Trung tâm Văn hóa Nghệ thuật Quốc gia Vệ Vũ Anh: Một Khu Quân Đồn Biến Thành Nhà Hát Không Tường Bao

Năm 1992, các phong trào dân sự đã kéo tương lai của khu quân đội Vệ Vũ Anh khỏi mục đích quân sự trở về cuộc thảo luận công cộng; vào ngày 13 tháng 10 năm 2018, dự án trị giá 10.75 tỷ Đài tệ trong 15 năm đã khánh thành. Bốn nhà hát nằm dưới mái vòm như cây đa, nhưng điều mà kiến trúc này thực sự muốn trả lời là liệu nghệ thuật có thể trở thành sinh hoạt thường nhật của đô thị trước khi cần mua vé hay không.

Tóm tắt 30 giây: Trung tâm Văn hóa Nghệ thuật Quốc gia Vệ Vũ Anh tọa lạc tại Phượng Sơn, Cao Hùng, trước đây là khu quân sự được canh phòng nghiêm ngặt, và chính thức khai trương vào ngày 13 tháng 10 năm 2018. Nơi đây có nhà hát opera, phòng hòa nhạc, nhà hát kịch và nhà diễn xướng, nhưng nó không tự giới hạn mình như một chiếc hộp chỉ để bán vé: quảng trường cây đa dưới mái vòm cho phép đi dạo, Thái Cực Quyền, yoga, đàn piano công cộng và các buổi biểu diễn chia sẻ cùng một không gian. Vấn đề của kiến trúc này chưa bao giờ chỉ là nó có thể chứa được bao nhiêu khán giả, mà là làm thế nào để cơ sở văn hóa cấp quốc gia thực sự được thành phố sử dụng.

Năm 1992, Vệ Vũ Anh ở Cao Hùng vẫn là một khu quân đội bị bao quanh bởi những bức tường cao ngăn cách với đô thị. Các phong trào dân sự đã khởi xướng "Phong trào Cách mạng Xanh Phương Nam", không phải để đổi địa điểm thành một dự án phát triển lớn khép kín khác, mà là để giữ lại đất cho công viên sinh thái đô thị và quy hoạch các nhà hát quốc tế ở phía nam trong đó. Giai đoạn lịch sử này khiến khởi đầu của Vệ Vũ Anh có phần bất thường: nhà hát chưa được thiết kế ra, trước tiên người ta đấu tranh để mọi người có thể tiếp cận mảnh đất này.1

Ký ức về vùng đất này đã không bị xóa nhòa hoàn toàn. Tòa nhà chính lấy cây đa cổ thụ làm nguồn cảm hứng không gian, và khu vực xung quanh vẫn giữ lại mạch liên kết của công viên đô thị và các doanh trại cũ. Việc quy hoạch sau này cũng không dồn tất cả các hoạt động vào tòa nhà mới, mà để quân đồn, khu xanh và các nhà hát mới tự gánh vác các chức năng công cộng khác nhau. Do đó, Vệ Vũ Anh giống một cảnh quan văn hóa phát triển dần dần hơn là một biểu tượng trắng tinh thần thánh giáng xuống ngay trong ngày khai trương.2 3

Vào ngày 13 tháng 10 năm 2018, Trung tâm Văn hóa Nghệ thuật Quốc gia Vệ Vũ Anh đã được khánh thành. Từ khâu quy hoạch đến hoàn thành, dự án kéo dài suốt 15 năm và trải qua ba đời tổng thống. Trong báo cáo khai trương, Tổng thống Phủ gọi nơi này là biểu tượng của "sự giải tỏa không gian" và "bình đẳng văn hóa", bởi vì khu quân sự vốn được canh phòng nghiêm ngặt cuối cùng đã trở thành một không gian công cộng có thể chia sẻ sau nỗ lực đấu tranh lâu dài của các tổ chức dân sự.4

📝 Ghi chú của người phụ trách triển lãm: Khán giả đầu tiên của Vệ Vũ Anh chưa chắc đã ngồi trong nhà hát. Họ có thể chỉ đi qua mái hiên, dừng lại dưới bóng cây một lát, rồi mới quyết định hôm nay có xem kịch hay không.

