Tạp chí Nhân Gian

47 kỳ, bốn năm, một cuộc cách mạng yên tĩnh bằng ảnh và chữ — Khởi đầu của báo cáo văn học Đài Loan

30 Giây Tổng Quan

Tháng 11 năm 1985, một tạp chí tên gọi Nhân Gian ra đời ở Đài Bắc. Người sáng lập Trần Ánh Chân (bút danh Hứa Nam Thôn) dùng 47 kỳ, bốn năm thời gian để làm một việc mà khi ấy không ai dám làm: hướng ống kính vào nông dân, công nhân, người bản địa Đài Loan, hướng vào những hiện thực Đài Loan được chính phủ xem là «mặt tối» của đất nước.

Đây là một cuộc cách mạng yên tĩnh bằng ảnh và chữ, vừa không phải tạp chí chính trị, cũng không phải chuyên san văn học. Nó tạo dựng lên cả một thế hệ tác giả báo cáo văn học và nhiếp ảnh gia, thay đổi cách người Đài Loan nhìn nhận vùng đất của mình, rồi vào năm 1989 mặc lặng mà ngừng phát hành vì khó khăn tài chính.

47 kỳ, bốn năm, là khởi đầu của báo cáo văn học Đài Loan, và cũng là một trong những nguồn gốc của truyền thống nhiếp ảnh báo cáo trong ngày nay.

Tại Sao Nó Quan Trọng

Ngày nay chúng ta quen với khái niệm «báo cáo ảnh», quen với sự quan tâm tới những người yếu thế, quen với việc dùng ống kính để kể chuyện, nhưng vào thập niên 1980 thì tất cả đó đều là đột phá có tính cách mạng.

Tạp chí Nhân Gian là khởi đầu của báo cáo văn học Đài Loan. Nó chứng minh một điều: đôi khi sức mạnh thực sự không nằm ở tiếng nói to, mà nằm ở việc ghi chép âm thầm, chứng thực, khám phá. Khi mọi người đang bênh vực chính trị, Trần Ánh Chân lựa chọn một con đường khác — hướng ống kính vào những con người sống thực tế trên vùng đất này.

Tạp chí này chỉ tồn tại trong bốn năm, nhưng những hạt giống nó gieo lại còn mọc nảy tới hôm nay.

Trần Ánh Chân: Một Người Một Tạp Chí

Trần Ánh Chân tên thật là Trần Vĩnh Thiện, sinh năm 1937 ở huyện Trúc Nam, tỉnh Miêu Lật (lúc ấy thuộc hạt Trúc Nam, tiểu bang Tân Trúc), sau này theo học trường cao đẳng ngoại ngữ Đạm Giang.1 Cuộc sống ông phức tạp, mâu thuẫn, đầy tranh cãi, nhưng lại phản ánh đa diện lịch sử Đài Loan sau chiến tranh, luôn kiên trì với một loại đức tin nào đó.

Năm 1968, khi mới 31 tuổi, Trần Ánh Chân bị bắt vì tổ chức nhóm đọc sách và bị kết án lưu vong 10 năm vì tội phản loạn; sau do được đặc xá vào năm 1975 khi Tưởng Giới Thạch mất, ông được trả tự do sớm sau khoảng 7 năm tạm giam.2 Quá trình này sâu sắc ảnh hưởng tới sáng tác và tư tưởng ông sau này. Ông đọc Lỗ Tấn, Trịch-Khốp, Akutagawa Ryūnosuke (芥川龍之介), suy tư xem văn học phải can thiệp vào hiện thực như thế nào, phải phát tiếng cho những ai im lặng ra sao.

Sau khi ra tù, Trần Ánh Chân quay trở lại văn đàn với tư cách tác giả tạp chí Hạ Triều, tiếp tục truyền thống tư tưởng cánh tả. Nhưng gió thổi trong chính trị Đài Loan thập niên 1980 khiến ông cảm thấy bối rối — theo tài liệu tiểu sử liên quan tới Trần Ánh Chân, ông từng bộc lộ: Quốc Dân Đảng đàn áp cả cánh tả lẫn phe ngoài Đảng, bản thân ông vừa không thể chấp nhận con đường Quốc Dân Đảng, lại cũng khác biệt với lập trường của phe ngoài Đảng, nên quyết định «mở chiến trường khác».

