhà báo: Đôi khi, ngôn ngữ địa phương không được giữ lại nhờ một chiến thắng công khai, mà được giữ lại nhờ một chương trình phải có người lắng nghe, có người mua quảng cáo, từng bước hỗ trợ sống sót qua cánh cửa hẹp của thể chế.

Đài phát thanh cũng là chiến trường của Đông Á

Đài phát thanh Đài Loan không thể chỉ được đặt trong lịch sử tuyên truyền chính sách nội địa. Các nghiên cứu của Kawashima Masao gọi giai đoạn từ những năm 1920 đến 1960 là Thời đại phát thanh, chỉ ra rằng Đế quốc Nhật Bản, Quốc Dân Đảng Trung Hoa, Đảng Cộng sản, Hoa Kỳ và Liên Xô đều coi đài phát thanh là công cụ huy động, tuyên truyền và đáp trả. Các mạng lưới phát thanh vượt qua đất đai thuộc địa, vùng chiến sự và ranh giới ngôn ngữ, tạo thành cuộc chiến điện từ ở Đông Á. 9

Góc nhìn xuyên biên giới này có thể sửa chữa một sự hiểu lầm thường gặp: đài phát thanh được chú trọng không chỉ vì chính phủ muốn "giáo dục nhân dân", mà còn vì nó có thể truyền tải tin tức tức thì, phát sóng ra ngoài, phản ứng với tín hiệu của kẻ thù, và đưa cuộc chiến ở xa vào gia đình. Sóng điện từ không có biên giới, nhưng trạm phát, lựa chọn ngôn ngữ, thiết bị thu nghe và kiểm duyệt nội dung đều có biên giới chính trị.

Đài Loan thời Nhật trị từng xuất khẩu chương trình sang đất liền Nhật Bản. Kể từ năm 1934, Đài Loan cũng kết nối với mạng lưới tiếng nói của đế quốc thông qua chuyển tiếp và phát thanh nước ngoài. Sau chiến tranh, đài phát thanh lại được đưa vào khung cảnh của tâm chiến chống Cộng và tuyên truyền Chiến tranh Lạnh. Ngôn ngữ và kẻ thù mà những chế độ chính trị khác nhau sử dụng là khác nhau, nhưng tưởng tượng về đài phát thanh là "tức thì, phổ quát, có thể xuyên thủng rào cản không biết chữ" lại khá giống nhau. 2 9

Sự kiện 228, đài phát thanh ngầm và tiếng nói công cộng

Tác dụng chính trị của đài phát thanh trở nên đặc biệt rõ ràng trong Sự kiện 228 năm 1947. Các tài liệu toạ đàm được tổng hợp bởi Hành động Văn hóa Tốt cho Nhân dân chỉ ra rằng, những người dân đầu tiên chiếm đóng chính là Đài phát thanh Đài Loan, thông qua đài phát thanh để sự kiện mở rộng nhanh chóng sang các địa phương. Tài liệu này xuất phát từ ghi chép hoạt động bên lề và tóm tắt của những người nói chuyện, phù hợp để giải thích tác dụng công cộng của đài phát thanh trong sự kiện, nhưng không nên xem nó là giải thích duy nhất về tốc độ lây lan ở tất cả các khu vực. 10

Thời thiết quân luật, máy radio cũng bị quản lý thông qua việc được ghi mã số, kiểm tra và xác nhận sửa chữa. Các chương trình của đài phát thanh phải đối mặt với việc nghe lén, các bài hát cấm và kịch chưa được duyệt lại trở thành những vi phạm thường gặp. 10 Đối với những người lắng nghe, kiểm soát này tồn tại cùng lúc với kịch phát thanh, câu chuyện dân gian, bài hát. Máy radio vừa khiến mọi người cảm thấy có ai đó đang nói chuyện thay cho nhà nước, cũng khiến mọi người mong chờ đoạn chương trình tiếp theo có kể được một chút gì về cuộc sống quen thuộc của chính họ hay không.

Sau năm 1990, các đài phát thanh ngầm xuất hiện với số lượng lớn. Hành động Văn hóa Tốt cho Nhân dân ghi lại rằng, năm 1993 có người bắt đầu triển khai tính năng Gọi điện thoại của người lắng nghe ("Call-in") trên "Tiếng nói Đài Loan", vì vậy đài phát thanh ngầm trở thành kênh phát biểu của những nhân vật chính trị, các tổ chức xã hội, và những người lao động cơ sở. 10

Đài phát thanh ngầm không phải là kết quả tự nhiên của việc bãi bỏ thiết quân luật. Ngay cả sau khi bãi bỏ thiết quân luật năm 1987, việc đăng ký hợp pháp để mở đài phát thanh vẫn còn những rào cản, những hạn chế không biến mất trong cùng một ngày. Đài phát thanh ngầm được hình thành là vì tốc độ luật pháp nới lỏng, tốc độ xã hội yêu cầu phát biểu, và tốc độ các phương tiện truyền thông hiện tại có thể chứa tiếng nói địa phương là những tốc độ khác nhau. Nó biến đài phát thanh thành một không gian công cộng đang được tranh giành lại.