Năm 1992, Người Bên Ngoài Tự Quyết Định Số Phận Cho Vệ Vũ Anh

Kế hoạch xây dựng được Hội đồng Hành chính phê duyệt ban đầu đã ghi rõ quyền công dân văn hóa trong mục tiêu: cho phép người dân tham gia nghệ thuật biểu diễn và cung cấp một địa điểm hoàn chỉnh cho các đoàn nghệ thuật phía nam. Thời gian dự kiến là từ năm 94 của Trung Hoa Dân Quốc đến năm 108, với kinh phí khoảng 10.75 tỷ Đài tệ. Những con số này rất lớn, nhưng chúng chỉ ra một sự mất cân bằng rất cụ thể: các cơ sở biểu diễn cấp quốc gia quy mô lớn trong thời gian dài đã tập trung ở Đài Bắc, khiến khán giả phía nam phải tốn công sức đi lại và thời gian mới có cơ hội ngồi vào những nhà hát cùng quy mô.5

Dự án này cũng kéo giãn quy mô đô thị của Cao Hùng. Smithsonian đã giải thích về quy mô của Vệ Vũ Anh cho độc giả nói tiếng Anh với diện tích 1,5 triệu feet vuông. Việc chuyển đổi giữa các đơn vị dễ khiến con số trở nên vô cảm, nhưng khi đặt nó vào thực tế thì mọi thứ trở nên rõ ràng: đây không phải là một nhà hát xây nhiều hàng ghế, mà là một cỗ máy công cộng khổng lồ cần xử lý đồng thời đô thị, công viên, hậu trường, khán giả và phòng cháy chữa cháy.6

Báo cáo của Thành phố Cao Hùng lại đặt mảnh đất này vào một dòng thời gian dài hơn. Ban đầu nó là khu vực phòng chống lũ lụt Phượng Đạn, sau đó trở thành khu huấn luyện tân binh trong thời hậu chiến. Sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc và mục đích quân sự rút đi, phong trào dân sự năm 1992 đã chuyển đổi vùng đất này thành công viên đô thị, và đưa ra ý tưởng về "hai nhà hát phía nam" giữa không gian xanh.2

Điều này cũng giải thích tại sao Vệ Vũ Anh không thể chỉ được hiểu là một dự án xây dựng. Tài liệu của Tổng thống Phủ và Thành phố Cao Hùng đều chỉ ra rằng không gian quân sự này sau đó không còn dùng tường bao để quyết định ai có thể vào. Bản thân kiến trúc đã mang ký ức về hệ thống công cộng.4 2

Bốn Ngàn Năm Trăm Sáu Mươi Tấm Tôn, Học Cách Thở Như Cây Đa

Lần đầu tiên Kiến trúc sư Hà Lan Pháp Lâm Hầu Ban nhìn thấy Vệ Vũ Anh, bà không chú ý đến một khu đất chờ được lấp đầy, mà là cây đa cổ thụ. Giới thiệu chính thức chỉ ra rằng hình dáng uyển chuyển của kiến trúc bắt nguồn từ cảnh tượng sự đan xen giữa tán lá, cành và rễ cây; trong chuyên mục về kiến trúc Vệ Vũ Anh, phương pháp của bà cũng được hệ thống hóa là xuất phát từ môi trường địa phương và cách sử dụng của con người, trước tiên hiểu khí hậu, văn hóa và nhu cầu của nơi đó, rồi mới quyết định kiến trúc sẽ được triển khai như thế nào.7 8

Mái nhà trông giống một làn sóng trắng, tài liệu của Hội đồng Hành chính đã chia nó thành 4.560 tấm kim loại bất quy tắc, sử dụng hình ảnh cá mập và sóng cảng Cao Hùng làm ý niệm đô thị. Đây không chỉ là việc "trang trí" Cao Hùng trên vẻ ngoài kiến trúc: mái nhà bằng kim loại vừa che bóng râm, dẫn gió, vừa gom các nhà hát opera, phòng hòa nhạc, nhà hát kịch và nhà diễn xướng vốn phân tán vào một không gian liên tục.5