«Chiến trường khác» này, chính là Tạp chí Nhân Gian.

Bối Cảnh Thời Đại: Đài Loan Trước Năm 1987

Thập niên 1980 của Đài Loan đang ở bên bờ của những thay đổi kịch liệt. Tưởng Kinh Quốc vẫn còn nắm quyền, lệnh thiết quân luật chưa được dỡ bỏ, nhưng tầng lớp xã hội dưới đây đã bắt đầu bồn chồn. Cơ chế kinh tế phát triển nhanh mang lại thịnh vượng, nhưng cũng mang lại chênh lệch giàu-nghèo, ô nhiễm môi trường, vấn đề quyền lợi công nhân.

Nông thôn đang suy thoái, những người trẻ đổ xô vào các xưởng may, văn hóa truyền thống cố gắng trong làn sóng hiện đại hoá. Người bản địa Đài Loan đối diện nguy hiểm mất đi văn hóa, cựu quân nhân nhớ quê nhưng không thể về được, những di cư mới kiếm sống ở rìa thành phố.

Những câu chuyện này, báo chí chính thống không bao giờ đăng tải. Chính phủ cho rằng đây là «vấn đề tiêu cực» sẽ ảnh hưởng tới hình ảnh quốc tế của Đài Loan. Báo chí phe ngoài Đảng bận rộn với cuộc đấu tranh chính trị, không có sức lực để chú ý tới tầng lớp xã hội dưới đây.

Chính ở khoảng cách trống đó, Nhân Gian tìm thấy vị trí của mình.

47 Kỳ Chứa Đựng Gì

Phương châm phát hành của Nhân Gian rất đơn giản: «một tạp chí hoạt động báo cáo, khám phá, ghi chép, chứng thực và bình luận bằng ảnh và chữ».

Nhưng 16 chữ này vào thời khi ấy có tính cách mạng tới mức độ nào, hôm nay quả là khó có thể tưởng tượng.

Mỗi kỳ Nhân Gian giống như một lát cắt ngang của xã hội Đài Loan. Bạn sẽ thấy được:

Chuyên đề nông thôn — ghi chép thực tế về sự vật lộn sinh tồn ở nông thôn, chứ không phải thơ ca đồng quê lãng mạn. Ô nhiễm thuốc trừ sâu, thu giữ đất đai, lao động chiến lược chảy tuôn ra các thành phố, những vấn đề này đã xuất hiện trên trang của Nhân Gian 35 năm trước.

Câu chuyện công nhân — lao động trẻ trong xưởng may, người công nhân trong mỏ, tai nạn chết người ở công trường. Giọng nói của những người này được phóng đại lần đầu tiên, lần đầu tiên có ai dám quỳ xuống để nghe họ nói chuyện.

Văn hóa người bản địa Đài Loan — ghi lại khủng hoảng truyền thừa văn hóa, tranh chấp quyền lợi đất đai, bối rối định danh trong giai đoạn tác động của hiện đại, không phải kiểu sách hướng dẫn du lịch với vũ điệu biểu diễn.

Công nghệ dân gian — những kỹ thuật sắp biến mất, sự thông minh tay nghề của những thầy cũ, di sản văn hóa dưới làn sóng công nghiệp hoá.

Mỗi bài báo cáo đều kèm theo lượng ảnh lớn, so với chữ như những ngôn ngữ tường thuật ngang bằng nhau, chứ không phải ảnh trang trí. Những nhà nhiếp ảnh vào tận hiện trường, dùng ống kính bắt lấy những giây phút bị bỏ qua.

Cuộc Cách Mạng Nhiếp Ảnh Báo Cáo

Trước Nhân Gian, Đài Loan chưa có thực sự «báo cáo ảnh» theo nghĩa đúng.

Biên tập viên hình ảnh đầu tiên Vương Tín đã định nghĩa khái niệm này: báo cáo ảnh phải có «tính báo đạo và tính hướng dẫn», nó là «một thái độ phê phán và một sức mạnh phê bình cải cách».

Đây là một ngôn ngữ truyền thông mới, vừa không phải nhiếp ảnh nghệ thuật, cũng không phải nhiếp ảnh tin tức. Người nhiếp ảnh ở đây là người chứng thực, người phê phán, người cải cách.

