Đường Yongkang: Nơi nhà giáo sư Nhật Bản đã sống, người dân tỉnh thành trốn đến, nay thành điểm du lịch Hàn Nhật của Taipei

Dưới gốc cây cổ của Công viên Yongkang lúc sáng sớm, ông bà nghỉ hưu tỉnh thành ngồi trên chiếc ghế đá kéo báo sáng. Năm 1922, các nhà nước Nhật đã thiết kế Shōwa-chō tại đây, khu vực nhà ở dành cho giảng viên và quan chức cấp cao của Đại học Đế quốc Taipei (nay là Đại học Quốc gia Hàn Nội); sau năm 1947, các quan chức, cán bộ tỉnh thành và giảng viên ĐHQG nhận lại cùng tập đoàn nhà ở Nhật Bản; năm 1958, Yang Pingyi mở cửa hàng bán dầu "Đình Tai Fong" trên đường Xinhối, năm 1972 chuyển bán bánh bao, hiện nay đối đầu đến góc đường Jinhàn Nam theo khách hàng Hàn Nhật; ba thế hệ cư dân trùng lên trên con đường dài 600 mét.

Đường Yongkang: Nơi nhà giáo sư Nhật Bản đã sống, người dân tỉnh thành trốn đến, nay thành điểm du lịch Hàn Nhật của Taipei
Hình ảnh: MAm ROFOW 022 · CC0 · Nguồn gốc

Tóm tắt 30 giây: Đường Yongkang kéo dài khoảng 600 mét từ đường Xinhối hai đoạn đến ngã ba đường Lishui, giới hạn đông tây là đường Jinhàn Nam và đường Lishui, thuộc quận Da'an. Năm 1922, sau khi điều chỉnh lại vựa thành phố Taipei thời kỳ Nhật thống trị, khu vực này được đặt tên "Shōwa-chō", bao gồm ngày nay các đường Qingtian, Yongkang, Lishui, Chaozhou và Jinhuang, là khu dân cư cao cấp cho giảng viên và quan chức cấp cao của Đại học Đế quốc Taipei (nay là Đại học Quốc gia Hàn Nội) cùng quan chức cấp cao của Tòa nhà Quan trị1. Năm 1931, nhà vật lý học Ma Thái Thanh Vân (Thái Thanh Vân) đến ở nhà ở kiểu Nhật tại số 7 lối 6 đường Qingtian (sau đó được gọi là "Qingtian 76")2. Năm 1949, sau khi chính phủ Nhân dân đưa về Đài Loan, tập đoàn nhà ở kiểu Nhật này được chuyển cho các quan chức, cán bộ từ tỉnh thành, quân đội và giảng viên ĐHQG: năm 1950, nhà triết học tự do Zhou Déwei (Zhou Déwei) đến ở vị trí hiện tại của Lăng Thiên Lâu3, năm 1956, In Hai Quang chuyển đến đường Zhenzhou gần đó4. Năm 1958, Yang Pingyi mở cửa "Đình Tai Fong" trên đường Xinhối hai đoạn, năm 1972 chuyển bán bánh bao5. Năm 1993, New York Times liệt vào danh sách "10 nhà hàng tốt nhất thế giới" để thúc đẩy quốc tế hóa6, năm 2015, tập đặc biệt đầu năm của anime Nhật Bản "Người ăn uống độc lập" quay tại quán chính Đình Tai Fong tại Yongkang7, sau đó các văn hóa Hàn và mạng xã hội kéo đường này vào lịch trình du lịch của khách Hàn. Bài viết này muốn nói: một con đường dài 600 mét, chồng lấp ba thế hệ cư dân, bốn nhóm dân tộc, năm phương án nhớ thương.

Công viên Yongkang lúc sáng sớm

Nếu bạn hỏi người sống trong quận Daan đã ở lâu hơn 30 năm: "Yongkang đường thời điểm nào đẹp nhất", họ sẽ không nói đến phần xếp hàng của Đình Tai Fong (đó là thời điểm của khách du lịch). Họ có thể nói là Công viên Yongkang lúc sáu giờ sáng.

Công viên nhỏ nằm trong vụng tam giác được bao bọc bởi đường Yongkang, đường Xinhối hai đoạn và đường Lishui, vài cây cây cổ đều dài đến khi che phủ mái nhà thấp. Vào sáng sớm, các lão bà nghỉ hưu trong khu phố sẽ dần ra khỏi ngôi nhà, ngồi trên chiếc ghế đá: các ông lão tỉnh thành trong áo thun kéo báo, các bà nói tiếng Quảng Tây, ông bà nghỉ hưu giảng viên ĐHQG kéo giỏ rau từ chợ Xinhối về nhà. Đây là phần lớn người là con trẻ đầu tiên của các thế hệ con trẻ từ Trung Quốc đến Taipei sau năm 1949, họ đã sống trong các ngôi nhà kiểu Nhật trên đường Yongkang, Qingtian, Lishui khi còn nhỏ, phòng mà bố mẹ được phân công.

Sau lúc sáu giờ, nhóm du lịch Nhật Bản đầu tiên xuất hiện tại ngã ba đường Yongkang. Quán chính Đình Tai Fong mới mở cửa lúc mười giờ, nhưng có khách đến trước hai giờ xếp hàng. Ghế đá trong Công viên Yongkang đã thành khu chờ tạm thời, tiếng Nhật, Hàn, Quảng Đông trộn lẫn, song song với người dùng tiếng Minnan và giọng nước ngoài tỉnh thành trên ghế đá. Thời điểm đẹp nhất của đường này là hai thế hệ ngồi chung một chiếc ghế đá: các ông lão tỉnh thành ngồi từ sáu giờ đến mười giờ sáng, khách du lịch Nhật Bản ngồi từ mười giờ đến mười hai giờ.

Đi nam qua đường Xinhối hai đoạn tới cửa hàng Đình Tai Fong, từ góc đường Jinhàn Nam nhìn về phía trước, bạn sẽ thấy hàng đợi từ cửa hàng kéo dài tới ngã ba đường Xinhối8. Hầu hết người xếp hàng không ngẩng lên nhìn biển hiệu viết "1958" tại cửa, đó là năm Yang Pingyi và vợ mở cửa hàng bán dầu trên đường Xinhối hai đoạn, không phải là năm bán bánh bao5.

Đi bộ hai phút tới số 7 lối 6 đường Qingtian, nhà ở kiểu Nhật được xây vào năm 1931 (năm Shōwa 6) vẫn đứng ở vị trí gốc2. Ngày nay, biển hiệu "Qingtian 76" treo trước cửa, bên trong là quán cafe kết hợp trưng bày văn hóa. Hầu hết khách du lịch chụp ảnh không biết: ngôi nhà trước chiến tranh ở đây là nhà vật lý học Tsuchiya Hitoshi (Tsuchiya Hitoshi), sau chiến tranh năm 1947 là nhà vật lý học Ma Thái Thanh Vân (1899-1979). Người ở trước và sau chiến tranh đều là nhà vật lý học, nhưng thuộc về hai đế quốc khác nhau2.

Trên 600 mét chứa ba thế hệ cư dân, đây là mật độ của đường Yongkang.

Shōwa-chō, đường Qingtian, đường Lishui: khu vực nhà ở cao cấp bị đổi tên

Tên "Đường Yongkang" chỉ tồn tại sau chiến tranh. Trước đó, tên chính thức của khu vực này là "Shōwa-chō", được thiết lập năm 1922 (năm Taishō 11) trong thời kỳ Nhật thống trị1.

Shōwa-chō không phải là một con đường, mà là một khu vực. Phạm vi bao gồm ngày nay đường Qingtian, đường Yongkang, đường Lishui, đường Chaozhou, đường Jinhuang một phần, từ đường Xinhối hai đoạn đến đường Hòa Bình đông, từ đường Jinhàn Nam đến đường Xuân sinh nam. Khi đó, khu vực này là một trong những khu dân cư cao cấp nhất trong thành phố Taipei, Nhật Bản đã lên kế hoạch làm khu vực đô thị đa chức năng cho nhà ở của giảng viên và quan chức cấp cao của Đại học Đế quốc Taipei (nay là Đại học Quốc gia Hàn Nội) và quan chức cấp cao của Tòa nhà Quan trị1.

Tại sao chọn khu vực này? Năm 1922, Taipei đã có hai khu vực đã phát triển: trong thành phố (nay là quận Chính Trị, Tòa nhà Quan trị và các cơ quan hành chính tập trung) và Dáoduocheng (trung tâm thương mại của người Hoa). Khu vực Shōwa-chō nằm ở ngoại thành đông nam của thành phố, cách trụ sở chính của Đại học Đế quốc Taipei (nay là khuôn viên Đại học Quốc gia Hàn Nội) chỉ mất 15 phút đi bộ. Nhật Bản xây nhà ở kiểu Nhật tại đây, cho giảng viên ĐHQG và quan chức Tòa nhà Quan trị sinh sống, tương tự như đặt các tầng lớp tinh hoa học thuật và quan học chính trị trong một vòng đời chung1.

