Dân chủ hóa

Ngày 18 tháng 3 năm 1980, tại Tòa án quân sự Cao Hùng, Thi Minh Đức đã từ bỏ bản tự biện dài 60.000 chữ, thay vào đó yêu cầu thẩm phán tuyên án tử hình. Trong cùng phiên tòa đó, ba luật sư trẻ đại diện bào chữa cho bị cáo là Trần Thủy Biển, Tạ Trường Đình và Tô Trinh Xương; hai mươi năm sau, tất cả đều trở thành Tổng thống hoặc Trưởng hành chính viện. Một phiên tòa vốn được kỳ vọng sẽ 'giết gà dọa khỉ' lại vô tình tạo ra thế hệ lãnh đạo chính trị tiếp theo của Đài Loan.

Tổng quan 30 giây: Ngày 10 tháng 12 năm 1979, trong làn khói nước mắt cay xè trên đường phố Cao Hùng, Trần Cúc bị kéo lên xe cảnh sát khi mới 29 tuổi. Trong tù, bà viết di thư, tưởng rằng mình sẽ bị xử bắn. Bốn mươi năm sau, bà trở thành Viện trưởng Viện Giám sát, người đứng đầu cơ quan giám sát cao nhất của chính phủ Đài Loan. Dân chủ hóa của Đài Loan không phải là một công tắc, mà là một cuộc thí nghiệm kéo dài bốn mươi năm: từ lệnh giới nghiêm dài nhất thế giới (38 năm và 56 ngày) tiến tới một trong những quốc gia dân chủ tự do nhất châu Á (điểm số 93/100 của Freedom House năm 2025, xếp thứ sáu toàn cầu). Toàn bộ quá trình diễn ra không có cách mạng đẫm máu, không có đảo chính quân sự.

Ngày 18 tháng 3 năm 1980, Tòa án quân sự Đài Loan mở phiên tòa xét xử vụ Đảo Đẹp. Trên ghế bị cáo ngồi Thi Minh Đức, Hoàng Tín Giới, Trần Cúc, Lữ Tú Liên; phòng khán giả chật kín các nhà báo quốc tế, thượng nghị sĩ Mỹ Ted Kennedy đã đưa vụ án của Thi Minh Đức vào biên bản quốc hội.

Đảng Dân chủ tiến bộ (KMT) vốn muốn mở phiên tòa công khai để thể hiện tính chính danh của tư pháp. Kết quả lại phản tác dụng.

Phiên tòa đã cung cấp cho các bị cáo một sân khấu toàn quốc. Thi Minh Đức đã chuẩn bị bản tự biện dài 60.000 chữ, nhưng sau khi phiên tòa bắt đầu, ông biết được mẹ của Lâm Nghĩa Hùng và một cặp con gái song sinh đã bị sát hại bên ngoài nhà tù (vụ máu nhà Lâm, liên quan đến Sự kiện 228). Ông lập tức từ bỏ bản tự biện, thay vào đó yêu cầu thẩm phán tuyên án tử hình cho mình. Hình ảnh này lan truyền khắp đảo qua truyền thông.

📝 Ghi chú của người biên tập: Hậu quả trớ trêu nhất của phiên tòa Đảo Đẹp lớn là nhóm luật sư trẻ đại diện bào chữa cho bị cáo, gồm Trần Thủy Biển, Tạ Trường Đình, Tô Trinh Xương, Trương Tuấn Hùng, Doãn Thanh, hầu hết đều trở thành Tổng thống, Trưởng hành chính viện hoặc thị trưởng trực thuộc của Đài Loan trong vòng hai mươi năm. Phiên tòa do Đảng KMT lên kế hoạch kỹ lưỡng đã vô tình nuôi dưỡng một thế hệ tinh anh chính trị mới cho phong trào đối lập.

Bảy mươi mốt ngày của Trịnh Nam Dung

Mười năm sau phiên tòa Đảo Đẹp, xã hội Đài Loan giống như một nồi nước được đun nóng từ từ. Phong trào phi đảng phái tiếp tục mở rộng, nhưng thứ thực sự đẩy nhiệt độ lên đến điểm sôi là một người ngoại tỉnh tên là Trịnh Nam Dung.