Ống kính của Quan Tiêu Vinh theo sát nông dân xuống ruộng, Nguyên Nghĩa Trung sâu vào các bộ lạc bản địa, Thái Minh Đức chụp lấy cuộc sống của những người ở rìa thành phố. Những bức ảnh của họ vừa có tính chính xác trong ghi chép khách quan hiện thực, vừa mang tình yêu nhân văn với những người được chụp.

Những nhiếp ảnh gia này sau này đều lập chân trong giới báo cáo ảnh Đài Loan, nơi bắt đầu giác ngộ đều là Nhân Gian.

Thái Minh Đức và Ghi Chép Người Ở Rìa Thành Phố

Thái Minh Đức là nhiếp ảnh gia trong dàn máy của Nhân Gian tập trung nhất vào tầng lớp dưới cùng của thành phố. Ông dành thời gian dài loanh quanh Vạn Hóa, Trung Hoa Lộ ở Đài Bắc, ghi lại cuộc sống của những người vô gia cư, những bán hàng rong ở miếu, những cựu quân nhân, những trẻ vụ mại dâm và lao động nhân công bị xơ hóa, thời gian chụp kéo dài từ 1985 tới 1995 hơn mười năm.3

Một trong những tác phẩm đại diện của ông là «loạt Vạn Hóa»: ống kính theo sau những người già lảng vảng, tụ tập bên cạnh miếu hoặc tồn tại ở rìa ranh giới. Những bức ảnh này không phải cái nhìn thương cảm, mà là một hình thức đi cùng ngang bằng — nét đặc biệt của Thái Minh Đức nằm ở khả năng khiến những người bị chụp quên đi sự tồn tại của ống kính.

Một loạt khác «Người Đài Bắc» ghi lại thập niên 1990 trong tiến trình thành thị hoá khi những người bị bỏ lại phía sau: những căn nhà cũ bị phá hủy, những công nhân xây dựng ở tạm trong những lán công trường, những cựu quân nhân từng ngoài để kiếm sống ở chợ đêm. Những tác phẩm này sau đó trở thành những văn kiến hình ảnh về lịch sử thay đổi đô thị Đài Loan, được trích dẫn lặp lại trong nghiên cứu lịch sử nhiếp ảnh.

Thẩm mỹ nhiếp ảnh của Thái Minh Đức nhấn mạnh «không can thiệp»: có mặt, ghi chép, rời đi, không thay đổi tình huống của những người bị chụp, chỉ để cho hình ảnh nói. Thái độ này trong nhóm nhiếp ảnh gia của Nhân Gian là gần nhất với truyền thống kỹ thuật thực tế chân thực.

Kỳ 15: Độc Quyền Về Sự Kiện Sân Bay Đào Viên

Ngày 30 tháng 11 năm 1986, những nhân vật phe ngoài Đảng bị vào danh sách đen như Hứa Tín Lương cố gắng quay trở lại Đài Loan bằng máy bay từ Nhật Bản, nhưng bị ngăn cản. Đảng Dân chủ Tiến bộ huy động hàng ngàn người ủng hộ tới sân bay Đào Viên để biểu tình, quân cảnh sáu bánh phun nước với chất tô màu đỏ để đánh dấu thân phận của những người biểu tình. Hai bên căng thẳng trong mười tiếng.

Tối hôm đó, ba đài phát sóng chính thức chỉ phát những cảnh quay người dân ném đá, gọi những người biểu tình là «những kẻ hung bạo». Chỉ có một nguồn duy nhất dám đăng hình ảnh quân cảnh dùng bạo lực, đó là Tự Lập Tối Báo với tổng biên tập Nhan Văn Bận.

Tháng 1 năm 1987, kỳ 15 của Nhân Gian độc quyền phỏng vấn Nhan Văn Bận, sâu sắc phơi bày một mặt khác của sự kiện sân bay Đào Viên. Ở thời đại khi đó khi đài truyền hình bị kiểm soát bởi quyền lực nhà nước, khi hầu hết báo chí im lặng, cuộc phỏng vấn này là một thử thách trực tiếp «ai có quyền định nghĩa sự thật».