Đài phát thanh để lại không phải là một tiếng nói

Từ kỳ thử phát năm 1925 đến các đài phát thanh ngầm những năm 1990, đài phát thanh Đài Loan đã trải qua ít nhất vài lần sắp xếp lại. Chính phủ thuộc địa đưa nó vào giáo dục và huy động toàn diện. Chính phủ sau chiến tranh tiếp quản các đài phát thanh, biến đổi đài phát thanh thành công cụ tái xây dựng văn hóa, giáo dục Quốc ngữ và tuyên truyền chống Cộng. Các đài phát thanh dân doanh lại bảo tồn những bài hát tiếng Đài Loan, kịch phát thanh và các chương trình địa phương ở giữa áp lực kinh doanh và kiểm soát chính trị. Trước và sau khi bãi bỏ thiết quân luật, các đài phát thanh ngầm đưa lại những ý kiến chính trị bị loại trừ trên microphone.

Nếu chỉ nhìn thể chế, lịch sử đài phát thanh sẽ là một loạt các lệnh kiểm soát và sắp xếp lại đài phát thanh. Nếu chỉ nhìn văn hóa đại chúng, thì lại quên rằng tại sao bài hát, câu chuyện và kịch phát thanh phải tìm thời gian trong thể chế đó. Hai dòng này cần được đặt cùng nhau, chúng ta mới thấy được trọng lượng thực sự của đài phát thanh: nó đưa ý chí của nhà nước vào cuộc sống hàng ngày, cũng đưa những giọng nói không được sắp xếp gọn gàng trong cuộc sống hàng ngày cho những người sau này nghe được.

Hôm nay mọi người quen với việc sử dụng tai nghe để bỏ qua quảng cáo, lựa chọn chương trình, điều chỉnh tốc độ. Máy radio thời xưa không có quá nhiều tùy chọn như vậy. Nó giống hơn với một cửa sổ mở cố định, tiếng nói từ bên ngoài vào, những thành viên gia đình nghe thấy cùng một giai điệu, tin tức và im lặng trong cùng một phòng. Nhưng cửa sổ không chỉ để nhà nước nhìn thấy gia đình, gia đình cũng có thể học cách ngay bên cạnh cửa sổ để phân biệt những tiếng nói nào đáng được tin tưởng, những tiếng nói nào cần giữ khoảng cách.

Điều đáng để giữ lại nhất trong lịch sử đài phát thanh Đài Loan không phải là "đài phát thanh từng rất quan trọng" kết luận này, mà là cách nó tiếp tục được sử dụng dưới những điều kiện bị kiểm soát. Có người sử dụng nó để truyền tải chỉ thị chính sách, có người dựa vào nó để bán bài hát, bán quảng cáo, có người dùng nó để dạy ngôn ngữ, có người chờ đợi một đoạn ca trù, có người thông qua "Call-in" để đưa phán xét chính trị của họ vào không gian công cộng. Tiếng nói không có địa chỉ, nhưng nó luôn sẽ hạ cánh ở một nơi nào đó.

Đọc thêm

Tài liệu tham khảo

Bài viết này được viết bằng cách tham chiếu chéo các bài báo học thuật, nghiên cứu lưu trữ quốc gia, tài liệu tạp chí được bảo tồn bởi Bảo tàng Văn học Đài Loan Quốc gia và ghi chép hoạt động của các tổ chức văn hóa địa phương. Khi liên quan đến kiểm soát đài phát thanh, tài liệu từ chính phủ thuộc địa, thể chế Quốc gia sau chiến tranh, các đài phát thanh dân doanh và các đài phát thanh ngầm được xử lý riêng biệt, tránh hợp nhất trực tiếp các thể chế của các giai đoạn khác nhau thành một đường lối duy nhất.