Đường phố được thiết kế theo hệ thống chia đất kiểu Nhật Bản: các đường chính thành lưới vuông góc đông tây nam bắc, các lối rộng chính xác 4 mét, diện tích sân vườn của mỗi mảnh đất được quy định chiếm ít nhất 30%, các ngôi nhà hướng đều về phía nam. Khi đi dạo qua đường Qingtian, đường Yongkang, bạn sẽ nhận thấy một điều: hướng của các lưới đường này không khớp với các con đường khác ở Taipei. Đường Qingtian hướng đông tây, nhưng hai con đường ngã ba bên ngoài Lishui hướng tây bắc - đông nam nghiêng, điều này là do lưới đường của Shōwa-chō và các khu vực trước đó dưới chế độ Hán chính hữu song song, khác với các hệ thống đường Xinhối, Xuân sinh nam được xây mới trong các thập kỷ 1960-1980 sau chiến tranh9.

Trong 23 năm từ năm 1922 đến năm 1945, hầu hết người ở trong Shōwa-chō đều là người Nhật Bản. Học giả và quan chức có quốc tịch Hoa Nam ít khi sống trong khu vực này, không gian chia tách rõ ràng giữa các dân tộc trong thời kỳ thống trị, người Hoa Nam sinh sống trong Dáoduocheng, Wulou, và các khu vực biên giới; người Nhật Bản sinh sống trong các khu vực Rongchou, Koutchou, Shōwa-chō1.

Năm 1945, tháng 8, chiến lược Nhật Bản thua cuộc. Từ năm 1946, chính phủ Nhân dân bắt đầu nhận quản lại tài sản Nhật Bản trên toàn quần đảo, bao gồm cả các ngôi nhà kiểu Nhật. Năm 1947, sau sự kiện 228, nhiều người dân từ tỉnh thành đổ về: quan chức quân đội, quan chức hành chính, học giả, giảng viên. Các ngôi nhà kiểu Nhật trong Shōwa-chō từng cho giảng viên ĐHQG sang tay cho giảng viên, quan chức Bộ Quốc phòng, và cán bộ công nghệ của các bộ ngành của Nhân dân Hoa Dân Quốc9. Quá trình chuyển giao đồng thời đổi tên các con đường: tên "Shōwa-chō" bị cắt thành năm con đường, Qingtian, Yongkang, Lishui, Chaozhou, Jinhuang mỗi con đường độc lập. Từ năm 1947 đến năm 1950, tên "Shōwa-chō" hoàn toàn biến mất khỏi các văn bản chính phủ và bản đồ1.

📝 Ghi chú của người dẫn chương: Các phương án kể du lịch thường viết đường Yongkang như một "đường ăn uống" hay "đường phong cách", đưa Đình Tai Fong làm nhân vật chính. Nhưng vị trí địa lý của đường này bắt đầu từ Shōwa-chō năm 1922, sớm hơn 36 năm so với Đình Tai Fong năm 1958. Người Nhật Bản xây nhà ở kiểu Nhật cho giảng viên ĐHQG năm 1922, quan chức tỉnh thành nhận lại cùng tập đoàn nhà ở năm 1947, khách du lịch Hàn Nhật đến ăn bánh bao năm 2026, ba sự kiện này là bằng chứng vật lý của ba thế hệ cư dân trên cùng một con đường 600 mét. Người dân Taipei thường quên: mỗi con đường mà chân mình đi qua đều có một tên cổ điển hơn trước, và dưới tên cổ đó là một thế hệ người đã rời đi. Shōwa-chō bị đổi tên thành năm con đường, người Nhật Bản trên các con đường bị thay bằng người tỉnh thành, người tỉnh thành lão hoá sau đó cho thuê nhà tăng giá, khiến người cư trú cũ đi, rồi khách du lịch đến. Một con đường có lịch sử, thường là sự rời bỏ của một nhóm người khác.

Qingtian 76: Hai nhà vật lý học, hai đế quốc

Để xem mẫu giữ gìn hoàn chỉnh của Shōwa-chō, hãy đến số 7 lối 6 đường Qingtian. Ngôi nhà ngày nay treo biển hiệu "Qingtian 76"2.

Ngôi nhà kiểu Nhật này được xây vào năm 1931 (năm Shōwa 6), là ngôi nhà "kiến trúc hỗn hợp Hàn Nhật" của Đại học Đế quốc Taipei cho các giảng viên mới vào làm việc, cấu trúc gỗ truyền thống Nhật Bản kết hợp với phòng khách phương Tây, lối vào, phòng làm việc của Ma Thái Thanh Vân. Diện tích xây dựng khoảng 70 pông, sân vườn 100 pông, mái xám trè nghiêng, cửa kính gỗ sồi, đèn lồng đá trước lối vào, là một trong những ngôi nhà kiểu Nhật giữ gìn tốt nhất trong các ngôi nhà cao cấp thời kỳ Nhật thống trị ở Taipei10.

Người đầu tiên sinh sống tại ngôi nhà này là Tsuchiya Hitoshi (Tsuchiya Hitoshi), nhà vật lý học, giảng viên phòng Khoa học đất nền của Đại học Đế quốc Taipei. Tsuchiya Hitoshi sống trong ngôi nhà 14 năm (1931-1945), sau chiến tranh trở về Nhật Bản. Vào tháng 10 năm 1945, trước khi rời đi, Tsuchiya Hitoshi tay mình giao chìa khóa cho người nhận nhà, và để lại danh sách tài sản ngôi nhà11.

Tiếp thụ là Ma Thái Thanh Vân (1899-1979), người Liaoning, bác sĩ phóng sự vật lý học của Đại học Đế quốc Nhật Bản, sống ở Nhật Bản 12 năm, đến Taipei năm 1946 để nhận giảng viên phòng Khoa học đất nền của Đại học Đế quốc Taipei, và chính thức đến ở Qingtian 7 lối 6 đường năm 19472. Ma Thái Thanh Vân là nhà vật lý học đầu tiên có quốc tịch Hoa Dân Quốc được học tập ở Nhật Bản, nghiên cứu về hòn đảo ngũ hành, cấu trúc tấm lục địa, nam trù địa tĩnh, qua đó xuất hiện bài luận "Lý thuyết chuyển động của lớp vỏ biển khi biển Đông" là một trong những bài báo cáo nghiên cứu về cấu trúc tấm lục địa được trích dẫn nhiều nhất trong trường học Hoa Dân Quốc vào những năm 196012.

Từ Tsuchiya Hitoshi đến Ma Thái Thanh Vân, ngôi nhà này đều là nhà vật lý học, đều học tập tại Đại học Đế quốc Nhật Bản, đều nghiên cứu về tấm lục địa Thái Bình Dương. Sự khác biệt là Tsuchiya Hitoshi đại diện cho sự mở rộng học thuật của Đế quốc Nhật Bản (khu vực thuộc địa), Ma Thái Thanh Vân đại diện cho sự tiếp nối học thuật của Nhân dân Hoa Dân Quốc (nhận thừa hệ thống và một phần nhân sự của khu vực thuộc địa). Cùng một ngôi nhà, cùng một ngành nghề, hai nhà khoa học của hai đế quốc giao nhau: điều này là bản chất thường xuất hiện trong các ngôi nhà kiểu Nhật trên đường Yongkang vào năm 1947 cuộc chuyển giao phổ biến.

Sau khi Ma Thái Thanh Vân mất mát năm 1979, ngôi nhà này được Đại học Quốc gia Hàn Nội giữ lại làm nhà ở cho giảng viên, năm 2002 bị bỏ trống. Năm 2006, Thành phố Taipei quy định là di tích lịch sử, năm 2011, được các tổ chức phi nhà nước "Qingtian 76 Văn hóa" thuê mượn và sửa chữa, chuyển thành quán cafe kết hợp trưng bày văn hóa mở cửa cho công chúng10.

Qingtian 76 (Nhà Ma Thái Thanh Vân), số 6 lối 7 đường Qingtian, quận Daan, Thành phố Taipei. Ngôi nhà kiểu Nhật được xây vào năm 1931 như một ngôi nhà hỗn hợp Hàn Nhật dành cho giảng viên mới vào làm việc của Đại học Đế quốc Taipei, ngôi nhà này đã chứng kiến sự sống của Tsuchiya Hitoshi trước chiến tranh và Ma Thái Thanh Vân sau chiến tranh, được quy định là di tích lịch sử thành phố Taipei năm 2006, được khôi phục và mở cửa năm 2011.
Qingtian 76, xây năm 1931. Ảnh: Lin Gaozhi, CC BY-SA 4.0 qua Wikimedia Commons.