«Mở Chiến Trường Khác»: Không Quốc Dân Đảng Cũng Không Phe Ngoài Đảng

Lập trường chính trị của Trần Ánh Chân luôn gây tranh cãi. Ông là người ủng hộ thống nhất từ phía tả cánh, ủng hộ tái thống nhất hai bờ, phản đối độc lập Đài Loan. Lập trường này ở Đài Loan ngày nay là tuyệt đối thiểu số, ngay khi ấy cũng không được chính thống chấp nhận.

Tuy nhiên ý nghĩa của Nhân Gian không nằm ở quan điểm chính trị của Trần Ánh Chân, mà nằm ở «con đường thứ ba» mà nó khai mở.

Khi Quốc Dân Đảng bận rộn với ổn định, phe ngoài Đảng bận rộn với cuộc kháng chiến, Trần Ánh Chân lựa chọn một chiến trường hoàn toàn khác: quan tâm xã hội. Ông không bàn tới thống độc, không bàn tới dân chủ, chỉ hỏi một câu hỏi: những con người sống trên vùng đất này sống như thế nào?

Góc độ này khiến Nhân Gian tránh được xoáy chính trị, nhưng cũng tạo nên cho nó một sức mạnh vượt qua chính trị. Nông dân không phân xanh đỏ, công nhân không phân thống độc, người bản địa không phân phe. Nỗi đau khổ là chung, sự quan tâm cũng nên chung.

Những Người Được Tạo Dựng và Hạt Giống Để Lại

Tạp chí Nhân Gian tạo dựng lên cả một thế hệ tác giả báo cáo văn học và nhiếp ảnh gia Đài Loan. Về mặt chữ, Trần Liệt sau này nổi tiếng với bản phê bình, tác phẩm đại diện Năm Tháng Trên Đất ghi lại cuộc sống của những tù nhân chính trị ở Lục Đảo; Lâm Bác Châu tiếp tục truyền thống tư tưởng cánh tả của Trần Ánh Chân, viết ra Khúc Ca Xe Lã và những tác phẩm báo cáo văn học quan trọng khác.

Về mặt ảnh, Quan Tiêu Vinh là đại diện của nhiếp ảnh nông thôn, dùng ống kính ghi lại thay đổi của xã hội nông nghiệp Đài Loan; tác phẩm Đồn Thuyết Đài Bắc, Ghi Chép Cổng Tám Thước của Nguyên Nghĩa Trung là những ghi chép lịch sử nhiếp ảnh Đài Loan; Thái Minh Đức tập trung chụp những người ở rìa thành phố, ghi lại những bộ mặt nhân tính trong thời kỳ chuyển đổi xã hội.

Tất cả những người này sau này đều đạt được thành tích to lớn trong giới văn hóa Đài Loan, điểm khởi đầu đều là Tạp chí Nhân Gian. Họ tiếp tục phương pháp cốt lõi của Nhân Gian: nhìn những người yếu thế bằng con mắt ấm áp, ghi chép thực tế bằng kỹ thuật chuyên nghiệp.

Ảnh hưởng của Nhân Gian tới báo cáo văn học Đài Loan cũng thể hiện trong thực hành truyền thông sau này. Khái niệm «nhà báo công dân» nổi lên trong thập niên 1990, hướng tới đề tài của làn sóng phim tài liệu sau năm 2000 (văn hóa các dân tộc bản địa, vấn đề nông thôn, quyền lợi công nhân), đều có thể thấy sự tiếp nối con đường của Nhân Gian. Khi Báo Cáo Viên được thành lập, người sáng lập đã nhiều lần trích dẫn Nhân Gian như một tiền phong của báo cáo điều tra Đài Loan, sợi chỉ này chưa bao giờ bị đứt.4

Di sản tinh thần của Nhân Gian trong đương đại:

  • Báo Cáo Viên: Được thành lập năm 2015 bởi những người làm báo chí chính thống trước đây, tiếp tục truyền thống báo cáo sâu sắc
  • *Chương Trình Những Hòn Đảo Của Chúng Ta của Đài Phát Sóng Công Việt Nam: báo cáo về vấn đề môi trường, trao dạo sự quan tâm tới đất đai của Nhân Gian
  • Phim tài liệu độc lập: những tác phẩm của đạo diễn như Hầu Hiếu Hiền, Tề Bạch Phong, v.v. đều có thể truy nguồn về giai đoạn quan tâm xã hội của Nhân Gian
  • Phong trào ghi chép cộng đồng: những «hội thảo ghi chép hình ảnh» ở các trường đại học cộng đồng khắp Đài Loan, cũng là thực hành cơ sở tinh thần của Nhân Gian