Ngày 10 tháng 12 năm 1988, ngày Nhân quyền Quốc tế, Trịnh Nam Dung đã đăng toàn văn một "Dự thảo Hiến pháp Cộng hòa Đài Loan" trên số báo thứ 254 của tạp chí tuần san Thời đại Tự do do ông chủ biên. Điều này vào thời điểm đó được coi là tội phản loạn, có thể bị tuyên án tử hình.

Sau khi nhận giấy triệu tập của tòa án, Trịnh Nam Dung tự nhốt mình trong tòa soạn tạp chí, từ chối ra tòa. Ông nói với vợ Diệp Cúc Lan câu cuối cùng:

"Việc còn lại chỉ là việc của các người."

Sáng ngày 7 tháng 4 năm 1989, lúc 7 giờ 30, gần 200 cảnh sát bao vây tòa soạn tạp chí. Lúc 9 giờ 15 phút, Trịnh Nam Dung tự thiêu qua đời, hưởng thọ 41 tuổi. Mặt sau bìa tạp chí của ông in mãi một câu: "Chiến đấu cho 100% tự do ngôn luận!"

Ngày 19 tháng 5, hàng vạn người đi theo quan tài của ông trong mưa hướng về Phủ Tổng thống.

📝 Ghi chú của người biên tập: Chỉ huy nhóm đặc kích Lôi Đình Tiểu Tổ dẫn đầu tấn công tòa soạn tạp chí là Hầu Hữu Nghi. Ba mươi lăm năm sau, vào năm 2024, ông đại diện cho Đảng KMT tranh cử Tổng thống. Cùng một người, trong một trong những cảnh bi tráng nhất của quá trình dân chủ hóa Đài Loan, đứng về phía bạo lực nhà nước; lại trong thể chế dân chủ tranh cử quyền lực cao nhất. Sự thật này chính là sự trớ trêu và phức tạp của lịch sử Đài Loan.

Cái chết của Trịnh Nam Dung đã trực tiếp thúc đẩy việc sửa đổi Điều 100 Bộ luật Hình sự năm 1992 và việc bãi bỏ "Điều lệ Trừng trị Phản loạn". Từ đó, tư tưởng không còn là tội phạm. Ngày 7 tháng 4 sau đó được quy định là "Ngày Tự do Ngôn luận".

Giải nghiêm: Không phải một công tắc

Ngày 14 tháng 7 năm 1987, Tổng thống Khương Kinh Quốc, 75 tuổi, đã tổ chức họp báo tại Phủ Tổng thống, tuyên bố giải nghiêm từ 0 giờ ngày hôm sau. Mười hai ngày sau, vào ngày 27 tháng 7, ông mời 12 vị phụ lão địa phương đến Phủ Tổng thống uống trà, và nói một câu sau đó được trích dẫn lặp đi lặp lại:

"Tôi sống ở Đài Loan bốn mươi năm, là người Đài Loan, đương nhiên cũng là người Trung Quốc."

Câu nói này sau đó được trích dẫn chọn lọc trong các phổ chính trị khác nhau. phe độc lập chỉ lấy nửa đầu, phe thống nhất nhấn mạnh nửa sau. Nhưng trong ngữ cảnh năm 1987, chức năng của nó là hàn gắn mâu thuẫn tỉnh tịch: một cường nhân ngoại tỉnh thừa nhận mình cũng là người Đài Loan, cố gắng làm dịu nhiệt độ cho sự mở cửa chính trị sắp tới.

Sáu tháng sau, Khương Kinh Quốc qua đời vì bệnh.

Nhưng giải nghiêm không đồng nghĩa với tự do. Chính phủ đồng thời thông qua "Luật An ninh Quốc gia", trong đó Điều 9 quy định: "Các phán quyết của tòa án quân sự đối với dân thường trong thời gian giới nghiêm, 'không được kháng cáo hoặc phúc thẩm lên tòa án có thẩm quyền'". Nói cách khác, nạn nhân của thời kỳ Khủng bố Trắng bị chặn đường cứu trợ về mặt pháp lý.