Các ngôi nhà kiểu Nhật cấp độ tương đương trên đường Qingtian chỉ còn dưới 10 ngôi nhà13. Hầu hết bị phá dỡ trong các thập kỷ 1970-1990 để xây dựng nhà chung 5 tầng, do doanh nghiệp có chương trình ưu đãi thuế nhà ở trong thời kỳ đó, cộng thêm chi phí bảo trì ngôi nhà kiểu Nhật cao, việc giữ lại số lượng nhiều gần như không khả thi. Khi đi dạo qua đường Qingtian ngày nay, phần lớn là nhà chung kiểu Hoa Dân Quốc được xây vào năm 1985, đường Qingtian 1931 đã giảm còn vài mảnh từng lấp13.

Các ngôi nhà còn lại như Qingtian 76, Lăng Thiên Lâu, nhà Ma Thái Thanh Vân (trên đường Zhenzhou), nhà Yu Daidaiwei (số 8 lối Lishui) đóng vai trò là một số mẫu mẫu giữ gìn được giúp cứu ngoại từ nghịch vụ bảo tồn văn hóa sau năm 1990.

Lăng Thiên Lâu: Sách trang thay đổi thành quán trà năm 1981

Đi nam qua đường Xinhối hai đoạn, số 1 lối 16 đường Xuân sinh nam ba đoạn, là "Lăng Thiên Lâu"3.

Ngôi nhà kiểu Nhật này cùng tuổi với Qingtian 76, được xây vào cuối các năm 1920, trước chiến tranh là nhà ở kiểu Nhật của quan chức hải quan. Năm 1950, nhà triết học tự do Zhou Déwei (Zhou Déwei) nhận lại làm sách trang và salon riêng14.

Zhou Déwei (1902-1986) là người Hoa Nam, học viện ba đạo đức Hàn Quốc và học viện kinh tế chính trị Anh, học trò của nhà vật lý kinh tế học học viện Áo Đài Hai Yike (Friedrich Hayek, người giành giải Nobel Kinh tế năm 1974). Ông là một trong số ít các học sĩ Hoa Nam sâu sắc tiếp xúc và dịch thuật tư tưởng kinh tế tự do của Hai Yike, năm 1949 khi đưa về Đài Loan, Zhou Déwei giảng dạy tại khoa Kinh tế của Đại học Quốc gia Hàn Nội và làm việc tại Bộ Tài chính Hải quan, và đặt Lăng Thiên Lâu làm cơ sở tinh thần và salon riêng tại Đài Loan14.

Từ năm 1950 đến các thập kỷ 1970, phòng khách của Lăng Thiên Lâu là một trong những salon riêng quan trọng nhất của các học sĩ tự do sau chiến tranh tại Đài Loan14. In Hai Quang (sống trên đường Zhenzhou, cách Lăng Thiên Lâu đi bộ 10 phút), Xu Fu Guan, Lin Yuansheng, Zhang Focuan, Xia Daoping và các học sĩ tự do sau chiến tranh thường xuyên họp tại đây, thảo luận về công việc của tạp chí "Khoa học Tự do", bản dịch cuốn cùng của Hai Yike "Con đường đến nôi nhập" (bản dịch của In Hai Quang), và hoàn cảnh của các triết gia Hoa Nam sau chiến tranh. Từ 1956-1969, In Hai Quang viết bản dịch "Con đường đến nôi nhập" trên đường Zhenzhou số 18 lối, khoảng cách đi bộ đến Lăng Thiên Lâu dưới 800 mét4.

Năm 1981, Zhou Déwei đi tới Hoa Kỳ, con trai ông Zhou Yu chuyển đổi ngôi nhà này thành quán trà mở cửa cho công chúng, đặt tên là "Lăng Thiên Lâu" (lấy tên từ cây đào cổ trong khu vườn)3. Từ năm 1981 đến năm 2026 trong vòng 45 năm, Lăng Thiên Lâu tiếp tục hoạt động như quán trà, là một trong những quán trà đầu tiên của Đài Loan, và cũng là điểm họp của các hoạt động ngoại khoá, triết học về chủ quyền văn hóa Đài Loan, và các hoạt động xã hội trong thập kỷ 1980. Zheng Nanrong, Lin Yixiong, Xu Xinliang, Chen Ju đều từng đến Lăng Thiên Lâu14.

Năm 1997, Lăng Thiên Lâu được Thành phố Taipei quy định là di tích lịch sử. Khi đó, ngôi nhà này gần như phải bị dỡ bỏ do áp lực tái định cư, nhờ khách hàng của quán trà ký tên, các lĩnh vực văn hóa kêu gọi, và các học giả lên tiếng mới giữ được ngôi nhà3. Ngày nay đến Lăng Thiên Lâu uống trà, cây đào trước cửa sẽ nở hoa vào mùa xuân, lá rụng vào mùa hè, hạ rụng trứng, đông rụng lá, cây đào này từ khi Zhou Déwei đến ở năm 1950 đến năm 2026 vẫn được quản lý bởi Zhou Yu, đã sống hơn 76 năm.

Lăng Thiên Lâu (Nhà Zhou Déwei), số 1 lối 16 đường Xuân sinh nam ba đoạn, quận Daan, Thành phố Taipei. Ngôi nhà kiểu Nhật được xây vào các năm 1920, Zhou Déwei đến ở năm 1950 làm sách trang và salon, 1981 năm con trai chuyển thành quán trà mở cửa và đặt tên Lăng Thiên Lâu, 1997 quy định là di tích lịch sử thành phố Taipei.
Lăng Thiên Lâu, xây năm 1920, Zhou Déwei đến ở năm 1950, đổi thành quán trà năm 1981. Ảnh: Outlookxp, CC BY-SA 4.0 qua Wikimedia Commons.

Ngoài Lăng Thiên Lâu, trên đường Zhenzhou số 18 lối 16 đoạn 1-1 vẫn còn nhà Ma Thái Thanh Vân4. Ma Thái Thanh Vân (1919-1969) là một trong những người sáng lập quan trọng nhất của triết học tự do sau chiến tranh tại Đài Loan, di chuyển đến ngôi nhà kiểu Nhật này vào năm 1956, sống đến năm 1969 khi qua đời vì ung thư dạ dày. Ông dịch Hai Yike "Con đường đến nôi nhập", viết "Tầm nhìn về văn hóa Trung Quốc", bị Bộ Quân phòng giám sát, bị Đại học Quốc gia Hàn Nội chấm dứt hợp tác. Ngày 16 tháng 9 năm 1969, Ma Thái Thanh Vân qua đời tại ngôi nhà này, tuổi 504. Năm 1999, Chủ tịch Hội đồng Quốc hữu Nhân dân Hoa Dân Quốc, Wang Jinping đóng góp để sửa chữa, năm 2003 mở cửa cho công chúng như một ngôi nhà kỷ niệm. Đi vòng quanh ba ngôi nhà kiểu Nhật như Qingtian 76, Lăng Thiên Lâu, nhà Ma Thái Thanh Vân, bạn sẽ đi qua ba tọa độ vật lý của vật lý học, kinh tế tự do, triết học tự do sau chiến tranh. Ba ngôi nhà này cách nhau dưới 800 mét.

💡 Bạn biết không: Khi Zhou Déwei dịch Hai Yike trong phòng sách của Lăng Thiên Lâu, Ma Thái Thanh Vân dịch "Con đường đến nôi nhập" trong phòng sách của ngôi nhà cách 800 mét. Hai bản dịch quan trọng nhất về triết học tự do trong lịch sử tư tưởng Hoa Nam thập kỷ 1950, đều được thực hiện tại hai đầu đường này, phần lớn người dân Taipei không biết điều này. Hầu hết khách xếp hàng của Đình Tai Fong chân mình đang đi qua phần lịch sử này.

Đình Tai Fong: Từ năm 1958 làm hàng dầu, năm 1972 bán bánh bao

Để nói đường Yongkang trở thành "đường Yongkang" hiện tại, năm 1958 và năm 1972 là hai năm cần phân biệt quan trọng.

Năm 1958, Yang Pingyi (1927-1995) và một số người bạn cùng quê mở một cửa hàng tại số 277 đường Xinhối hai đoạn, tên cửa hàng "Đình Tai Fong". Yang Pingyi sinh ở Yuncheng, Shaanxi, đến Taipei năm 1947, ban đầu làm việc tại cửa hàng bán dầu "Đình Bảo Dầu". Sau khi cửa hàng này kết thúc, Yang Pingyi và người bạn khác hợp tác thành lập lại, tên cửa hàng lấy từ "Đình Thịnh Dầu" của người em trai và "Đình Tai Fong" của người bạn cùng5.

Đình Tai Fong năm 1958 mở cửa làm xuất nhập khẩu và bán lẻ dầu ăn: dầu hạt nhúng, dầu hội, dầu lợn, dầu salad, bán với khách hàng gia đình, nhà hàng, tiệm bánh mì sáng. Những 14 năm (1958-1972) của Đình Tai Fong và bánh bao hoàn toàn không liên quan. Khi đó, mặt tiền chỉ có 4 pông, trước cửa xếp các thùng dầu, bên trong có bàn kế toán và cân đo5.

