Zhức Giới Tứ Lang: Từ thiếu niên áo đỏ vượ qua sự kiểm duyệt, trở về tuổi thơ của người Đài Loan

Năm 1958, Yếp Hồng Giác vẽ Zhức Giới Tứ Lang trong tạp chí Tranh bối lớn. Cậ bé thiếu niên mặc áo đỏ, cầm gươm bảo, trước tiên trở thành anh hùng của trẻ em trong thị trường xuất bản sau thời kỳ khủng hoả ngục, sau đó bị áp lực kiểm duyệt tranh tranh ép đẩy vào im lặng. Từ bản thảo, những tấm bia trò chơi, cho đến năm 2022 khi chuyển thành hoạt họa, Zhức Giới Tứ Lang không chỉ để lại nỗi nhớ, mà còn là một phần lịch sử về cách sáng tạo bản địa của Đài Loan bị áp lực, được bảo quản và rồi được nhìn thấy lại.

30 giây tóm tắt: Yếp Hồng Giác đã hòa trộn nỗi sợ hãi sau thời kỳ khủng hoả ngục, lòng trung thành trong tiểu thuyết chương, cơ chế hợp lý trong tranh tranh Nhật Bản và hiện trường xuất bản Đài Loan thành một cậ bé tên là Zhức Giới Tứ Lang. Tác phẩm từng vinh đạo khắp Đài Loan, cũng từng biến mất vì sự kiểm duyệt và thay đổi thị trường. Hôm nay, khi nhìn lại anh, chúng ta không chỉ tìm lại một nhân vật, mà còn thấy được cách mà tranh tranh Đài Loan từng phát triển ngôn ngữ riêng.

Năm 1958, Yếp Hồng Giác bắt đầu phát hành loạt tranh tranh "Zhức Giới Tứ Lang chiến đấu với Đảng Ác quỷ" tại tạp chí Tranh bối lớn ở Đài Bắc. Năm đó, anh 34 tuổi, cách đây hơn mười năm khi anh bỏ tù vì tranh tranh chính trị. Các độc giả gửi hơn 10.000 câu đoán để đoán mặt của Đảng Ác quỷ. Zhức Giới Tứ Lang ban đầu chỉ là một kế hoạch vẽ khoảng mười chương, nhưng anh đã bị giữ lại bởi thư từ và thị trường.1 2

Một điểm khởi đầu có sự phản ngại: Zhức Giới Tứ Lang trông giống như một hiệp khách từ phong kiến Trung Quốc, nhưng thực chất là một nhân vật được rèn luyện bởi tranh tranh Nhật Bản, điện ảnh, cửa hàng cho thuê sách và in ấn địa phương ở Đài Loan sau chiến tranh. Anh không phải là một "anh hùng truyền thống" đơn giản, mà là một sản phẩm của Đài Loan sinh ra trong sự pha trộn văn hóa.

📝 Ghi chú của nhà soạn trưng: Nơi Zhức Giới Tứ Lang đáng được nhìn lại nhất không phải là khả năng chiến đất của anh, mà là cách anh cho chúng ta thấy một hòn đảo như thế nào tách rời các hình thức nưới ngoài để tái kết hợp thành anh hùng riêng.

Những gì Yếp Hồng Giác vẽ ra ban đầu, không phải là anh hùng

Yếp Hồng Giác sinh năm 1924 tại Nam Môn, Hsinchu. Khi còn nhỏ, anh tham gia cuộc thi vẽ tranh minh họa, vẽ các tác phẩm quảng bá về vệ sinh và phòng chống bom đạn. Năm 1942, anh cùng với những người bạn đam mê tranh tranh thành lập "Nhóm Tranh bối lớn Tân Kỳ". Sau chiến tranh, nhóm này tham gia thành lập tạp chí Tân Tân, dùng hai trang tranh tranh để châm biếm tham nhũng, lãng phí lạm phát và các vấn đề xã hội.3