"Một số học giả do đó chủ trương, điểm khởi đầu thực sự của dân chủ hóa Đài Loan là năm 1992 (sửa đổi Điều 100 Bộ luật Hình sự, bãi bỏ 'Điều lệ Trừng trị Phản loạn'), chứ không phải việc giải nghiêm năm 1987."

Đó cũng là lý do tại sao một số người trải qua thời kỳ giới nghiêm, ký ức của họ về ngày 15 tháng 7 không phải là niềm vui cuồng nhiệt, mà là sự hoang mang: có thể diễu hành, nhưng ai dám diễu hành? Có thể thành lập đảng, nhưng thành lập rồi có bị bắt không? Dân chủ không phải là ngọn đèn bật sáng ngay khi nhấn một công tắc, nó cần cả xã hội học lại "cách không sợ hãi".

Hoa bách hợp ngàn cánh vs. Thiên An Môn

Ngày 16 tháng 3 năm 1990, chưa đầy chín tháng sau sự kiện Thiên An Môn, sinh viên Đại học Đài Loan bắt đầu ngồi tĩnh tọa tại Quảng trường Kỷ niệm Trung Chính. Nguyên nhân là Lý Đăng Huy muốn tái cử Tổng thống, nhưng Đại hội Quốc dân bỏ phiếu vẫn là "Quốc hội Vạn niên" được bầu ra từ Trung Quốc đại lục năm 1947, với hơn 700 đại biểu lão thành chưa từng được bầu lại.

Băng rôn của sinh viên viết: "Đồng bào, các người có thể chịu đựng sự áp bức của 700 vị hoàng đế không?"

Bắt đầu từ vài chục người, trong vòng sáu ngày đã tập hợp gần 6.000 người. Họ cầm hoa bách hợp (biểu tượng của loài hoa bản địa Đài Loan tượng trưng cho sự thuần khiết), đưa ra bốn yêu cầu: giải tán Đại hội Quốc dân, bãi bỏ Điều lệ Lâm thời, triệu tập Hội nghị Quốc sự, và xây dựng bảng thời gian cải cách.

Ngày 21 tháng 3, Lý Đăng Huy tiếp năm mươi đại biểu sinh viên tại Phủ Tổng thống.

Đây là kết quả đối nghịch với Thiên An Môn. Chín tháng trước, sinh viên Bắc Kinh nhận được xe tăng; sinh viên Đài Bắc nhận được lời hứa của Tổng thống. Lý Đăng Huy sau đó nói ông từng ra lệnh "không được làm tổn thương sinh viên" (nguồn tin ETtoday năm 2015).

Lời hứa được thực hiện từng bước: tháng 5 năm 1991, bãi bỏ Điều lệ Lâm thời; tháng 12 cùng năm, Quốc hội Vạn niên giải tán; năm 1992, Lập pháp viện được bầu cử toàn diện; ngày 23 tháng 3 năm 1996, Đài Loan tổ chức cuộc bầu cử Tổng thống trực tiếp lần đầu tiên.

📝 Ghi chú của người biên tập: Tiểu sử của các nhà lãnh đạo sinh viên trong Vận động học sinh Hoa bách hợp sau này chính là một bộ lịch sử chính trị Đài Loan: Phạm Vân trở thành lập ủy viên của Đảng Dân chủ tiến bộ, Lâm Gia Long trở thành Bộ trưởng Ngoại giao, La Văn Gia trở thành nhân vật chủ chốt của Đảng Dân chủ tiến bộ, Trịnh Văn Thán trở thành thị trưởng Đào Viên. Vận động học sinh này không chỉ thay đổi thể chế, mà còn định hình nhân cách chính trị của cả một thế hệ.

Bỏ phiếu dưới hỏa tiễn

Tháng 3 năm 1996, trước thềm cuộc bầu cử Tổng thống trực tiếp lần đầu tiên của Đài Loan, Trung Quốc thử nghiệm phóng hỏa tiễn ở cách Cơ Long 20 dặm và cách Cao Hùng 29 dặm, làm tê liệt 70% thương mại hàng hải đi qua hai cảng này. Quân Giải phóng Nhân dân đồng thời tập kết 100.000 binh lực dọc bờ biển.