Trang dự án của văn phòng Kiến trúc Mecanoo giải thích rằng trung tâm này được xây dựng trên địa hình quân sự cũ, tích hợp với công viên cận nhiệt đới liền kề. Quảng trường cây đa dưới mái vòm là không gian công cộng được bảo vệ, nơi cư dân có thể đi qua, tập Thái Cực Quyền hoặc biểu diễn đường phố trong không gian phi chính thức vào ban ngày hoặc ban đêm. Do đó, cốt lõi của kiến trúc này không phải là một lối vào chính diện, mà là một vùng bóng râm để người ta đi vòng quanh, dừng lại và tình cờ gặp gỡ.3

Trong bài báo kiến trúc năm 2010 trên ArchDaily, Vệ Vũ Anh được giới thiệu ở góc đông bắc của công viên đô thị, nói rằng nó đóng vai trò là lá phổi xanh cho Cao Hùng.9 Việc mái nhà đổ xuống mặt đất và chứa một nhà hát ngoài trời tại đó, với khu công viên xung quanh làm sân khấu—đây là mô tả từ chính dự án của Mecanoo. Cách sắp xếp này mở rộng "việc xem biểu diễn" từ sự kiện vé trong nhà sang việc quan sát, nghỉ ngơi và đi ngang qua trong công viên.10

Mái nhà này cũng gắn kết các chuyên ngành khác nhau vào một dự án. Tài liệu của Hội đồng Hành chính liệt kê các tấm bất quy tắc, thông số âm học và đàn organ trong cùng một bản tóm tắt kế hoạch. Mecanoo chỉ ra rằng cấu trúc thép uốn cong được hoàn thành bằng sự hợp tác giữa ngành đóng tàu Đài Loan và Hà Lan. Kinh nghiệm cảng biển Cao Hùng do đó không chỉ xuất hiện trong một hình dáng mang tính biểu tượng, mà còn đi vào quá trình kiến trúc được chế tạo.5 3

Đối với một địa điểm biểu diễn, đây là một khác biệt quan trọng. Khán giả nhìn thấy sóng trắng, nhưng người lao động lại đối mặt với các tấm kim loại, âm học, hậu trường, gió mưa và lối thoát hiểm; chỉ khi những hệ thống vô hình này hoạt động cùng nhau thì quảng trường cây đa mới có thể duy trì cảm giác cởi mở tự nhiên đó.3 11

Người Chưa Mua Vé Đã Sử Dụng Quảng Trường Cây Đa

Vệ Vũ Anh gọi không gian này là "trung tâm nghệ thuật của mọi người". Tổng diện tích khu đất là 9,9 hecta, diện tích công trình là 3,3 hecta. Quảng trường cây đa nhô ra từ mái nhà mở cửa cho công chúng 24 giờ một ngày, và các nhà hát có thể được tiếp cận từ bốn phía. Sự cởi mở này không chỉ là thiết kế luồng di chuyển, mà còn đặt câu hỏi liệu một cơ sở cấp quốc gia có chấp nhận những chuyến thăm không có mục đích rõ ràng hay không: có người đến theo hẹn, có người đến tránh mưa, và có người chỉ đi ngang qua.9

Trước và sau lễ khai trương năm 2018, vấn đề này đã có câu trả lời thực tế. Báo Guardian đưa tin rằng ngày mở cửa của Vệ Vũ Anh thu hút hơn 50.000 người. Mọi người cởi giày, tập thể dục, nằm dưới bóng râm, thậm chí hát khi bước vào phòng hòa nhạc. Những hành vi này không tuân theo quy chuẩn khán giả truyền thống, nhưng chúng lại minh họa cho sự "phi chính thức" mà Hà Ban mong muốn: con người không cần phải trở thành một khán giả biết cách vào nhà hát mới có tư cách sử dụng không gian.12

Bài viết của Thành phố Cao Hùng năm 2022 cũng ghi nhận những cảnh sinh hoạt tương tự: người dân đi dạo trong công viên, tham quan chợ, dắt trẻ con, dã ngoại; quảng trường cây đa định kỳ tổ chức yoga và chiếu phim ngoài trời. Những hoạt động này không đồng nghĩa với việc mọi người đều mua vé vào xem, nhưng chúng khiến trung tâm nghệ thuật không chỉ thức dậy vào giờ biểu diễn.2

📝 Ghi chú của người phụ trách triển lãm: Mở cửa thì không khó, điều khó là làm sao để người ta không cần chứng minh mình hiểu nghệ thuật mới dám bước qua cánh cửa.