Năm 1972, Đình Tai Fong gặp một xúc gióp hiện đại: gia đình Hoa Nam bắt đầu sử dụng dầu salad nhựa15. Dầu "Nhật Bản Sạch" (Nihon Shokunin), dầu "Đồng nhất" (Tonghwa), dầu "Trung tâm" (Zhongxing) của Hoa Nam bắt đầu sản xuất số lượng lớn, kênh bán lẻ tại các cửa hàng tự động phổ biến, kinh doanh dầu xuất nhập khẩu giảm mạnh. Vợ của Yang Pingyi Lai Bonmei đề xuất: "Chúng ta hãy thay đổi làm bánh nhé".

Vào giữa năm 1972, mặt tiền của Đình Tai Fong một nửa tiếp tục bán dầu, một nửa bắt đầu bán bánh bao và xôi5. Lai Bonmei chịu trách nhiệm nấu ăn, làm ra phiên bản hỗn hợp của "bánh bao" (bánh bao) của năm sinh của Yang Pingyi tại Shaanxi và "bánh bao sâu bọng" của tỉnh Hạch (Jiangsu): công thức bánh bao được dạy bởi thầu cũ ở Thượng Hải, kết hợp với sự tỉ mỉ của người Shaanxi đối với thức ăn, cộng thêm sự ưa thích "bánh mỏng, nhân nhiều" của khách hàng Hoa Nam. Vào đầu các năm 1980, hoạt động kinh doanh dầu của Đình Tai Fong đã dừng hoàn toàn, cửa hàng trở thành tiệm bánh.

Năm 1993, báo chí New York Times xuất bản một bài viết "10 nhà hàng tốt nhất thế giới", Đình Tai Fong được liệt vào danh sách6. Bài báo này được nhiều báo chí quốc tế chuyển tiếp, Đình Tai Fong từ một cửa hàng nhỏ trên đường Xinhối hai đoạn thành thương hiệu quốc tế. Năm 1996, Đình Tai Fong đưa ra ngoài Thượng Hải, Tokyo, đây là chi nhánh đầu tiên ngoài nước. Từ năm 2000, mở rộng ra Hoa Kỳ, Singapore, Hồng Kông, Shanghai, Jakarta, Seoul, Manila, Sydney. Đến năm 2026, Đình Tai Fong có hơn 170 chi nhánh trên 14 quốc gia toàn cầu16.

Nhưng cửa hàng chính trên đường Xinhối hai đoạn số 277 vẫn không rời đi5. Ngày nay đến đó, biển hiệu của Đình Tai Fong và đối diện là 7-Eleven cách nhau, mặt tiền được mở rộng từ gốc 4 pông lên hai tầng, nhưng số nhà vẫn là 1958.

Ngày 1 tháng 1 năm 2015, truyền hình Nhật Bản TV Tokyo phát sản phẩm "Người ăn uống độc lập" (Gourmet Girl) tập đặc biệt đầu năm "Hành lang năm mới tại Đài Loan" chuyện quay tại quán chính Đình Tai Fong, nhân vật Urano Goro (diễn viên Masaki Yusuke) đến đặt đơn bánh bao, xôi hột, cà ri7. Tập này là lần đầu tiên của series này có tập đặc biệt ngoài quốc gia, tại Nhật Bản ghi điểm cao và trực tiếp kéo theo làn sóng khách du lịch Nhật Bản đến Taipei phải xếp hàng tại Đình Tai Fong Yongkang từ năm 2015-20187.

Sau năm 2010, các văn hóa Hàn và mạng xã hội kéo theo. Các tác phẩm văn hình Hàn như "Bữa cơm tình yêu" và "Bữa cơm của Yoon" xuất hiện nhiều lần, kết hợp với thẻ #du lịch Taipei phải ăn trên Instagram, đường Yongkang từ năm 2015 là "điểm đến chung của khách Nhật" dần chuyển thành "điểm đến chung của khách Hàn Nhật" vào các năm 202017. Ngày nay vào ngày thứ sáu trưa đến đường Yongkang đặt hàng, từ góc đường Jinhàn Nam nhìn về phía trước, tiếng Nhật, tiếng Hàn thường nhiều hơn tiếng Quốc Ngữ.

Bức tường ngoại khu vực Đình Tai Fong xuống đường Xinhối, 2023. Năm 1958, Yang Pingyi thành lập Đình Tai Fong trên đường Xinhối hai đoạn để kinh doanh dầu ăn, năm 1972 do xu hướng dùng dầu nhựa phổ biến khiến hoạt động kinh doanh dầu giảm sút chuyển sang làm bánh bao, năm 1993 New York Times liệt vào danh sách
Đình Tai Fong xuống đường Xinhối, 2023. Ảnh: Yu tptw, CC BY-SA 4.0 qua Wikimedia Commons.

"Nhà hàng bán dầu năm 1958. Bánh bao năm 1972. Báo chí New York Times năm 1993. Lịch sử kinh doanh của Taipei trong ba năm này nén chứa hết."

Từ Đình Tai Fong đến bánh cuốn Yongkang, Smoothie House, Quán đóng gói sớm

Đình Tai Fong là đại diện quốc tế của đường Yongkang, nhưng bản đồ thực phẩm của đường này không chỉ có một cửa hàng.

Bánh cuốn Yongkang tại số 17 đường Yongkang, năm 1963 do chiến sĩ người Shaanxi thành lập18. Người sáng lập mang theo kỹ thuật cắt nhân của Shaanxi và văn hóa ớt của Sichuan, thực đơn bánh cuốn đỏ, hầm, và xào từ năm 1963 đến nay chưa thay đổi. Khách đến bánh cuốn Yongkang không nên hỏi "ít ớt hay nhiều ớt", người bán sẽ tự động xếp bánh với mức độ vừa; nếu muốn rất ớt phải tự nói "rất ớt". Năm 2026, bánh cuốn Yongkang hai thế hệ vẫn đang vận hành, cửa hàng vẫn ở vị trí nguyên vị trí năm 196318.

Quán đóng gói sớm tại giao cắt đường Jinhàn Nam hai đoạn và đường Xinhối hai đoạn, năm 1953 do chiến sĩ người Shandong thành lập. Từ đường Xinhối hai đoạn đi bộ về phía bắc, quán đóng gói sớm và các gian hàng của chợ đông mai của đường Jinhàn Nam gắn liền thành một "đường món ăn người tỉnh thành": đóng gói sớm, bánh cắt, xôi gạo, thịt gà xào, bánh lọc, đều là món ăn gia vị từ người chiến sĩ người Bắc Kỳ từ Trung Quốc mang về, được tái tổ hợp lại sau 60 năm trên đường Yongkang thành nhãn hiệu "món ăn người tỉnh thành"19.

Từ năm 1995, đường 15 đường Yongkang xuất hiện một quán đóng gói lạnh (đã ngưng hoạt động năm 2009), mang lại bánh xíu mang về làm hình ảnh nổi tiếng của đường Yongkang20. Quán đóng gói lạnh dùng dưa leo và bột sắn tươi làm bánh xíu mang về, được sách du lịch Nhật Bản đề xuất rộng rãi vào các năm 2000, trở thành một trong những cửa hàng tiêu biểu giúp đường Yongkang chuyển từ "khu dân cư người tỉnh thành" sang "điểm đến bắt buộc phải ghé của khách Nhật Bản" sau năm 1990. Quán đóng gói lạnh ngưng hoạt động năm 2009 do xung đột gia đình, nhưng cùng đường 15 đường năm 2000 mở Smoothie House (Nhà trà sinh lên) kế thừa lưu lượng khách của bánh xíu mang về, đến năm 2026 vẫn là cửa hàng đại diện của đường 15 đường Yongkang20.

Từ Đình Tai Fong năm 1958 kinh doanh dầu, bánh cuốn Yongkang 1963 do chiến sĩ người Shaanxi thành lập, quán đóng gói sớm 1953 do chiến sĩ người Shandong thành lập, đến bánh xíu mang về 1995 và Smoothie House 2000 kế thừa, đường thời gian của bản đồ thực phẩm đường Yongkang gần như trùng khớp với đường thời gian của người tỉnh thành đưa về: từ năm 1947-1955, các chiến sĩ người Bắc Kỳ đưa về từ các tỉnh thành khác nhau đưa món ăn gia đình vào đường Yongkang, sau 60 năm trở thành nhãn hiệu "thức ăn đường Yongkang" như một điểm du lịch.

Cảnh quan đường Yongkang vào ngày thường, bao gồm Đình Tai Fong, bánh xíu mang về, cà phê phong cách, nhà sách đồng thời.
Cảnh quan đường Yongkang vào ngày thường, tháng 3 năm 2024. Ảnh: MAm ROFOW 022, CC0 qua Wikimedia Commons.

Chuyển đổi sau năm 1990s: người phong cách, cà phê, Instagram, thuê nhà

Sau giữa các năm 1990, đường Yongkang bắt đầu chuyển đổi thứ hai: từ "đường nhỏ trong khu dân cư người tỉnh thành" thành "đường cà phê phong cách".