Tạp chí Tân Tân ngừng xuất hành sau sự kiện Hai Mươi Tám. Khi 26 tuổi, Yếp Hồng Giác bỏ tù vì khủng hoả ngục trắng, và gia đình anh phải bán hết tài sản mới cứu được anh ra. Nhiều năm sau, con trai của Yếp Hồng Giác, Yếp Gia Long, nhớ lại: "Các bàn tay của ông đã bán hết gia sản để cứu ông ra. Đây là nỗi khổ lớn nhất trong cuộc đời ông, nhưng cũng là nguồn cảm hứng để ông tạo ra câu chuyện anh hùng Zhức Giới Tứ Lang. Ông hy vọng có một anh hùng để giúp những người yếu thế chố lại lực lượng áp bức."2

Câu nói này không nên được xem như là câu trả lời duy nhất cho tác phẩm. Việc nói trực tiếp Zhức Giới Tứ Lang là một phép ẩn dụ của khủng hoả ngục trắng sẽ ép một bộ tranh kéo dài và liên tục được viết lại thành một biểu tượng đơn lẽ. Một cách chính xác hơn là: kinh nghiệm bỏ tù đã cho Yếp Hồng Giác một vấn đề cảm xúc, trong khi thị trường xuất bản, văn hóa thể loại và phản hồi của độc giả đã biến vấn đề này thành một nhân vật có thể tiếp tục phiêu lưu.

Sau khi tạp chí Học bạn ra đời năm 1953, tranh tranh thiếu niên dần trở thành một phần hấp dẫn của thị trường xuất bản. Năm 1958, Tranh bối lớn trở thành một trong những tạp chí hoàn toàn dành cho tranh tranh đầu tiên tại Đài Loan, và Yếp Hồng Giác giới thiệu bản thân tại đây, khiến Zhức Giới Tứ Lang thực sự xuất hiện.4

Tên gọc cũ, cách làm của Đài Loan

Tên gọi của Zhức Giới Tứ Lang mang dấu vết của sự ghép nối. Những báo cáo tiếng Anh đã tổng hợp nghiên cứu chỉ ra rằng nhân vật này pha trộn tên và đức tính của Zhức Giới Tương và Yang Tứ Lang, thế giới câu chuyện lấy cảm hứng từ phong kiến Trung Quốc, trong khi cốt truyện thì thêm các yếu tố như bí ẩn, mặt nạ và cơ chế biến thái thường thấy trong tranh tranh Nhật Bản và phim bí ẩn chuyên đề.4 5

Hồ sơ nhân vật của Yếp Hồng Giác do Sở Văn hóa Thành phố Hsinchu cung cấp liệt kê nguồn gốc rộng hơn: tiểu thuyết chương, Tam Quốc Diễn Nghĩa, Thủy Sĩ Truyện, ninja Đông Hương, phim quái vật và phim bí ẩn phương Tây, tất cả đều là nguồn cảm hứng cho sáng tạo của anh. Zhức Giới Tứ Lang và Thượng Thượng do đó không chỉ chiến thắng bằng sức mạnh, mà còn tiến lên thông qua việc điều tra danh tính, giải mã bẫy và phân biệt thật giả.3

Điều này giải thích tại sao kẻ thù của Zhức Giới Tứ Lang thường đeo mặt nạ. Mặt nạ mang lại bí ẩn cho câu chuyện, đồng thời cho phép nhân vật không cần tiết lộ thiên hướng thiện ác ngay từ trang đầu. Đối với các độc giả thiếu niên thời bấy giờ, điều thực sự khiến họ lật trang không phải là hai từ trung thành hay công bằng, mà là "chính xác thì người này là ai".

1958
Tranh bối lớn bắt đầu phát hành loạt tranh tranh "Zhức Giới Tứ Lang chiến đấu với Đảng Ác quỷ"
Nguồn: Nguồn: Bản tin Văn hóa Bộ Văn hóa, Thời luật Đài Bắc

📝 Ghi chú của nhà soạn trưng: Sự hiện đại của Zhức Giới Tứ Lang được giấu đi trong sự liên tục được yêu cầu chứng minh danh tính. Mỗi một mặt nạ đều là một nỗi lo nhỏ của việc xuất bản, cũng như là câu hỏi lặp lại của Đài Loan sau chiến tranh về "chính ai đại diện cho chúng ta".