Bối Cảnh Phong Trào Xã Hội Của Trần Ánh Chân và Nhân Gian

Trần Ánh Chân trước khi thành lập Nhân Gian đã có bối cảnh phong trào xã hội cánh tả kéo dài hai mươi năm. Nhóm đọc sách thập niên 1960 là sự tập trung tư tưởng giữa ông với một nhóm sinh viên Đại học Đài Bắc, bàn thảo Lỗ Tấn, người viết Tây phương, Mác Tư; phán quyết năm 1968 khiến ông nhận ra giá bẻ của phong trào tư tưởng dưới thiết quân luật Đài Loan.2

Trần Ánh Chân sau năm 1980 ra tù, đối mặt với tình huống phức tạp hơn. Phong trào phe ngoài Đảng nổi lên, nhưng con đường chính thống là dân tộc chủ nghĩa Đài Loan; Quốc Dân Đảng vẫn đàn áp, nhưng trọng tâm chuyển sang xây dựng kinh tế. Trần Ánh Chân lựa chọn con đường vừa không phải phản đối Đảng, cũng không phải ngoài Đảng thứ ba: dùng vấn đề xã hội như lối vào kháng cự.

Nhân Gian không phải tạp chí phong trào xã hội, nhưng đằng sau mỗi câu chuyện nó ghi chép, đều có logic phong trào xã hội: nông thôn suy thoái là vấn đề chính sách đất đai, lao động chết người là vấn đề luật lao động, người bản địa mất gốc là vấn đề chính sách văn hóa. Trần Ánh Chân lựa chọn để cho độc giả tự rút ra kết luận, chứ không đưa ra câu trả lời chính trị. Thủ pháp «không nói thẳng nhưng khiến người đọc đau lòng» này, chính là nguyên nhân Nhân Gian có thể vượt qua những cách nhìn chính trị khác nhau, để lại dấu ấn ở cả độc giả bảo thủ lẫn tiến bộ.

Sau Khi Ngừng Phát Hành

Tháng 9 năm 1989, Tạp chí Nhân Gian ngừng phát hành vì khó khăn tài chính. 47 kỳ, bốn năm thời gian, ghi chép của cả một thời đại từ đó kết thúc.

Nguyên nhân ngừng phát hành không chỉ là tài chính. Năm 1989 đúng lúc sự kiện thiên an môn tại Trung Quốc, lực lượng cánh tả trong xã hội Đài Loan rơi vào chia rẽ, một số trí thức thì lòng tin vào thể chế Trung Quốc tan vỡ, con đường thống nhất cánh tả của Trần Ánh Chân cũng phải chịu căng thẳng lớn hơn. Khó khăn tài chính trong bối cảnh chính trị như vậy, càng khó tìm được hỗ trợ bên ngoài.

Trần Ánh Chân sau đó chuyển tới sống ở Bắc Kinh, năm 2016 ông mất ở đó, thọ 79 tuổi. Lập trường chính trị của ông luôn gây tranh cãi, nhưng thành tích văn học và giá trị lịch sử của Tạp chí Nhân Gian không ai có thể phủ nhận. Thư viện văn học Đài Loan, Thư viện Quốc gia, v.v. đều lưu giữ bộ sưu tập Nhân Gian đầy đủ, và thường xuyên tổ chức những triển lãm và hội thảo liên quan.

Sau khi Nhân Gian ngừng phát hành, báo cáo văn học Đài Loan không bị đứt quãng. Những con người nó tạo dựng tan rạc vào các lĩnh vực báo chí, tổ chức phi lợi nhuận, nhiếp ảnh và phim tài liệu, «tinh thần Nhân Gian» tiếp tục phát huy tác dụng dưới những hình thức khác nhau.

Ngày nay khi chúng ta thấy báo cáo điều tra của Đài Phát Sóng Công, thấy báo chí độc lập quan tâm tới những người yếu thế, thấy những đạo diễn phim tài liệu bước vào những vùng quê xa xôi để chụp lại, đều có thể tìm thấy bóng dáng của Tạp chí Nhân Gian.