Năm 1995 khi mở cửa bánh xíu mang về là một năm quan trọng. Sau đó các năm 1996, các quán cà phê đầu tiên xuất hiện quanh Công viên Yongkang ("Cửa hàng Yongkang", "Cửa hàng Cà phê Bác Chú" v.v.). Vào đầu các năm 2000, các lối 6, 10, 15 đường Yongkang xuất hiện các ngôi nhà riêng, cửa hàng chọn lọc, galerie, studio thiết kế. Toàn bộ các năm 2000 là thời kỳ cao điểm của quá trình "phong cách hóa" đường Yongkang21.

Cấu trúc hai yếu tố của chuyển đổi này:

Đầu tiên, nhiều người đầu thế hệ tỉnh thành từ năm 1949 đã lớn lên và đi vào hồi học sinh sau năm 1990. Hầu hết các giảng viên, quan chức tỉnh thành đến năm 1990 đã vượt qua tuổi 70, nhiều ngôi nhà kiểu Nhật và các tòa nhà nhà ở được xây dựng lại sau chiến tranh trong ngôi nhà này đã rời đi, người thứ hai thừa hưởng thường đã di chuyển ra ngoại thành số lượng lớn, **gối gác đã thành đồng hành cho thuê nhà, cấu trúc thuê nhà chuyển từ "khách hàng dài hạn" sang "thuê nhà kinh doanh", từ năm 1995-2005, giá thuê nhà mỗi mét vuông trên đường Yongkang tăng từ 800 đồng lên 3500 đồng21.

Thứ hai, tàu điện ngầm Taipei 1996 đã khai thác. Tàu điện ngầm đường Tây Hồ - Xinhối (đường đỏ) với trạm Đông Môn khai thác năm 2013, đường Yongkang từ gốc phải phải đi 10 phút từ trạm Trung Hoa Quốc Ngôn hoặc trạm Daan thành đi 3 phút chỉ cần ra cửa số 5 của trạm Đông Môn. Việc khai thác trạm Đông Môn là phương tiện vật lý quan trọng nhất khiến đường Yongkang chuyển từ "đường nhỏ mà người Taipei cổ đũa đến" thành "điểm đến du lịch mà mọi người Taipei đều có thể đến"22.

Sau năm 2010, đường Yongkang vào thế giới ba lần chuyển đổi: chi phí thuê nhà tăng đến mỗi mét vuông 5000-8000 đồng mỗi tháng, các cửa hàng nhỏ đời cũ, nhà hàng cũ, cửa hàng sách cũ dần rời đi, thay vào đó là thương hiệu nước ngoài đồ uống, cà phê chuỗi, quần áo thời trang, cửa hàng mứt chụp ảnh Instagram. Năm 2018, cửa hàng "Lưu trữ Trà" số 13 đường Yongkang (được thành lập năm 1991) ngưng hoạt động; năm 2019, cửa hàng "Bánh cuốn Yongkang" số 8 đường Yongkang (được thành lập năm 1965) do tăng giá thuê nhà chuyển đi đường Xinhối hai đoạn. Tốc độ rời đi của các cửa hàng đời cũ, theo tỉ lệ với tốc độ tăng giá thuê nhà do quá trình đô thị hóa21.

📝 Ghi chú của người dẫn chương: Đường Yongkang ngày nay rất sôi động: hàng đợi Đình Tai Fong, khách đông tại Smoothie House, các cửa hàng mứt chụp ảnh Instagram một theo một. Nhưng dưới sự sôi động đó là một con đường đang bị xối xả người cư trú cũ. Người Nhật Bản kế hoạch Shōwa-chō năm 1922 rời đi năm 1945; người tỉnh thành đầu tiên nhận lại năm 1947 lớn lên và đi vào hồi học sinh sau năm 1990; các cửa hàng nhỏ, cửa hàng sách, quán trà trong thập kỷ 1990 bị dời đi do quá trình đô thị hóa vào các năm 2010. Còn lại chỉ là khách du lịch và các thương hiệu chuỗi. Người dân Taipei nói "đường Yongkang thay đổi" họ không nói là kiến trúc thay đổi (các ngôi nhà kiểu Nhật trên đường Qingtian thực ra không nhiều khi bị phá dỡ), họ nói là người sống thay đổi. Một con đường ba lần đổi máu, đây là mẫu mini của quá trình đô thị hóa tại Taipei.

Ba điểm không cần chụp ảnh nhưng có tâm

Khách du lịch chụp ảnh không ghi: Đình Tai Fong đường Yongkang, bánh xíu mang về, cafe dự kiến chụp, Công viên Yongkang chụp ảnh, những điểm "phải đến" này đều có trong mọi cuốn sách du lịch.

Điều mà người địa phương sẽ dẫn bạn đến, không xuất hiện trên Instagram nhưng có tính cảm xúc, ba điểm:

1. Số 8 lối đường Lishui, nhà Yu Daidaiwei

Từ ngã ba đường Yongkang đi bộ về phía bắc qua đường Xinhối hai đoạn, rẽ trái đến đường Lishui đến số 8, bạn sẽ thấy một ngôi nhà được giữ lại. Đây là ngôi nhà riêng của Yu Daidaiwei (1897-1993), Thẩm phán Quốc phòng Nhân dân Hoa Dân Quốc sống từ năm 1962 đến năm 199323. Yu Daidaiwei sinh ở Chiaozhi, bác sĩ phóng sự vật lý và logic tại Đại học Harvard, sau chiến tranh giữ chức vụ Thẩm phán Giao thông và Thẩm phán Quốc phòng trong vòng 11 năm (1954-1965), là người cốt lõi của các hoạt động thuê mượn vũ khí, tự sản xuất vũ khí và hợp tác quân sự giữa Taipei và Hoa Kỳ trong các thập kỷ 1950-1960. Sau khi Yu Daidaiwei mất mát năm 1993, ngôi nhà này được Thành phố Taipei nhận quản lý. Năm 2014, quy định là di tích lịch sử thành phố Taipei, năm 2017 hoàn thành sửa chữa. Ngày nay đến vào buổi chiều, phần lớn thời gian là trạng thái đóng cửa, nhưng đứng tại cửa sẽ thấy bề mặt đầy đủ của ngôi nhà kiểu Nhật và cây bàng cổ trong sân. Đây là ít ngôi nhà duy nhất vẫn có thể thấy bố cụnh đầy đủ của các ngôi nhà kiểu Nhật Shōwa-chō trên đường Yongkang.

2. Sáng sớm đường chợ Đông Môn

Từ ngã ba đường Yongkang đi về phía tây qua đường Jinhàn Nam, chính là chợ Đông Môn24. Chợ truyền thống được thiết lập năm 1948, đồng thời với đường Yongkang phát triển theo đường người tỉnh thành đưa về. Chợ có hai cổng: cổng đường Xinhối hai đoạn là phiên bản "chợ Đông Môn" dành cho khách du lịch (trưa có bát cá, miếng cá), nhưng cổng sau đường Jinhàn Nam là phiên bản "người địa phương", vào sáng sớm từ 6 giờ đến 10 giờ sáng, các ông bà nghỉ hưu trong quận Daan sẽ đến đây mua nguyên liệu sáng, thịt, cá, đậu hũ. Nhiều gian hàng là gian hàng cũ từ năm 1948 đến năm 2026, gia đình thứ ba thừa hưởng. Khoảng cách từ chợ đến đường Yongkang chính chỉ khoảng 200 mét, nhưng khi vào trong chợ sẽ cảm thấy mình đang quay về thành phố Taipei năm 1980: khung nhà sắt, tường gạch xám, quạt cũ trên trần, tiếng cười giá của người bán với giọng Minnan, đường Yongkang kéo thời gian của bản đồ thực phẩm kéo ra từ chợ này.

3. Cuối đường 16 lối đường Qingtian, nhà sách "Qingtian Art Collection"

Từ ngã ba đường Yongkang đi bộ về phía bắc qua đường Xinhối hai đoạn, qua lối 7 đường Qingtian (nhà Qingtian 76), tiếp tục đi đến cuối đường 16 lối đường Qingtian, bạn sẽ thấy một cửa hàng sách. Cửa hàng này được thành lập năm 2003, là một trong những cửa hàng sách riêng sớm nhất trong giai đoạn cao điểm của quá trình "phong cách hóa" đường Yongkang - đường Qingtian sau năm 199025. Cửa hàng khoảng 3 pông, kệ sách từ sàn đến trần, các loại sách tập trung vào văn học Hoa Nam, nghệ thuật thiết kế, nhân văn xã hội. Chủ cửa hàng thường chỉ mở cửa sau 2 giờ chiều, thứ Hai ngày nghỉ. Hầu hết khách du lịch không biết đây là đâu: nó không nằm trên đường chính của đường Yongkang, mà ở cuối lối đường Qingtian, cổng không có biển hiệu, chỉ treo một tờ A4 viết tên cửa hàng. Đây là một trong số ít ngôi nhà cửa hàng còn sót lại sau năm 2000 trong quá trình "phong cách hóa" đường Yongkang, hiện vẫn do chủ cửa hàng gốc vận hành.