Thành công, rồi bị yêu cầu trở nên ngay thẳng

Trong những năm 1960, Zhức Giới Tứ Lang trở thành anh hùng quen thuộc của thiếu niên. Những tài liệu do Sở Văn hóa Thành phố Hsinchu ghi nhận, loạt tranh Zhức Giới Tứ Lang sau này hình thành thành chín phần, 55 cuốn. Yếp Hồng Giác và vợ anh, Trần Kim Liên, thành lập Nhà xuất bản Hồng Giác vào năm 1964, tiếp tục xuất bản tác phẩm dưới dạng bản đơn lẻ.3 Tài liệu triển lãm của Bảo tàng Tranh tranh Quốc gia cũng chỉ ra rằng tác phẩm này vinh đạo khắp Đài Loan từ năm 1958 đến 1970, và sau đó được chuyển thể thành phim truyền hình, kịch nghệ thuật và phim ảnh.1

Thành công đồng thời mang lại áp lực. Năm 1962, Hội đồng Hành pháp đã thông qua "Quy định hướng dẫn việc biên soạn và phát hành tranh minh họa", khiến ngành công nghiệp tranh tranh dần bước vào môi trường kiểm duyệt nghiêm ngặt hơn. Năm 1967, các hạn chế của hệ thống kiểm duyệt đối với khả năng siêu nhiên, hành vi nhân vật và nội dung câu chuyện đã khiến tranh tranh võ thường mất đi sự tưởng tượng phong phú nhất thu hút độc giả. 3 4

Yếp Hồng Giác không ngừng lại ngay. Anh thành lập nhà xuất bản, thu hút học trò, để nhiều người trẻ từ gia đình khó khăn học cách vẽ, cũng như duy trì sản xuất thông qua việc tái bản và tạo ra tác phẩm mới. Tuy nhiên, các hạn chế của chế độ và sự nhập khẩu tranh tranh Nhật Bản đã thay đổi thị trường cùng lúc. Báo cáo của Thời luật Đài Bắc cho biết, Zhức Giới Tứ Lang trong năm 1968 bị buộc phải mất đi các khả năng siêu nhiên, sự quan tâm của độc giả giảm dần, và cuối cùng Nhà xuất bản Hồng Giác đã chấm dứt vào năm 1973.4

Lịch sử này không nên chỉ được viết thành "kiểm duyệt giết chết tranh tranh". Dù kiểm duyệt thực sự thu hẹp sáng tạo, nhưng thị trường cũng có vấn đề về sao chép, giảm chất lượng và in ấn rẻ tiền. Nghiên cứu học thuật đặt Zhức Giới Tứ Lang vào bối cảnh chính trị, kinh tế và đời sống khó khăn của những năm 1950 và 1960, chỉ ra rằng tranh tranh anh hùng vừa là sản phẩm tưởng tượng của thiếu niên, vừa là văn bản chiếu sáng xã hội. 5

Do đó, sự biến mất của Zhức Giới Tứ Lang không phải là một nhân vật đột ngột mất đi sự yêu thích, mà là kết quả của sự thay đổi đồng thời giữa tác giả, độc giả, quy tắc xuất bản và thị trường văn hóa.

Một tấm bia trò chơi nhỏ, lưu giữ tay của độc giả

Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Đài Loan lưu giữ một tấm bia trò chơi Zhức Giới Tứ Lang được sản xuất sau năm 1965. Tấm bia chỉ có đường kính 4,8 cm, mặt trước vẽ Zhức Giới Tứ Lang mặc trang phục cũng áo đỏ, mặt sau là biểu tượng giao thông "Cẩn thận khi đi xe đạp".6

Tấm bia nhỏ nhắn nhắc nhở chúng ta rằng sự tồn tại của nhân vật không chỉ nằm trong cuốn tranh. Nó xuất hiện trong trò chơi của trẻ em trao đổi, quẹt bia, đánh bia, cũng như được in trên các đồ chơi cùng với các nhân vật phim và diễn viên hát chèo thời đó. Tác phẩm được độc giả mang ra ngoài cửa hàng, trở thành một vật có thể chạm vào, có thể thắng thua, có thể giấu trong túi áo.