Số Liệu Chìa Khoá và Chi Tiết

Vài con số có thể nói lên vị trí của Nhân Gian: 47 kỳ, bốn năm, ảnh chiếm gần 40% diện tích, nhưng người sáng lập Trần Ánh Chân là người ủng hộ thống nhất cánh tả. Con số tự bản thân nó đã thể hiện mâu thuẫn tồn tại.

Dù Trần Ánh Chân có sắc thái chính trị đậm, nội dung 47 kỳ của Nhân Gian hầu như không liên quan tới tranh chấp thống độc, tập trung vào vấn đề xã hội. Bốn tổng biên tập (Bàn Đình Tùng, Cao Tín Kiểng, Trần Ánh Chân với bút danh Hứa Nam Thôn, Chung Tiêu) phong cách luôn nhất quán, có thể thấy rõ phương hướng biên tập là rõ ràng.

Tháng 1 năm 1987, kỳ 15 độc quyền phỏng vấn tổng biên tập Tự Lập Tối Báo Nhan Văn Bận, phơi bày sự thật ẩn giấu của sự kiện sân bay Đào Viên tháng 12 năm 1986. Nhân Gian dự tính phát hành tới 50 kỳ mới ngừng, nhưng khó khăn tài chính khiến nó dừng lại ở kỳ 47, trước kế hoạch ba kỳ.

Lượng phát hành không lớn, nhưng hầu hết mỗi kỳ đều gây chú ý của báo chí và thảo luận xã hội. Rất nhiều tác phẩm báo cáo văn học Đài Loan sau này trong phần cảm tạ đề cập tới Nhân Gian, coi nó là nguồn gốc giác ngộ.

Tài Liệu Tham Khảo


47 kỳ tạp chí, bốn năm thời gian, sự kiên trì của một người, lý tưởng của một nhóm người, ghi chép của cả một thời đại. Tạp chí Nhân Gian nhắc nhở chúng ta: sức mạnh thực sự không nằm ở tiếng nói to, mà nằm ở việc bạn có sẵn sàng quỳ xuống và nghe giọng nói thực tế nhất từ vùng đất này hay không.

Ảnh hưởng của nó, dài hơn cả tuổi thọ của nó.

  1. Wikipedia, mục «Trần Ánh Chân», https://zh.wikipedia.org/wiki/陳映真(giải thích nơi sinh ở Trúc Nam); Từ điển Văn học Đài Loan, mục từ Trần Ánh Chân
  2. Wikipedia, mục «Trần Ánh Chân», https://zh.wikipedia.org/wiki/陳映真; cũng xem Lâm Bác Châu, Khủng Bố Trắng (Đài Bắc: Dương Trí Văn Hóa, 1993), ghi chép về vụ án nhóm đọc sách thập niên 1960 (sách tuyệt bản, có thể tra cứu lưu trữ Thư viện Quốc gia, https://www.ncl.edu.tw/)
  3. Tạp chí Nhân Gian, kỳ 1-47 (1985-1989), được lưu giữ ở nhiều thư viện lớn Đài Loan; Mạng Thông Tin Tài Liệu Chuyên san của Thư viện Quốc gia, https://tpl.ncl.edu.tw/NclService/JournalContent?id=AJ00000029
  4. Những Gì Không Nhìn Thấy Được, tác giả Hoàng Minh Xuyên (1985), về Trần Ánh Chân và văn học cánh tả Đài Loan; Báo Cáo Viên, «Ba Mươi Năm Tạp chí Nhân Gian», https://www.twreporter.org/
Về bài viết này Bài viết này do cộng đồng cộng tác thực hiện, với sự hỗ trợ của AI trong quá trình biên soạn và thẩm định.
Từ khóa
Tạp chí Nhân Gian Trần Ánh Chân Báo cáo văn học Báo cáo ảnh Phong trào xã hội Thập niên 1980 Dỡ bỏ thiết quân luật
Chia sẻ