Footnotes

  1. Lư Thiệu Lý: Công nghiệp phát thanh thời Nhật trị Đài Loan và hình thành thị trường máy radio (1928–1945) — Xem thêm tài liệu bổ sung nội dung trong liên kết gốc23
  2. Khoa Giai Văn: Sử dụng phương tiện truyền thông đài phát thanh của chính phủ chính thức thời Nhật trị (1928–1945) — Xem thêm tài liệu bổ sung nội dung trong liên kết gốc23
  3. Vương Thục Mỹ: Công nghệ truyền thông và tính hiện đại — Quay lại trải nghiệm phát thanh Đài Loan thập niên 1930 và cuộc sống đô thị — Xem thêm tài liệu bổ sung nội dung trong liên kết gốc23
  4. Bảo tàng Văn học Đài Loan Quốc gia: Tiếng nói Đài Loan — Xem thêm tài liệu bổ sung nội dung trong liên kết gốc23
  5. Quách Cân Dạ: Tiếng nói · Văn bản · Văn hóa – Nghiên cứu tác phẩm văn học và văn nghệ của tờ Tiếng nói Đài Loan ban đầu sau chiến tranh — Xem thêm tài liệu bổ sung nội dung trong liên kết gốc23
  6. Lâm Quả Hiển: Xây dựng kiến thức chống Cộng trong cuộc sống hàng ngày – Tập trung vào tờ Tạp chí Phát thanh (1952–1956) — Xem thêm tài liệu bổ sung nội dung trong liên kết gốc2
  7. Lâm Quả Hiển: Xây dựng kiến thức chống Cộng trong cuộc sống hàng ngày – Tập trung vào tờ Tạp chí Phát thanh (1952–1956) — Xem thêm tài liệu bổ sung nội dung trong liên kết gốc
  8. Chu Bích Nghi: Sự thăng trầm của phát thanh dân doanh Đài Loan dưới kiểm soát Quốc gia-Đảng trong thời thiết quân luật (1952–1987) — Xem thêm tài liệu bổ sung nội dung trong liên kết gốc23
  9. Kawashima Masao: Chiến tranh và Phát thanh: Chiến tranh điện từ của Đông Á — Xem thêm tài liệu bổ sung nội dung trong liên kết gốc2
  10. Hành động Văn hóa Tốt cho Nhân dân: Tiếng nói của Người dân: Từ Kiểm soát Quân sự đến Giải phóng — Câu chuyện Đài phát thanh Đài Loan — Xem thêm tài liệu bổ sung nội dung trong liên kết gốc23
Về bài viết này Bài viết này do cộng đồng cộng tác thực hiện, với sự hỗ trợ của AI trong quá trình biên soạn và thẩm định.
Từ khóa
Lịch sử đài phát thanh Lịch sử truyền thông Thiết quân luật Tiếng Đài Loan Văn hóa đại chúng
Chia sẻ

Đọc thêm

Có thể bạn cũng muốn đọc

Lịch sử Bài viết chính thức

148 ngày của Đảo quốc Dân chủ Đài Loan (1895)

Năm 1895, triều Thanh nhượng Đài Loan cho Nhật Bản. Những quan chức trên đảo tuyên bố thành lập nước cộng hòa đầu tiên châu Á, nhưng tổng thống chỉ ở lại mười ngày rồi bỏ chạy, nhà thơ bỏ chạy sau bốn ngày. Những người thực sự ở lại chống chiến là một cậu bé khách gia 19 tuổi và dân quân được ông này tập hợp. Sau 148 ngày, nước dân chủ biến mất, sự cai trị Nhật Bản bắt đầu.

閱讀全文
Lịch sử Bài viết chính thức

Chiến tranh camphor thế kỷ 19: Hương vị mà thế giới muốn, ẩn chứa trong núi của người bản địa

Năm 1864, Sử Ôn Hầu tại Đàm Thủy viết ba con số: 6, 16, 28. Một đơn vị camphor từ nơi sản xuất đến Hồng Kông, giá tăng gần năm lần. Chênh lệch giữa các bậc, là túi tiền của quan đạo đô — và những núi của người bản địa.

閱讀全文
Lịch sử Bài viết chính thức

Sự kiện 228

Một quầy bán thuốc lá lậu của một góa phụ, làm thế nào nó thắp sáng 38 năm im lặng của một hòn đảo — mười ngày đã thay đổi số phận Đài Loan vào năm 1947, và vết thương vẫn còn chảy máu 78 năm sau

閱讀全文
Lịch sử Bài viết chính thức

Alishan: Những cánh rừng của đế quốc và nói với Uongu Yatauyungana

Vào ngày 17 tháng 4 năm 1954, lãnh đạo sắc sảo của bản tộc Tsou Uongu Yatauyungana bị bắn chết tại nhà tù Án Hố. Đài Loan, một dãy núi được coi là điểm du lịch hấp dẫn, thực chất là một cánh núi đã bị hai đế quốc chỉnh sửa lại qua bao năm.

閱讀全文