Mục đích của Bắc Kinh rất rõ ràng: ngăn cản người Đài Loan bầu Lý Đăng Huy.

Phản ứng của Mỹ là triển khai hai nhóm chiến đấu hàng không mẫu hạm Nimitz và Independence, triển khai quân sự quy mô lớn nhất của quân đội Mỹ ở Thái Bình Dương kể từ Chiến tranh Việt Nam.

Ngày 23 tháng 3, tỷ lệ cử tri đi bầu đạt 76,04%. Lý Đăng Huy giành được 5.813.699 phiếu, tỷ lệ phiếu 54%. Hỏa tiễn của Trung Quốc không những không làm cử tri sợ hãi, mà còn có thể đã kéo thêm khoảng 5% phiếu bầu cho Lý Đăng Huy, biến đa số tương đối thành đa số tuyệt đối.

Kế hoạch đe dọa được lên kế hoạch kỹ lưỡng của Bắc Kinh đã tạo ra kết quả mà họ không muốn thấy nhất.

Mục Dữ liệu
Ngày bầu cử 23 tháng 3 năm 1996
Tỷ lệ cử tri đi bầu 76,04%
Tỷ lệ phiếu của Lý Đăng Huy 54,00% (5.813.699 phiếu)
Bành Minh Dân (Đảng Dân chủ tiến bộ) 21,12%
Lâm Dương Cảng 14,90%
Trần Lữ An 9,98%

Ba lần luân phiên: Phẩm chất của kẻ thua cuộc

Điều thực sự thử thách dân chủ không phải là bầu cử, mà là "người thua cuộc có sẵn lòng ra đi hay không".

Năm 2000: Trần Thủy Biển đắc cử với tỷ lệ phiếu 39,3%, chấm dứt 55 năm thống trị của Đảng KMT. Đây là lần đầu tiên trong xã hội Hoa ngữ, quyền lực chính trị được chuyển giao hòa bình thông qua lá phiếu. Sự phân rã của Đảng KMT là then chốt: Tống Sở Du ra tranh cử độc lập giành 37% phiếu, Liên Chiến chỉ nhận được 23%.

Năm 2008: Mã Anh Cửu đánh bại Tạ Trường Đình với 58,45%. Đảng Dân chủ tiến bộ bàn giao quyền lực hòa bình, chứng minh "nhận thua" không phải là đặc quyền của Đảng KMT.

Năm 2016: Thái Anh Văn đánh bại Chu Lập Luân với 56,12%. Đảng KMT một lần nữa hòa bình từ chức.

Năm 2024: La Thanh Đức đắc cử với 40,05%, Đảng Dân chủ tiến bộ lần đầu tiên cầm quyền khi chưa quá nửa, trong khi Lập pháp viện do đảng đối lập nắm đa số. Thể chế dân chủ một lần nữa chịu thử nghiệm áp lực.

Bốn lần luân phiên đảng phái trong ba mươi năm, mỗi lần đều hoàn thành hòa bình. Không có đảo chính quân sự, không từ chối bàn giao, không có bạo lực phản đối.

Tại sao không có đẫm máu?

Cách mạng Đông Âu lật đổ Đảng Cộng sản, Mùa xuân Ả Rập dẫn đến nội chiến, chính quyền quân sự Myanmar đàn áp đẫm máu. Tại sao Đài Loan lại làm được "cách mạng yên tĩnh"?

Học giả chính trị Samuel Huntington trong cuốn Sóng thứ ba phân loại Đài Loan là "chuyển đổi" (transformation), quá trình dân chủ hóa từ trên xuống do tinh anh dẫn dắt, khác với "chuyển đổi thương lượng" (transplacement) của Hàn Quốc hoặc "thay thế" (replacement) của Philippines.