Cũng quan trọng không kém là bản thảo. Triển lãm kỷ niệm trăm năm của Yếp Hồng Giác năm 2024 đã trưng bày bản thảo gốc, đồ vật sinh hoạt và hàng trăm món sưu tập. Triển lãm cũng sử dụng lời dẫn của Yếp Gia Long để cho khán giả tiếp cận lại tác phẩm thông qua bàn làm việc của họa sĩ, nhạc cổ điển và ký ức gia đình.1 2

Yếp Gia Long nói: "Những người bình thường cũng có thể làm nên những điều phi thường."1 Nếu chỉ nhận diện câu nói này như một câu khẩu hiệu truyền cảm hứng, thì sẽ quá nhẹ nhàng. Đặt trong bối cảnh triển lãm, nó ám chỉ đến một nhà sáng tạo từng bị áp lực bởi thời đại, như thế nào anh đã nhờ gia đình bảo quản, bảo tàng lưu giữ, nhà nghiên cứu tổ chức và thế hệ trẻ thay đổi, để tác phẩm một lần nữa xuất hiện trong không gian công cộng.

Từ ký ức trở lại văn hóa công cộng

Zhức Giới Tứ Lang từng được chuyển thể thành phim năm 1970, truyền hình năm 1980, và cũng ra mắt phim hoạt hình 3D "Zhức Giới Tứ Lang: Anh hùng của những anh hùng" vào năm 2022.1 Năm 2024, Bảo tàng Tranh tranh Quốc gia tổ chức ba nhóm triển lãm "Zhức Giới Tứ Lang 100", "Trở thành Zhức Giới Tứ Lang" và "Hồn anh hùng", đưa bản thảo, hoạt hình, ký ức của độc giả và lịch sử tranh tranh vào cùng một khuôn viên. 1 7

Những lần chuyển thể này không đồng nghĩa với việc tác phẩm gốc được bảo quản hoàn toàn. Mỗi lần tái vẽ màu sắc, chuyển thể, triển lãm hay thương mại hóa, đều là lần chọn lại những nhân vật, giọng điệu và giá trị nào sẽ được giữ lại. Những gì các nhà nghiên cứu gọi là "trung thành, công bằng, thông minh và can đảm", là khung đạo đức quan trọng của tác phẩm, nhưng không phải là tất cả. Zhức Giới Tứ Lang đồng thời cũng chứa đựng mặt nạ, nhầm lẫn, sự mượn phỏng đa văn hóa, lao động trong xuất bản và những khoảng trống sau khi bị kiểm duyệt. 5

Ảnh chụp của Bảo tàng Tranh tranh Quốc gia trên Wikimedia Commons chụp một tòa nhà đã được bảo quản từ thời Nhật thuộc. Nó không phải là bản thảo gốc của Zhức Giới Tứ Lang, cũng không thể giả mạo như là bằng chứng lịch sử của tác phẩm. Trong bài viết, nó chỉ đơn giản là một con trỏ chỉ tới một sự thực: việc bảo quản tranh tranh cần không gian, và không gian cũng sẽ tái bố trí cách nhìn nhận của tác phẩm. 8

Khuôn viên tòa nhà Bảo tàng Tranh tranh Quốc gia, như một không gian hiện đại cho sự bảo quản và trưng bày lại của Zhức Giới Tứ Lang.

_Chú thích hình ảnh: Ralff Nestor Nacor chụp, Wikimedia Commons, CC BY-SA 4.0. Hình ảnh chỉ như một sự minh họa cho không gian của Bảo tàng Tranh tranh Quốc gia, không nhầm lẫn tòa nhà với tác phẩm gốc của Zhức Giới Tứ Lang. Nguồn: Trang hình ảnh Wikimedia Commons.jpg>)._

Không phải là để đóng băng tuổi thơ

Sự xuất hiện lại của Zhức Giới Tứ Lang hôm nay dễ bị viết thành "Tuổi thơ của chúng ta đã trở lại". Nhưng tuổi thơ sẽ không trở lại nguyên vẹn. Các phiên bản được xuất bản lại, kệ trưng bày của bảo tàng, và ống kính của phim hoạt hình sẽ để cho độc giả thấy những điều họ chưa từng nhìn thấy trước đây: Yếp Hồng Giác từng bỏ tù, tranh tranh từng bị kiểm duyệt, nhà xuất bản từng nuôi dưỡng học trò, bản thảo từng có khả năng bị mất, và một tấm bia nhỏ đã giữ lại đường nét của nhân vật cho một thế hệ trẻ.