Bốn Nhà Hát Giấu Âm Thanh Vào Năm Trái Tim

Tính công cộng của Vệ Vũ Anh không phải đánh đổi bằng việc hy sinh các nhà hát chuyên nghiệp. Tài liệu của Hội đồng Hành chính liệt kê bốn nhà hát trong nhà, bao gồm nhà hát opera với 2.260 chỗ ngồi, nhà hát kịch với 1.254 chỗ ngồi, phòng hòa nhạc với 2.000 chỗ ngồi và nhà diễn xướng với 470 chỗ ngồi, tổng cộng 5.984 chỗ trong nhà; giới thiệu chính thức của Vệ Vũ Anh cũng giải thích tính cởi mở của bốn nhà hát trong nhà và không gian ngoài trời, cùng quảng trường cây đa cho sinh hoạt hàng ngày.5 9

Không gian Số ghế Nó xử lý vấn đề gì
Nhà hát Opera 2.260 chỗ Đảm bảo quy mô đủ lớn cho các vở opera, vũ kịch và máy móc sân khấu quy mô lớn
Phòng Hòa Nhạc 2.000 chỗ Tiếp nhận giao hưởng và các âm thanh khác bằng ghế kiểu vườn nho và đàn organ
Nhà Hát Kịch 1.254 chỗ Cung cấp nơi chung cho kịch, hí kịch truyền thống và các buổi biểu diễn cần cấu hình linh hoạt
Nhà Diễn Xướng 470 chỗ Cung cấp không gian trình diễn nhỏ hơn, mang tính thử nghiệm và gần gũi

Ý nghĩa của bảng này không phải là biến Vệ Vũ Anh thành một chuỗi thông số kỹ thuật, mà là nhìn thấy "bình đẳng văn hóa" cần nhiều loại quy mô. Chỉ có nhà hát lớn thì phía nam vẫn thiếu nơi trú ngụ cho các sáng tác nhỏ; chỉ có sân khấu nhỏ thì cũng không thể tiếp nhận các sản phẩm quốc tế. Vệ Vũ Anh đặt bốn khoảng cách dưới cùng một mái vòm, giúp các nhà hát hướng tới cả các chương trình quy mô lớn và những tác phẩm ít được chú ý hơn.5 7

Đàn organ trong phòng hòa nhạc có 9.085 ống âm, là một trong những con số dễ nhớ nhất về Vệ Vũ Anh. Báo cáo tiếng Anh của Smithsonian chỉ ra rằng trung tâm này bao gồm năm không gian biểu diễn, và liệt kê đàn organ cùng với nhà hát opera 2.260 chỗ ngồi và phòng hòa nhạc 2.000 chỗ ngồi như các đặc điểm của cơ sở.6 Con số ở đây không phải là khoe quy mô, mà là để một thành phố phía nam có được một bộ phận có thể tiếp nhận nhiều âm thanh khác nhau.