Nhưng sự lựa chọn cải cách của tinh anh, đằng sau có nguyên nhân cấu trúc:

Kỳ tích kinh tế tạo ra tầng lớp trung lưu. Trong giai đoạn 1960-1990, GDP bình quân đầu người của Đài Loan tăng vọt từ 164 USD lên 8.111 USD. Tầng lớp trung lưu có quá nhiều thứ để mất, họ muốn cải cách chứ không muốn cách mạng.

Cô lập ngoại giao buộc chính quyền tìm kiếm tính chính danh. Rời Liên Hợp Quốc (1971), Mỹ cắt quan hệ (1979), bị IOC truất quyền. Đảng KMT không thể tiếp tục dùng "phản công đại lục" làm cái cớ thống trị, phải xây dựng nền tảng dân ý bên trong Đài Loan.

Sự tự kiềm chế của phe đối lập. Người Đảo Đẹp và Đảng Dân chủ tiến bộ ở thời điểm then chốt chọn cải cách trong thể chế, chứ không phải đấu tranh bạo lực. Cách mạng Nhân lực Philippines (1986) chứng minh rằng chuyển giao quyền lực hòa bình là có thể, đây là tín hiệu quan trọng cho phe cải cách của Đài Loan.

Dân chủ không hoàn hảo

Freedom House năm 2025 trao cho Đài Loan 93 điểm (tối đa 100), xếp thứ sáu toàn cầu, thứ hai châu Á (chỉ sau Nhật Bản với 96 điểm). Chỉ số Dân chủ của The Economist năm 2024 xếp thứ 12 toàn cầu, thủ tục bầu cử và chủ nghĩa đa nguyên đạt điểm tối đa 10, là quốc gia "dân chủ hoàn toàn" duy nhất ở châu Á.

Nhưng đằng sau con số là những vết nứt:

Trong thời kỳ Khủng bố Trắng, ước tính 140.000 đến 200.000 người bị bức hại chính trị, 3.000 đến 4.000 người bị xử quyết. Công lý chuyển đổi vẫn chưa hoàn thành. Điều 9 của Luật An ninh Quốc gia đến năm 2019 mới bị Thẩm phán viện tuyên bố vi hiến, đã 32 năm kể từ giải nghiêm.

Tin giả là chiến trường mới. Bầu cử địa phương năm 2018 và bầu cử Tổng thống năm 2020 đều xuất hiện thao túng tin giả quy mô lớn, trong đó nhiều nguồn hướng ra nước ngoài. Chính phủ Trung Quốc liên tục cố gắng ảnh hưởng đến việc hoạch định chính sách, truyền thông và cơ sở hạ tầng dân chủ của Đài Loan (nguồn báo cáo Freedom House 2025).

Cực hóa lam-lục làm giảm chất lượng thảo luận chính sách. Các dự án luật quan trọng thường bị đình trệ hoặc thông qua cưỡng chế do lập trường đảng phái chứ không phải chất lượng tốt xấu của chính sách.

Dân chủ của Đài Loan không hoàn hảo. Nhưng nó đang sống.

Di thư của Trần Cúc

Tháng 12 năm 1979, Trần Cúc, 29 tuổi, viết di thư trong tù, chuẩn bị bị xử bắn. Trong di thư, bà từ biệt nhân dân Đài Loan.

Bà không bị xử bắn. Bà ngồi tù sáu năm, sau khi ra tù tham gia sáng lập Đảng Dân chủ tiến bộ, làm hai nhiệm kỳ Giám đốc Cục Xã hội thành phố Đài Bắc, làm Chủ nhiệm Ủy ban Lao động, làm thị trưởng Cao Hùng mười hai năm. Khi tái cử năm 2014, bà giành được 990.000 phiếu, cao nhất toàn đảo. Năm 2020, bà được đề cử làm Viện trưởng Viện Giám sát.

Từ lúc viết di thư đến Viện trưởng Viện Giám sát, đã mất bốn mươi mốt năm.

Cùng một người, cùng một hòn đảo. Sự khác biệt chỉ ở chỗ: Đài Loan năm 1979, tư tưởng là tội phạm; Đài Loan năm 2020, tù nhân chính trị của năm xưa đang giám sát chính phủ có phạm tội hay không.