600 mét, ba thế hệ cư dân

Từ ngôi nhà kiểu Nhật đầu tiên trên đường Shōwa-chō năm 1922, đến ngày 2026 khi hàng đợi khách tại Đình Tai Fong đến góc đường Jinhàn Nam, con đường này đã chứa đựng 104 năm lịch sử. Dưới gốc cây cổ của Công viên Yongkang lúc sáu giờ sáng, ông lão người tỉnh thành ngồi trên chiếc ghế đá kéo báo sáng, bên cạnh các nhóm du lịch Nhật Bản đi từ đường Xinhối. Vào lúc mười giờ, lão thu gom báo về nhà, nhóm du lịch chụp ảnh tiếp tục đi về phía Đình Tai Fong. Đây là liên tiếp của con đường này mỗi ngày vào sáng.

Từ năm 1922, người Nhật Bản thiết kế Shōwa-chō, đến năm 1931, người sống trước Ma Thái Thanh Vân là Tsuchiya Hitoshi, đến năm 1950, người nhận lại Lăng Thiên Lâu, đến năm 1958, Yang Pingyi mở Đình Tai Fong, đến năm 1972 chuyển bán bánh bao, đến năm 1993 báo chí New York Times báo cáo, đến năm 2015 tập đặc biệt của anime "Người ăn uống độc lập" quay tại quán chính Đình Tai Fong, đến năm 2026 khách Hàn Nhật kéo vào, 600 mét của con đường này đã chứng kiến ba thế hệ cư dân, bốn nhóm dân tộc, năm phương án nhớ thương.

Lần nữa bạn đi trên đường Yongkang, nhìn lên những mái nhà xám trè nghiêng của các ngôi nhà kiểu Nhật thập kỷ 1930. Những mái nhà này từ thời Tsuchiya Hitoshi đến thời Ma Thái Thanh Vân đến năm 2026 không bị phá dỡ, là 10 ngôi nhà duy nhất còn sót lại trong bản đồ nhớ thương của Shōwa-chō. 600 mét mà chân mình đi qua là nhiều lớp lịch sử của vật lý học, kinh tế tự do, văn hóa người tỉnh thành, hội nhập quốc tế, năm lớp lịch sử xếp chồng lên nhau dưới dạng các mảnh ký ức vật lý. Khách du lịch chụp ảnh với hàng đợi và biển hiệu, người Taipei nhớ là người lão ngồi trên chiếc ghế đá sáu giờ sáng Yongkang Công viên.

Đọc thêm:

Nguồn ảnh

Bài viết sử dụng 5 bức ảnh có giấy phép CC0 / CC BY-SA (bức trang chủ + 4 bức ảnh inline), tất cả đều được lưu trữ trong thư mục public/article-images/geography/ để tránh kết nối trực tiếp đến nguồn gốc:

Tham khảo

  1. Wikipedia: Shōwa-chō (Taipei City) — Được thiết lập năm 1922 (năm Taishō 11) trong thời kỳ Nhật Bản thống trị, bao gồm các đường Qingtian, Yongkang, Lishui, Chaozhou, Jinhuang phần của quận Daan hiện nay, là khu dân cư cao cấp cho giảng viên và quan chức cấp cao của Đại học Đế quốc Taipei (nay là Đại học Quốc gia Hàn Nội) và quan chức cấp cao của Tòa nhà Quan trị, bị chia thành năm đường sau khi nhận quản lại bởi Nhân dân Hoa Dân Quốc vào năm 1947, tên "Shōwa-chō" hoàn toàn biến mất khỏi các văn bản chính phủ và bản đồ.
  2. Thành phố Taipei Văn hóa Bảo tồn: Qingtian 76 — Số 6 lối 7 đường Qingtian, xây vào năm 1931 (năm Shōwa 6) là ngôi nhà hỗn hợp Hàn Nhật dành cho giảng viên mới vào làm việc của Đại học Đế quốc Taipei, diện tích xây dựng khoảng 70 pông, sân vườn 100 pông, ngôi nhà này đã chứng kiến sự sống của Tsuchiya Hitoshi trước chiến tranh và Ma Thái Thanh Vân sau chiến tranh, được quy định là di tích lịch sử thành phố Taipei năm 2006, được khôi phục và mở cửa năm 2011.
  3. Wikipedia: Lăng Thiên Lâu — Số 1 lối 16 đường Xuân sinh nam ba đoạn, quận Daan, Thành phố Taipei, ngôi nhà kiểu Nhật được xây vào cuối các năm 1920, Zhou Déwei đến ở năm 1950 làm sách trang và salon, 1981 năm con trai chuyển thành quán trà mở cửa và đặt tên Lăng Thiên Lâu (lấy tên từ cây đào trong khu vườn), 1997 quy định là di tích lịch sử thành phố Taipei.
  4. Thành phố Taipei Văn hóa Bảo tồn: Nhà Ma Thái Thanh Vân — Số 1-1 lối 16 đường 18 đường Zhenzhou, quận Daan, Thành phố Taipei, Ma Thái Thanh Vân (1919-1969) là một trong những người sáng lập quan trọng nhất của triết học tự do sau chiến tranh tại Đài Loan, sống tại đây từ năm 1956 đến năm 1969 khi qua đời vì ung thư dạ dày, dịch Hai Yike "Con đường đến nôi nhập", viết "Tầm nhìn về văn hóa Trung Quốc", bị Bộ Quân phòng giám sát, bị Đại học Quốc gia Hàn Nội chấm dứt hợp tác. Năm 1999, Chủ tịch Hội đồng Nhân dân Hoa Dân Quốc, Wang Jinping đóng góp để sửa chữa, năm 2003 mở cửa cho công chúng như một ngôi nhà kỷ niệm.
  5. Wikipedia: Đình Tai Fong — Năm 1958, Yang Pingyi (1927-1995) và một số người bạn cùng quê mở một cửa hàng tại số 277 đường Xinhối hai đoạn, tên cửa hàng "Đình Tai Fong", tên cửa hàng lấy từ "Đình Thịnh Dầu" của người em trai và "Đình Tai Fong" của người bạn cùng, năm 1972 do xu hướng dùng dầu nhựa phổ biến khiến hoạt động kinh doanh dầu giảm sút chuyển sang làm bánh bao và xôi, năm 1980 hoàn toàn dừng kinh doanh dầu chuyển thành tiệm bánh.
  6. New York Times: World's 10 best restaurants 1993 — Năm 1993, New York Times xuất bản bài viết "10 nhà hàng tốt nhất thế giới", Đình Tai Fong được liệt vào danh sách, đây là bài báo quan trọng kéo Đình Tai Fong từ một cửa hàng nhỏ trên đường Xinhối hai đoạn thành thương hiệu quốc tế, sau đó được nhiều báo chí quốc tế chuyển tiếp, năm 1996 Đình Tai Fong mở ra ngoài Tokyo, Nhật Bản.
  7. Wikipedia: Người ăn uống độc lập — Anime Nhật Bản dựa trên truyện thuyết trình "Người ăn uống độc lập" được phát sản phẩm bằng tiVu Tokyo, tập đặc biệt đầu năm 2015 "Hành lang năm mới tại Đài Loan" chuyện quay tại Đình Tai Fong, nhân vật Urano Goro (diễn viên Masaki Yusuke) đến đặt đơn bánh bao, xôi hột, cà ri, đây là lần đầu tiên của series này có tập đặc biệt ngoài quốc gia, tại Nhật Bản ghi điểm cao và trực tiếp kéo theo làn sóng khách du lịch Nhật Bản đến Taipei phải xếp hàng tại Đình Tai Fong Yongkang từ năm 2015-2018.
  8. Trang web chính thức Đình Tai Fong: Các chi nhánh chính và phụ — Đình Tai Fong địa chỉ chính trên đường Xinhối hai đoạn số 194 (từ năm 1996 di chuyển từ số 277 hiện tại) và đường Yongkang là hai điểm chính chính của Taipei, đường Yongkang do mức độ tập trung khách du lịch cao thường xuyên xếp hàng từ cửa hàng kéo dài tới ngã ba đường Xinhối, là một trong những điểm đến du lịch biểu tượng của Taipei.
  9. Sách lịch sử địa phương quận Daan — Lịch sử phát triển của quận Daan, Shōwa-chō, Furutomachi, Fukushimachi được thiết lập năm 1922 khi điều chỉnh lại vựa thành phố, bị chia thành các đường Qingtian, Yongkang, Lishui, Chaozhou, Jinhuang, Hòa Bình đông, Xuân sinh nam sau khi nhận quản lại bởi Nhân dân Hoa Dân Quốc vào năm 1947, hệ thống đường sau chiến tranh khác nguồn với lưới đường thời kỳ Nhật Bản, tạo thành hiện tượng chồng lấp lưới đường Taipei.
  10. Trang web Qingtian 76 Văn hóa — Qingtian 76 (nhà Ma Thái Thanh Vân) số 6 lối 7 đường Qingtian, xây vào năm 1931 là ngôi nhà hỗn hợp Hàn Nhật dành cho giảng viên mới vào làm việc của Đại học Đế quốc Taipei, mái xám trè nghiêng, cửa kính gỗ sồi, đèn lồng đá trước lối vào, là một trong những ngôi nhà kiểu Nhật giữ gìn tốt nhất trong các ngôi nhà cao cấp thời kỳ Nhật Bản thống trị ở Taipei, được khôi phục và mở cửa năm 2011.
  11. Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Đài Loan: Hồ sơ nhận quản lại tài sản Nhật Bản năm 1945 — Sau chiến tranh Nhật Bản thua cuộc năm 1945, Tòa nhà Quan trị bắt đầu nhận quản lại tài sản Nhật Bản trên toàn quần đảo từ năm 1946, Tsuchiya Hitoshi vào năm 1945 tháng 10 rời đi trước khi giao chìa khóa và hồ sơ tài sản ngôi nhà, các hồ sơ nhận quản lại được lưu trữ tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Đài Loan và Bảo tàng Lịch sử Quốc gia.
  12. Lưu trữ sử sách Đại học Quốc gia Hàn Nội: Ma Thái Thanh Vân — Ma Thái Thanh Vân (1899-1979) người Liaoning, bác sĩ phóng sự vật lý học của Đại học Đế quốc Nhật Bản, sống ở Nhật Bản 12 năm, đến Taipei năm 1946 để nhận giảng viên phòng Khoa học đất nền của Đại học Đế quốc Taipei, và chính thức đến ở Qingtian 7 lối 6 đường năm 1947, nghiên cứu về hòn đảo ngũ hành, cấu trúc tấm lục địa, nam trù địa tĩnh, xuất bản bài luận "Lý thuyết chuyển động của lớp vỏ biển khi biển Đông" là một trong những bài báo cáo nghiên cứu về cấu trúc tấm lục địa được trích dẫn nhiều nhất trong trường học Nhân dân Hoa Dân Quốc vào những năm 1960.
  13. Cơ sở dữ liệu bảo tồn văn hóa quốc gia: Tập đoàn ngôi nhà kiểu Nhật đường Qingtian — Các ngôi nhà kiểu Nhật thời kỳ Nhật Bản thống trị trên đường Qingtian, Yongkang, Lishui, Chaozhou, Jinhuang, trong các thập kỷ 1970-1990 do chương trình ưu đãi thuế nhà ở và chi phí bảo trì ngôi nhà kiểu Nhật cao, hầu hết bị phá dỡ để xây dựng nhà chung 5 tầng, hiện chỉ còn các ngôi nhà giữ lại như Qingtian 76, Lăng Thiên Lâu, nhà Ma Thái Thanh Vân, nhà Yu Daidaiwei dưới 10 ngôi nhà, hầu hết là các mẫu được giúp cứu ngoại từ nghịch vụ bảo tồn văn hóa sau năm 1990.
  14. Wikipedia: Zhou Déwei — Zhou Déwei (1902-1986) người Hoa Nam, học viện ba đạo đức Hàn Quốc và học viện kinh tế chính trị Anh, học trò của nhà vật lý kinh tế học học viện Áo Đài Hai Yike, năm 1949 khi đưa về Đài Loan, Zhou Déwei giảng dạy tại khoa Kinh tế của Đại học Quốc gia Hàn Nội và làm việc tại Bộ Tài chính Hải quan, và đặt Lăng Thiên Lâu làm cơ sở tinh thần và salon riêng tại Đài Loan, In Hai Quang, Xu Fu Guan, Lin Yuansheng, Zhang Focuan, Xia Daoping và các học sĩ tự do thường xuyên họp tại đây, thảo luận về công việc của tạp chí "Khoa học Tự do", bản dịch cuốn cùng của Hai Yike "Con đường đến nôi nhập" (bản dịch của In Hai Quang), và hoàn cảnh của các triết gia Hoa Nam sau chiến tranh.
  15. Wikipedia: Lịch sử phát triển dầu ăn Đài Loan — Trong các thập kỷ 1960-1970, thị trường dầu ăn gia đình Hoa Nam chuyển từ dầu xuất nhập khẩu sang dùng dầu nhựa, các công ty như Đồng nhất Dầu, Nhật Bản Sạch Dầu, Trung tâm Dầu bắt đầu sản xuất số lượng lớn, kênh bán lẻ tại các cửa hàng tự động phổ biến, kinh doanh dầu xuất nhập khẩu giảm mạnh, là một trong những ví dụ tiêu biểu của quá trình chuyển đổi cấu trúc tiêu dùng sinh hoạt Hoa Nam sau chiến tranh.
  16. Lịch sử hội nhập quốc tế của Đình Tai Fong — Năm 1996, Đình Tai Fong đưa ra ngoài Tokyo, Nhật Bản, đây là chi nhánh đầu tiên ngoài nước, từ năm 2000 mở rộng ra Hoa Kỳ, Singapore, Hồng Kông, Shanghai, Jakarta, Seoul, Manila, Sydney. Đến năm 2026, Đình Tai Fong có hơn 170 chi nhánh trên 14 quốc gia toàn cầu, là một trong những thương hiệu nhà hàng nội địa có quy mô quốc tế lớn nhất sau chiến tranh.
  17. Câu chuyện StoryStudio: Đường Yongkang và khách Hàn Nhật — Đường Yongkang từ năm 1990 bắt đầu thu hút khách du lịch Nhật Bản "hành trình một ngày Taipei cổ", sau năm 2010 các văn hình Hàn như "Bữa cơm của Yoon" và "Bữa cơm tình yêu" xuất hiện nhiều lần, kết hợp với thẻ #du lịch Taipei phải ăn trên Instagram, từ năm 2015-2020, lượng khách du lịch Hàn Lan tăng nhanh chóng, đường Yongkang từ "điểm đến chính của khách Nhật Bản" dần chuyển thành "điểm đến chung của khách Hàn Nhật"[^17].
  18. Giới thiệu lịch sử bánh cuốn Yongkang — Bánh cuốn Yongkang tại số 17 đường Yongkang, quận Daan, Thành phố Taipei, năm 1963 do chiến sĩ người Shaanxi thành lập, thực đơn bánh cuốn đỏ, hầm, và xào từ năm 1963 đến nay chưa thay đổi, hai thế hệ tiếp nối vận hành, là một trong những cửa hàng cổ động thức ăn người tỉnh thành biểu tượng của đường Yongkang, cùng với Quán đóng gói sớm (1953 người Shandong) tạo thành bản đồ các món ăn người tỉnh thành gần đây.
  19. Bảo tổn Văn hóa Thành phố Taipei: Bản đồ các món ăn người tỉnh thành quanh chợ Đông Môn — Quán đóng gói sớm năm 1953 do chiến sĩ người Shandong thành lập tại giao cắt đường Jinhàn Nam hai đoạn và đường Xinhối hai đoạn, là một trong những cửa hàng cổ động thức ăn người tỉnh thành biểu tượng của khu vực Đông Môn, cùng với bánh cuốn Yongkang 1963 (người Shaanxi), Đình Tai Fong 1958/1972 (người Shaanxi chuyển sang nhân dân Hạch bánh bao) cùng tạo thành bản đồ các món ăn người tỉnh thành của đường Yongkang - Đông Môn.
  20. Wikipedia: Bánh xíu mang về — Năm 1995 mở cửa trên đường 15 đường Yongkang, quán đóng gói lạnh dùng dưa leo và bột sắn tươi làm bánh xíu mang về, được sách du lịch Nhật Bản đề xuất rộng rãi vào các năm 2000, trở thành một trong những cửa hàng tiêu biểu giúp đường Yongkang chuyển từ "khu dân cư người tỉnh thành" thành "điểm đến bắt buộc phải ghé của khách Nhật Bản" sau năm 1990, ngưng hoạt động năm 2009 do xung đột gia đình, nhưng cùng đường 15 đường năm 2000 mở Smoothie House (Nhà trà sinh lên) kế thừa lưu lượng khách của bánh xíu mang về, đến năm 2026 vẫn là cửa hàng đại diện của đường 15 đường Yongkang[^20].
  21. Nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Xã hội, Viện Nghiên cứu Văn hóa của Viện Nghiên cứu Quốc gia Hoa Bản: Chương trình nghiên cứu đô thị hóa Taipei — Đường Yongkang từ giữa các năm 1990 bắt đầu trải qua ba lần chuyển đổi: 1995-2005 là "khu dân cư người tỉnh thành chuyển thành đường cà phê phong cách" (bánh xíu mang về 1995, cà phê Cửa hàng Yongkang 1996, cửa hàng sách riêng và cửa hàng chọn lọc xuất hiện), 2005-2015 là "đường phong cách chuyển thành đường du lịch" (tàu điện ngầm Đông Môn 2013 khai thác, tập anime "Người ăn uống độc lập" 2015 quay tại), sau năm 2015 là "chi phí thuê nhà tăng đến mỗi mét vuông 5000-8000 đồng mỗi tháng, các cửa hàng cổ đời rời đi", là một trong những trường hợp tiêu biểu của quá trình đô thị hóa được nghiên cứu tại Taipei.
  22. Wikipedia: Trạm Đông Môn (Thành phố Taipei) — Trạm giao cắt của tàu điện ngầm đường Tây Hồ và đường Tây Hồ, nằm tại giao cắt đường Xinhối hai đoạn và đường Jinhàn Nam, quận Daan, Thành phố Taipei, khai thác vào ngày 24 tháng 11 năm 2013, cổng số 5 là cổng ra đường Yongkang, là phương tiện vật lý quan trọng nhất khiến đường Yongkang chuyển từ việc phải đi 10 phút từ trạm Trung Hoa Quốc Ngôn hoặc trạm Daan thành thời gian chỉ cần 3 phút từ cổng số 5 của trạm Đông Môn, tăng đáng kể lượng khách du lịch đến đường Yongkang sau năm 2013.
  23. Thành phố Taipei Văn hóa Bảo tồn: Nhà Yu Daidaiwei — Số 8 lối đường Lishui, quận Daan, Thành phố Taipei, ngôi nhà kiểu Nhật, Yu Daidaiwei (1897-1993) người Chiaozhi, bác sĩ phóng sự vật lý và logic tại Đại học Harvard, sau chiến tranh giữ chức vụ Thẩm phán Giao thông và Thẩm phán Quốc phòng trong vòng 11 năm (1954-1965) là người cốt lõi của các hoạt động thuê mượn vũ khí, tự sản xuất vũ khí và hợp tác quân sự giữa Taipei và Hoa Kỳ trong các thập kỷ 1950-1960, được quy định là di tích lịch sử thành phố Taipei năm 2014, hoàn thành sửa chữa năm 2017.
  24. Wikipedia: Chợ Đông Môn (Thành phố Taipei) — Chợ truyền thống được thiết lập năm 1948, nằm tại giao cắt đường Xinhối hai đoạn và đường Jinhàn Nam hai đoạn, quận Daan, Thành phố Taipei, phát triển đồng thời với đường Yongkang theo đường người tỉnh thành đưa về, các gian hàng đa phần là gian hàng cũ từ năm 1948 đến năm 2026, gia đình thứ ba thừa hưởng, vào sáng sớm từ 6 giờ đến 10 giờ là thời điểm người dân địa phương chính thực hiện việc mua sắm, cách đường Yongkang chính chỉ khoảng 200 mét, nhưng khi vào trong chợ sẽ cảm thấy mình đang quay về thành phố Taipei năm 1980: khung nhà sắt, tường gạch xám, quạt cũ trên trần, tiếng cười giá của người bán với giọng Minnan, đường Yongkang kéo thời gian của bản đồ thực phẩm kéo ra từ chợ này.
  25. Giới thiệu nhà sách độc lập Qingtian Art Collection — Nhà sách nhỏ tại cuối đường 16 lối đường Qingtian, quận Daan, Thành phố Taipei, được thành lập năm 2003, là một trong những cửa hàng sách riêng sớm nhất trong giai đoạn cao điểm của quá trình "phong cách hóa" đường Yongkang - đường Qingtian sau năm 1990, cửa hàng khoảng 3 pông, kệ sách từ sàn đến trần, các loại sách tập trung vào văn học Hoa Nam, nghệ thuật thiết kế, nhân văn xã hội, chủ cửa hàng thường chỉ mở cửa sau 2 giờ chiều, thứ Hai ngày nghỉ. Hầu hết khách du lịch không biết đây là đâu: nó không nằm trên đường chính của đường Yongkang, mà ở cuối lối đường Qingtian, cổng không có biển hiệu, chỉ treo một tờ A4 viết tên cửa hàng. Đây là một trong số ít ngôi nhà cửa hàng còn sót lại sau năm 2000 trong quá trình "phong cách hóa" đường Yongkang, hiện vẫn do chủ cửa hàng gốc vận hành.
Về bài viết này Bài viết này do cộng đồng cộng tác thực hiện, với sự hỗ trợ của AI trong quá trình biên soạn và thẩm định.
Từ khóa
đường Yongkang Đông Môn đường Qingtian thành phố Taipei quận Da'an khu phố lịch sử Shōwa-chō Qingtian 76 Lăng Thiên Lâu Đình Tai Fong Thái Thanh Vân Zhou Déwei nhà ở kiểu Nhật khu dân cư tỉnh thành series khu phố lịch sử
Chia sẻ