Guardian mô tả thêm về cách phòng hòa nhạc xử lý mâu thuẫn giữa "lớn" và "gần": mặc dù có 2.000 chỗ ngồi, ghế xa nhất vẫn cách nhạc trưởng khoảng 30 mét; thiết kế âm học cũng được kiểm tra bằng mô hình, cố gắng tìm ra sự vang phù hợp cho dàn nhạc cổ điển, jazz và sáo miệng bản địa Đài Loan. Đối với khán giả, giá trị của nhà hát không chỉ là chứa được nhiều người hơn, mà là để các loại hình biểu diễn khác nhau không bị nghiền ép bởi một tiêu chuẩn âm thanh duy nhất.12

Những chi tiết chuyên môn này cũng mang lại một thực tế khác. Nghiên cứu kỹ thuật do Springer thu thập đã sử dụng Vệ Vũ Anh làm ví dụ để thảo luận về vấn đề tích hợp thiết kế phòng cháy theo hiệu suất trong kiểm soát khói, bảo vệ chủ động và thẩm định thoát hiểm phòng cháy. Kiến trúc càng cởi mở, phức tạp và vượt qua ranh giới trong nhà ngoài trời thì càng không thể chỉ giải quyết an toàn bằng một mái nhà đẹp; tính công cộng cuối cùng vẫn phải quy về các chi tiết kỹ thuật, pháp lý và quản lý.12

Một Tòa Nhà 10.75 Tỷ Đài Tệ, Phải Trả Lời Ai Có Thể Sử Dụng Nó

Câu chuyện của Vệ Vũ Anh nếu chỉ dừng lại ở "quân đồn thành nhà hát" sẽ bỏ sót cái giá của bản thân dự án kỹ thuật. Báo tự do nghệ văn đưa tin rằng Vệ Vũ Anh ký hợp đồng quy hoạch thiết kế vào năm 2007, khởi công vào ngày 7 tháng 4 năm 2010, ban đầu ước tính hoàn thành vào năm 2014, nhưng sau đó bị trì hoãn đến năm 2018 do nhiều lần sửa đổi thiết kế và các vấn đề về cấu trúc, quy trình. Năm 2020, Tòa án cấp huyện Đài Bắc đã ra phán quyết sơ thẩm yêu cầu Bộ Văn hóa phải trả cho văn phòng kiến trúc khoảng 128,887 triệu Đài tệ, và Bộ Văn hóa tuyên bố sẽ kháng cáo. Những tranh chấp này không làm giảm giá trị của kiến trúc, nhưng nhắc nhở chúng ta: bình đẳng văn hóa không chỉ là một bài phát biểu khai mạc, mà là một chuỗi các nguồn lực công cộng, lựa chọn thiết kế và phân bổ trách nhiệm.11

Bình luận của Guardian đã đặt ra một câu hỏi khác: Cao Hùng lúc đó có khoảng 3 triệu dân, nhưng trước đây chỉ có một nhà hát 1.600 chỗ; liệu một cơ sở phức hợp khổng lồ chứa nhiều nhà hát cùng lúc có thể duy trì sự lấp đầy sau khi cảm giác mới mẻ qua đi? Câu hỏi này không hề mâu thuẫn với lý tưởng "không tường bao". Chính vì Vệ Vũ Anh muốn trở thành phòng khách của đô thị, nó buộc phải được kiểm nghiệm: ai dừng lại ở đây, ai đủ tiền mua vé, và ai vẫn chỉ đi ngang dưới mái nhà.12

Kế hoạch của Hội đồng Hành chính cho mùa khai trương cũng giải thích cách cơ sở này được kỳ vọng sử dụng. Trong 10 tuần từ tháng 10 đến tháng 12 năm 2018, ban đầu dự kiến giới thiệu 41 chương trình có thu phí và kết hợp với các hoạt động công cộng khác. Sự sắp xếp này một mặt cho thấy cơ sở muốn xây dựng thói quen khán giả bằng các chương trình dày đặc, mặt khác cũng bộc lộ vấn đề lâu dài của các cơ sở lớn: ánh đèn sân khấu lúc khai trương có thể mang người đến, nhưng chính các chương trình liên tục, giáo dục và mối quan hệ cộng đồng mới quyết định liệu người đó có quay lại hay không.5