Đó là ý nghĩa của dân chủ hóa. Không phải một câu chuyện truyền cảm hứng mượt mà, mà là một thí nghiệm chính trị đầy rẫy sự trớ trêu, mâu thuẫn và cái giá. Thí nghiệm vẫn đang tiếp diễn.

Tài liệu tham khảo

Chủ đề liên quan

  • Thời kỳ giới nghiêm: 38 năm thống trị chuyên chế trước dân chủ hóa
  • Khủng bố Trắng: Lịch sử 140.000 người bị bức hại chính trị
  • Sự kiện 228: Điểm khởi đầu của chấn thương chính trị thời hậu chiến
  • Bầu cử và chính trị đảng phái Đài Loan: Diễn biến thể chế bầu cử sau dân chủ hóa
  • Đại bãi miễn: Sóng bãi miễn lớn nhất lịch sử năm 2025, thử nghiệm áp lực quyền lực trực tiếp của dân chủ hóa bốn mươi năm
Về bài viết này Bài viết này do cộng đồng cộng tác thực hiện, với sự hỗ trợ của AI trong quá trình biên soạn và thẩm định.
Từ khóa
Lịch sử Dân chủ hóa Chính trị Sự kiện Đảo Đẹp Vận động học sinh Hoa bách hợp
Chia sẻ

Đọc thêm

Có thể bạn cũng muốn đọc

Lịch sử

Chuyển đổi dân chủ Đài Loan: Mộ phần do chế độ độc tài tự đào

Mỗi cuộc đàn áp đều tạo ra thêm nhiều người phản kháng. Từ sự kiện 228 đến Hoa hướng dương, một hòn đảo đã khiến chế độ độc tài tự tay nuôi dưỡng sức mạnh chôn vùi chính mình như thế nào.

閱讀全文
Lịch sử

Khủng bố Trắng tại Đài Loan

Thiết quân luật kéo dài 38 năm không được duy trì nhờ vài nghìn mật vụ, mà nhờ chế độ “bảo chứng liên đới”, buộc hai triệu gia đình trên khắp Đài Loan phải bảo lãnh lẫn nhau để được đi làm, nhập học và kết hôn. Trần Trí Hùng, Thi Thủy Hoàn, Cao Nhất Sinh, Bá Dương — bốn cái tên, bốn lý do bị bắt, cùng một bộ máy.

閱讀全文
Lịch sử

Thời kỳ thiết quân luật

Ngày 19 tháng 5 năm 1949, Trần Thành ban hành lệnh thiết quân luật tại tỉnh Đài Loan. Sau 38 năm, ngày 15 tháng 7 năm 1987, Tưởng Kinh Quốc tuyên bố dỡ bỏ thiết quân luật. Khu vực Kim–Mã phải đến năm 1992 mới được dỡ bỏ thiết quân luật. Trong năm năm ấy, người dân nơi đây đã trải qua những gì?

閱讀全文
Xã hội

Ngoại giao quốc tế và các nước bang giao của Đài Loan: 12 nước bang giao, 113 cơ quan đại diện, miễn thị thực tại 177 quốc gia (2026)

Ngày 15 tháng 1 năm 2024, chỉ 48 giờ sau khi Lại Thanh Đức đắc cử tổng thống, Nauru tuyên bố cắt đứt quan hệ ngoại giao, khiến số nước bang giao giảm từ 13 xuống còn 12. Tuy nhiên, cùng năm đó, Đài Loan có 113 cơ quan đại diện ở nước ngoài, hộ chiếu được miễn thị thực hoặc hưởng thủ tục nhập cảnh thuận lợi tại 177 quốc gia và vùng lãnh thổ, TSMC sản xuất 90% chip tiên tiến của thế giới, còn Nghị viện châu Âu thông qua nghị quyết phản đối Trung Quốc xuyên tạc Nghị quyết 2758 của Đại hội đồng Liên Hợp Quốc với tỷ lệ 432:60:71. Sự công nhận trên giấy tờ đang thu hẹp, mạng lưới ngoại giao không chính thức đang mở rộng, còn cuộc chiến diễn giải luật quốc tế đang đảo chiều.

閱讀全文