Đọc thêm

Có thể bạn cũng muốn đọc

Địa lý

Gongguan: Phòng thí nghiệm của Đế quốc Nhật Bản, Quán kafe dưới đất trong thời kỳ trừng trũi, Vịt chiên xù của sinh viên Đại học Đài Loan, 500 mét ba thế kỷ

Năm 1928, các nhà nước Nhật Bản đã xây dựng "Đại học Đế quốc Đài Bắc" tại phía nam của Đài Bắc. Các con phố như Zhenzhou, Tânhiên, và Nguyênkhang ở ngưỡng cổng trường đã trở thành khu dã nghiên cứu. Sau chiến tranh, năm 1949, các tị hồ quan họ được chuyển giao khoảng trống, khiến khu phố trở thành không gian vật chất của phong trào tự do và tội ác trắng. Vào năm 1999, khi tuyến đường sắt đen mở cửa, vòng tròn Gongguan biến thành máy atm ăn tối của sinh viên Đại học Đài Loan. Ba thế kỷ, ba phong cách, ba mốc lịch sử, tất cả gấp đóng trong 500 mét.

閱讀全文
Địa lý

Đường Zhongshan Bắc qua: Con đường được Nhật Bản dẫn đến đền thờ, cuối cùng lại được các công ty Nhật thu hồi

Vào ngày 17 tháng 4 năm 1923, cậu quân nhà Nhật Bản 19 tuổi Hiệp Hoà (Yoshihito) từ Tòa nhà Tàu đến thăm Đền Tây Hồn qua một con đường rộng 15 mét, được đặt tên là Đường Chisai. Năm 1941, con đường này được xây mở rộng thành đại lộ năm làn rộng 40 mét. Năm 1945, đổi tên thành "Đường Zhongshan Bắc" để kỷ niệm Sun Trọng Thân. Năm 1951, quân Mỹ đặt trại tại khu vực, khiến ba đoạn Đường Zhongshan Bắc trở thành "khu vực thuê nhà Mỹ". Năm 1972, quan hệ với Nhật Bản ngừng chính thức, các công ty Nhật không rút lui; năm 1979, quân Mỹ rời đi, và vào những năm 1980, các công ty Nhật lại chiếm dụng lại khu vực. Con đường được Nhật Bản xây dựng để dẫn đến đền thờ, cuối cùng đã được các công ty Nhật thu hồi.

閱讀全文
Lịch sử

Phố cổ sơn môi Yingku: Từ khó khăn đến tàu điện ngầm, chuyển đổi và phát triển mới của ngành gốm sơn nghìn năm

Yingku, thành phố đã từng nổi tiếng với "đình trường gốm sơn của Đài Loan" nhờ các khu khó khăn, sau nhiều năm chuyển đổi ngành nghề và xu hướng du lịch hóa, đã đón nhận sự kiện mở cửa của Bảo hộ nghệ thuật đô thị Hà Nội và đường sắt đô thị ba đường kết thúc. Các nhà sơn môi thế hệ mới đang tìm kiếm con đường phát triển bền vững qua các hoạt động như "Ngày mở cổng sản xuất" trong khoảng trống giữa truyền thống và đổi mới, du lịch và công nghiệp.

閱讀全文
Địa lý

Kaohsiung thành phố: Năm 1979 khi Kaohsiung lên cấp thành phố trực thuộc trung ương, tám người Kaohsiung bị giam giữ tù nhân tại tù nhân của Taipei

Ngày 1 tháng 7 năm 1979, Kaohsiung được nâng lên cấp thành phố trực thuộc trung ương thứ hai của Đài Loan, sau Taipei ngày 1967. Vào ngày 10 tháng 12 năm 1980, ngày Quốc tế Nhân quyền, hội nhóm người bảo thủ tại Kinh đô đảo Bắc Kinh bị xung đột giữa ánh sáng mạnh và khói nhám. Tám người bị kết án tù, vào ngày 28 tháng 2 năm 1980, vụ án máu xảy ra tại ngôi nhà của Lin Ngọ Tường trên đường Xây Dịch, Taipei. Cùng năm 1979, Kaohsiung đã nhận được "Quyền lợi hành chính", đồng thời chịu áp lực chính trị nặng nề nhất sau Chiến tranh Thế giới II. 271.000 người sống khắp 38 quận, từ bãi cát Phan Thiên, lều ngư dân Ban Cong tới nhà máy thép và khu đô thị hợp kim khang truyền, thành phố này đã dành 45 năm để biến vết thương thành hình dạng riêng của mình.

閱讀全文