Kế hoạch chuyển đổi ba tòa nhà quân đồn cũ do Thành phố Cao Hùng ghi nhận đã cung cấp một câu trả lời khả dĩ khác. Những công trình mang tính lịch sử này sau đó được dự kiến chuyển đổi thành không gian sáng tạo, nhà hát, triển lãm và vũ đạo, để các hoạt động nghệ thuật và sân khấu nhỏ lan tỏa từ tòa nhà chính ra công viên. Nếu Vệ Vũ Anh muốn trở thành cơ sở hạ tầng văn hóa của thành phố, nó không thể chỉ dựa vào một khối lớn; nó còn phải cho phép không gian xung quanh chứa đựng những sáng tạo nhỏ hơn, chậm hơn và gần gũi với cuộc sống thường nhật.2

Nhìn Lại Cao Hùng Từ Mái Nhà Hát

Trong phần giải thích của văn phòng kiến trúc, Hà Ban đặt Vệ Vũ Anh vào bối cảnh sự chuyển đổi của Cao Hùng từ một cảng quốc tế sang một thành phố đa văn hóa; Mecanoo cho rằng tính liên tục giữa kiến trúc và công viên có thể giúp các buổi biểu diễn chính thức và phi chính thức thấm đẫm lẫn nhau. Tầm nhìn này sẽ không tự hoàn thành chỉ vì một tòa nhà được xây xong, nó phải được sử dụng qua từng lần đi dạo của người dân, từng đoàn tập luyện, từng khán giả mua vé, và những đứa trẻ nghỉ ngơi trên quảng trường.3

Con đường này cũng khiến sự chuyển đổi đô thị của Vệ Vũ Anh gắn kết với Cao Hùng. Bộ Văn hóa coi nó là không gian nghệ thuật chủ lực của miền Nam Đài Loan, còn văn phòng kiến trúc thì liên kết rõ ràng khu quân sự cũ và sự chuyển đổi thành phố cảng Cao Hùng. Những nhận định này mang tính tầm nhìn chính sách, không thể đồng nhất trực tiếp với việc thành phố đã hoàn thành quá trình chuyển đổi; nhưng chúng ít nhất cung cấp một hướng để kiểm nghiệm: liệu cơ sở có thực sự đặt nghệ sĩ, khán giả, cư dân và công viên trên cùng một lộ trình sinh hoạt thường nhật hay không.9 3

Vì vậy, buổi biểu diễn quan trọng nhất của Vệ Vũ Anh có thể không phải là một chương trình khai mạc nào. Nó giống như một hành động lặp đi lặp lại mỗi ngày: một người bước ra từ ký ức tường bao của khu quân đội cũ, đi qua mái nhà đan xen như rễ cây đa, và ngồi nghỉ ngơi trước khi quyết định xem có muốn xem kịch hay không. Nhà hát này thực sự mở ra không chỉ một cánh cửa, mà là con đường để người dân Cao Hùng gặp gỡ văn hóa của mình.