Vì vậy, Zhức Giới Tứ Lang không chỉ là một cậ bé thiếu niên mặc áo đỏ. Anh giống hơn là một cây thước đo ký ức văn hóa của Đài Loan: khi xã hội chỉ nhớ tới gươm và Đảng Ác quỷ, chúng ta thấy được giải trí. Khi chúng ta đưa nhà ngục của Yếp Hồng Giác, sự hỗ trợ của vợ anh, công sức của học trò và những hạn chế của chế độ trở lại, chúng ta mới thấy được một bộ tranh như thế nào trong thời kỳ không tự do, đã giữ gìn tự do trí tưởng tượng cho độc giả.

Triển lãm năm 2024 để mọười ta tiếp cận lại bản thảo, bản hoạt hình năm 2022 để nhân vật xuất hiện trong ngữ pháp hình ảnh mới, và bảo tàng biến một tòa nhà cũ thành không gian công cộng để bảo quản tranh tranh Đài Loan. Zhức Giới Tứ Lang không cần phải bị đóng băng thành "sớm nhất" hay "kiểu mẫu nhất". Anh giống hơn là một mặt nạ đang tiếp tục đặt câu hỏi: khi một nhà sáng tạo Đài Loan khác đối mặt với những hạn chế, liệu chúng ta có cho phép anh vẽ được anh hùng của chính mình?

Đọc thêm

Tài liệu tham khảo

  1. Bộ Văn hóa: Bảo tàng Tranh tranh Quốc gia trình làng triển lãm "Kỷ niệm trăm năm Yếp Hồng Giác" — Văn bản tin chính thức của Bộ Văn hóa năm 2024, ghi nhận việc phát hành năm 1958, nội dung triển lãm, cách chuyển thể tác phẩm và kế hoạch bảo quản hi Vật của Yếp Hồng Giác.23456
  2. Openbook 閱讀誌: Thực địa》Vì khủng hoả ngục trắng mà vẽ anh hùng, triển lãm kỷ niệm trăm năm của Yếp Hồng Giác — Báo cáo thực địa năm 2024, thu thập những chia sẻ của Yếp Gia Long về việc cha anh bỏ tù, động cơ sáng tạo, bản thảo và ký ức gia đình.23
  3. Cơ sở dữ liệu kho tàng địa phương Hsinchu: Yếp Hồng Giác — Hồ sơ nhân vật do Sở Văn hóa Thành phố Hsinchu cung cấp, tổng hợp thông tin về sinh năm, nhóm tranh, Tân Tân, Nhà xuất bản Hồng Giác, học trò và hệ thống kiểm duyệt.234
  4. Thời luật Đài Bắc: Taiwan in Time: Taiwan’s first comic book hero — Báo cáo lịch sử tiếng Anh, giải thích sự ra đời của Zhức Giới Tứ Lang, hơn 10.000 câu đoán của độc giả, bối cảnh khủng hoả ngục trắng và kiểm duyệt tranh tranh năm 1967.234
  5. Thư viện số Trường Đại học Quốc gia Đài Loan Bắc: Sáng tạo anh hùng─Dựa trên loạt tranh Zhức Giới Tứ Lang của Yếp Hồng Giác — Tóm tắt luận văn thạc sĩ của Trường Đại học Quốc gia Đài Loan Bắc, phân tích nguồn gốc đa văn hóa của tác phẩm, đạo đức anh hùng và nền tảng xã hội của những năm 1960.23
  6. Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Đài Loan: Bia trò chơi Zhức Giới Tứ Lang — Trang chi tiết kho mục, cung cấp số đăng ký, niên đại, kích thước, chất liệu, mô tả hình ảnh và bối cảnh phát hành của Zhức Giới Tứ Lang.
  7. Đài Loan Tranh tranh Cơ sở: Triển lãm kỷ niệm trăm năm của Yếp Hồng Giác — Báo cáo triển lãm từ trang web liên quan của Ủy ban Nội dung Sáng tạo Đài Loan, bổ sung thông tin về cách chuyển thể IP gốc, hàng trăm món sưu tập và nội dung ba nhóm triển lãm năm 2024.
  8. Wikimedia Commons: National Taiwan Museum of Comics, Taichung (4).jpg — Xem chi tiết trong liên kết gốc.
Về bài viết này Bài viết này do cộng đồng cộng tác thực hiện, với sự hỗ trợ của AI trong quá trình biên soạn và thẩm định.
Từ khóa
Zhức Giới Tứ Lang Yếp Hồng Giác tranh tranh Đài Loan Bảo tàng Tranh tranh Quốc gia
Chia sẻ