Đọc thêm

Có thể bạn cũng muốn đọc

Nhân vật Bài viết chính thức

Trần Ánh Chân: Từ Chúc Nam đến Bắc Kinh của những nhà văn độc lập thống nhất

Trần Ánh Chân (1937–2016), tên khai sinh Trần Vĩnh Thiện, sinh tại Chúc Nam, Miêu Lật, lớn lên ở Anh Ca. Năm 1964, tác phẩm "Tộc Lính Tướng" nổi tiếng qua tragedia giữa một cựu binh lão Đại lục bị mưu sinh bằng nhạc và một cô gái trẻ bị bán thành mại dâm của Đài Loan. Năm 1968 vì "Vụ Liên Minh Dân chủ Đài Loan" bị kết án 10 năm (1975 được ân xá khi Tưởng Giới Thạch qua đời). Năm 1985 sáng lập Tạp chí Nhân Gian khai phá tiên phong báo cáo văn học Đài Loan. Năm 1988 thành lập Liên Minh Thống nhất Trung Quốc và làm chủ tịch đầu tiên, năm 2006 bị tai biến giữa đường và chuyển cư Bắc Kinh, năm 2016 qua đời tại Bắc Kinh. Ông là một trong những nhà văn tranh cãi nhất và có ảnh hưởng sâu sắc thế kỳ sau chiến tranh Đài Loan, đồng thời là một nhà lý thuyết chủ chốt trong cuộc tranh luận văn học địa phương với bút danh "Hứa Nam Thôn".

閱讀全文
Xã hội Bài viết chính thức

Tạp chí Thiên Hạ: Xếp hạng "thành công" của Đài Loan trong bốn mươi năm, đứng ở vị trí gần vốn nhất

Tháng 6 năm 1981, một tạp chí tài chính tên "Thiên Hạ" khởi sự trên hòn đảo thiết quân luật, tái bản xong 10.000 cuốn in đầu chỉ trong hai ngày. Người sáng lập là nhà kinh tế học Cao Hy Quân, "linh hồn" của nó là Ân Duân Phen từng là phóng viên của Hãng thông tấn Liên hiệp Quốc tế, Tờ Thời báo New York. Sau bốn mươi năm, nó trở thành một trong những phương tiện truyền thông được tin cậy nhất tại Đài Loan, đồng thời cũng là "người định nghĩa thành công" cho Bảng xếp hạng Hai ngàn, Top 50 và Thành phố hạnh phúc. Nguồn gốc của sự tin tưởng công khai của nó, và nguồn gốc của quyền lực xếp hạng của nó, là cùng một khoảng cách.

閱讀全文
Nhân vật Bài viết chính thức

Châu Tử Du

Một cô gái Đài Nam chưa từng bàn chuyện chính trị đã bị lá quốc kỳ xuất hiện trong tám giây biến thành bước ngoặt trong vận mệnh Đài Loan. Mười năm sau, cô đọc bức thư viết tay tại Taipei Dome: “Tôi không rời đi, không phải vì ngoan ngoãn, mà vì tôi thật sự mong muốn và khát khao”.

閱讀全文
Xã hội Bài viết chính thức

Diễn đàn Tư tưởng Đài Loan: 14 năm từ phép thử của tổng thống thua cuộc đến vận chứa đối thoại xuyên đảng

Vào ngày 2 tháng 5 năm 2026, cựu chủ tịch Đảng Thân Dân Tống Sở Du, chủ tịch Đảng Sức mạnh Thời đại Vương Hoàn Dụ, hội viên Hội đồng Toàn quốc Đảng Xã hội Dân chủ Miêu Bác Nghĩa, và bác sĩ thú y Công Kiến Gia của Naxs Corp cùng xuất hiện trong danh sách các bút tứ của «30 năm, 30 người, 30 quan điểm». Diễn đàn này, được khởi động bởi Thái Anh Văn sau khi thua cuộc năm 2012, với hơn 5.800 bài viết tích lũy trong 14 năm, đã vượt qua khoảnh khắc cắt đứt khi Kiến Chí Trung nhận chức chủ tịch hội đồng, vượt qua 9 năm không có cải tổ lớn trong kỳ cầm quyền, đến 2026 vẫn đang trả lời một câu hỏi treo từ ngày đầu tiên: một nền tảng gọi là «Quỹ Giáo dục Tiểu Anh» có thể chứa đựng được đối thoại dân chủ xuyên đảng không?

閱讀全文