Đọc thêm

Tài liệu tham khảo

  1. Thành phố Cao Hùng: Khu quân đội thành trung tâm nghệ thuật, Vệ Vũ Anh tạo nên sự sống xanh đô thị — Xem xét bối cảnh lịch sử của Vệ Vũ Anh từ khu phòng chống lũ lụt Phượng Đạn, khu quân sự đến công viên đô thị và cơ sở cấp quốc gia, ghi lại phong trào dân sự năm 1992.
  2. Mecanoo: Trung tâm Nghệ thuật Quốc gia Cao Hùng — Mô tả dự án của văn phòng kiến trúc, trình bày năm thiết kế và hiện thực hóa, khu quân sự cũ, quảng trường cây đa, phản ứng khí hậu và năm nhà hát cốt lõi.2345
  3. Vệ Vũ Anh: Hà Ban nói gì về thiết kế kiến trúc — Chuyên mục kiến trúc chính thức của Vệ Vũ Anh, giới thiệu ý tưởng thiết kế của Hà Ban, môi trường địa phương và hình dung cơ sở như một không gian văn hóa công cộng.23456
  4. Tổng thống Phủ: Chứng kiến lễ khai trương Trung tâm Nghệ thuật Quốc gia Vệ Vũ Anh — Báo cáo ngày 13 tháng 10 năm 2018, giải thích quá trình xây dựng 15 năm, sự giải tỏa không gian, bình đẳng văn hóa và ý nghĩa công cộng của các nỗ lực dân sự.2
  5. Hội đồng Hành chính: Tình hình triển khai dự án Trung tâm Văn hóa Nghệ thuật Quốc gia Vệ Vũ Anh — Trang kế hoạch chính phủ cung cấp dữ liệu gốc về thời gian, kinh phí 10.75 tỷ Đài tệ, các tấm mái nhà, đàn organ, số chỗ ngồi và mùa khai trương.23456
  6. The Guardian: Đánh giá Trung tâm Nghệ thuật Quốc gia Cao Hùng — Bài đánh giá thực tế bằng tiếng Anh bao gồm hơn 50.000 người trong ngày mở cửa, nhận xét của kiến trúc sư và giám đốc nghệ thuật, chi tiết âm học, phê bình không gian và câu hỏi về khả năng chứa đựng của cơ sở.2
  7. Vệ Vũ Anh chính thức: Về Vệ Vũ Anh — Trang chính thức của cơ sở xác nhận vị trí Phượng Sơn, diện tích đất 9,9 hecta, công trình 3,3 hecta, cảm hứng cây đa cổ thụ, tiếp cận bốn phía và quảng trường cây đa mở cửa 24 giờ.2
  8. Tạp chí Smithsonian: Đài Loan hiện là nơi có trung tâm nghệ thuật biểu diễn lớn nhất thế giới — Bài báo quốc tế bằng tiếng Anh cung cấp diện tích kiến trúc, năm không gian biểu diễn, đàn organ và bối cảnh chuyển đổi từ khu quân sự dưới góc nhìn quốc tế.
  9. ArchDaily: Trung tâm Nghệ thuật Wei-Wu-Ying / Mecanoo — Bài báo chuyên ngành kiến trúc năm 2010, giải thích vị trí của cơ sở ở góc đông bắc công viên đô thị và thiết kế ban đầu của các nhà hát.234
  10. Trang học tập nghệ thuật Vệ Vũ Anh: Hà Ban nói gì về thiết kế kiến trúc Vệ Vũ Anh — Bài viết học thuật chính thức dưới dạng phỏng vấn kiến trúc sư, giải thích cảm hứng kiến trúc của Vệ Vũ Anh, ý niệm cây đa cổ thụ và tính cởi mở của cơ sở.
  11. Tự do Nghệ Văn: Vệ Vũ Anh thay đổi thiết kế bồi thường cho kiến trúc sư 128 triệu — Tin tức năm 2020 về vụ kiện thay đổi thiết kế, số tiền bồi thường sơ thẩm, thời gian hoàn thành dự kiến và tranh chấp kỹ thuật giữa việc khánh thành vào năm 2018.2
  12. Springer: Thảo luận về Thiết kế Phòng cháy theo Hiệu suất tại Đài Loan — Nghiên cứu kỹ thuật phòng cháy kiến trúc sử dụng Vệ Vũ Anh làm ví dụ, thảo luận về sự tích hợp thiết kế phòng cháy theo hiệu suất, kiểm soát khói, bảo vệ chủ động và an toàn thoát hiểm.234
Về bài viết này Bài viết này do cộng đồng cộng tác thực hiện, với sự hỗ trợ của AI trong quá trình biên soạn và thẩm định.
Từ khóa
Vệ Vũ Anh Cao Hùng Kiến trúc Nghệ thuật biểu diễn Bình đẳng văn hóa
Chia sẻ

Đọc thêm

Có thể bạn cũng muốn đọc

Văn hóa Bài viết chính thức

Hai Phòng Họ: Con Đường Chuyển Hóa Từ Biểu Tượng Áp Đảo Đến Đền Thánh Văn Hóa Toàn Dân

Vào năm 1987 khi hoàn thành, Hai Phòng Họ là một công trình kiến trúc dạng lâu đài tướng trị Chiang Ching-kuo, với cổng sắt giới hạn người dân ra ngoài. Vào năm 2003, Chủ tịch Thuong Chu Kinh đã phá hủy cổng đó, và vào năm 2004 trở thành tổ chức nhà nước đầu tiên của Đài Loan. 4.172 ống ống của đàn pipe Flentrop Hà Lan được ẩn sâu trong tường nền, Giám đốo Nghệ thuật Liu Nhi Nu nói rằng nhà hát văn hóa cần nhìn thấy 'những rào cản không thể thấy'.