Đọc thêm

Có thể bạn cũng muốn đọc

Nghệ thuật Bài viết chính thức

Nhóm kịch Xe gió giấy: Những Don Quixote thổi bùng giấc mơ Đài Loan, hành trình nghệ thuật ba mươi năm

Từ năm 1992 với một ước mơ điên rồ, cho tới khi bước chân tới 368 huyện thị của Đài Loan — nhóm Xe gió giấy bằng tinh thần "có gió thì chuyển động, không gió tự tạo gió" đã là ngọn đuốc thắp sáng con đường đầu tiên đến nghệ thuật cho các em nhỏ Đài Loan. Sau đại hỏa hoạn tại Bát Lý và cú sốc đại dịch, người sáng lập Lý Vĩnh Phong dẫn dắt đội ngũ vật lộn giữa trầm cảm và nợ nần, phục sinh như hoả phượng nhờ tác phẩm khổng lồ Mưa Ngựa và những câu chuyện địa phương, dệt nên ký ức tập thể của cả đảo này.

閱讀全文
Nghệ thuật Bài viết chính thức

Tranh tường Đài Loan: Từ kẻ ngoài vòng pháp luật giữa đêm đến ánh sáng thành phố ở Tây Môn Ngoạ

Năm 1989, Lỗ Học Uyên phun ra dòng kẻ đầu tiên trên đường Dân Sinh Đông, mở ra lịch sử ngầm của tranh tường Đài Loan. Từ truyền thuyết thành thị của Đại Tràng Vương đến lời chỉ trích xã hội của Candy Bird, cuộc chơi trốn tránh với cục quản lý môi trường suốt ba mươi năm này đang định nghĩa lại thẩm mỹ thành phố Đài Loan.

閱讀全文
Đời sống Bài viết chính thức

Mao Zhaobiao: Từ tờ rơi bầu cử đến chiến trường tuổi thơ, những quân bài ký ức Đài Loan

Vào thập niên 1950, những tấm thẻ tròn in hình trò múa rối giấy và nhân vật truyện tranh trong tay học sinh Đài Loan đã tạo nên những cuộc đối đầu gay cấn tại sân trường. Từ nguồn cảm hứng từ trò chơi "Mặt" của Nhật Bản đến sự thay đổi chất liệu sau khi ngành nhựa phát triển, Mao Zhaobiao mang trong mình ký ức tập thể qua nhiều thế hệ và phản ánh sự biến chuyển văn hóa xã hội Đài Loan.

閱讀全文
Nhân vật Bài viết chính thức

In Hải Cương: Nhà triết học giảm cấp tự do chính trị vào Đài Loan tại phố Wú Zhôu

Năm 1949, từ Nam Kinh bay xuống Bắc Kinh, người trẻ Hồ Bằng In Phúc Sinh với bí danh In Hải Cương trở thành tác giả chính của tạp chí Tự Do Trung Hoa, giáo viên bộ môn triết học Đại Học Đài Loan. Ông dạy học sinh phương pháp luật lý thực chứng để "kháng sinh tư tưởng", xuất bản bài báo chọn trúng lại chính sách của Chiang Chiang-chi, bị đình đệnh tại ngôi nhà trên đường Wú Zhôu, mất vì ung thư dạ dày vào năm 1969 tuổi 49, để lại mô hình tinh thần của tự do chính trị Đài Loan đầy đủ nhất.

閱讀全文