閱讀全文
Nghệ thuật Bài viết chính thức

Nhà hát đương đại khu nghỉ dương chính quyền — Từ trạm dừng chuyến ra tới khu nghỉ dưỡng nghệ thuật

Một tòa nhà quân sự được xây dựng năm 1967, trong 31 năm chứng kiến hàng ngàn người lính lên tàu đi tới đảo Kim Mã và Mã Tố, sau hai mươi năm bị bỏ quên được một cặp cha con đánh thức — nay là "nhà hát đương đại được đề xuất bởi Lonely Planet" tại Kaohsiung.

閱讀全文
Nghệ thuật Đang hoàn thiện · cộng đồng

Nhà hát Quốc gia Đài Trung: "Hang Âm Thanh" của Toyo Ito và Cuộc Cách Mạng Kiến Trúc Tường Uốn Lượn Không Cột, Không Dầm

Nhà hát Quốc gia Đài Trung, được kiến trúc sư đoạt giải Nobel Toyo Ito thiết kế và mệnh danh là "tòa nhà khó xây nhất thế giới", đã tái định nghĩa lịch sử kiến trúc và tư duy thẩm mỹ hiện đại của Đài Loan bằng cấu trúc tường uốn lượn không cột, không dầm và triết lý hang động.

閱讀全文
Địa lý Bài viết chính thức

Bảo Tàng Nham: Từ khu ổn định không hợp pháp bị đe dọa phá dỡ 30 năm tới ngôi làng nghệ thuật đẹp nhất Đài Bắc

Tháng 7 năm 1980, chính quyền thành phố Đài Bắc phân loại khu đất này là "Công viên dự định số 297", khiến hơn 200 hộ dân cư không hợp pháp trên sườn núi rơi vào tình trạng "chờ đợi bị phá dỡ". Từ ngày 25 tháng 6 năm 1993[^2] khi chính quyền công bố rõ ràng việc di dời, cho đến tháng 12 năm 2001 khi phá dỡ hơn 40 hộ trong số hơn 100 hộ[^2]. Nhưng sau cuộc vận động chống phá dỡ công viên 14, 15 vào ngày 4 tháng 3 năm 1997[^3], hướng chính sách bắt đầu thay đổi — năm 1999 giám đốc Cục Văn hóa đầu tiên Tống Ứng Đài đề xuất khái niệm "làng nghệ thuật của những người nghèo"[^4], tháng 2 năm 2004 Bảo Tàng Nham được công nhận là "di sản lịch sử được ghi lại với tư cách một cụm dân cư toàn bộ" đầu tiên ở Đài Loan[^2], ngày 2 tháng 10 năm 2010 làng nghệ thuật quốc tế chính thức khai mạc[^5]. Quyết định phá dỡ trong 30 năm, cuối cùng trở thành khu ổn định "sống chung với nghệ thuật" với hơn 500 nghệ sĩ sáng tạo từ hơn 40 quốc gia đã từng ở lại[^5] — một ngôi chùa Quan Âm được tu sửa toàn diện lần đầu tiên năm 1791[^6], một nhóm người xây dựng tự lực từ thập niên 1960, hơn 20 hộ dân bản địa còn lại, cộng thêm các nghệ sĩ lưu trú quốc tế thay đổi cứ ba tháng một lần, bốn tầng cùng sống trên đồi cao 46 mét bên bờ sông Tân Điềm[^7]. Điều bài viết này muốn nói là: những 30 năm khi Bảo Tàng Nham từ "xây dựng không hợp pháp" bị kỷ thị thành một trường hợp nghiên cứu quốc tế, không phải là một câu chuyện khích lệ du lịch, mà là một mô hình thu nhỏ của xã hội dân sự Đài Loan dùng sức mạnh để tấn công quyền lực công quyền quy hoạch đô thị.

閱讀全文