Tóm tắt 30 giây: Lịch sử bảo vệ động vật của Đài Loan là một bước ngoặt격 liệt từ "xử lý rác thải" sang "tôn trọng sự sống". Từ những năm 1980–90, Đài Loan nổi tiếng không lành tính trên trường quốc tế vì quy mô và sự tàn nhẫn trong cuộc truy bắt chó hoang — thậm chí gây ra sự phản đối du lịch từ các nước Tây Phương và Nhật Bản. Tuy nhiên, nhờ ba mươi năm nỗ lực không ngừng của các tổ chức dân sự, Đài Loan đã ban hành Luật Bảo Vệ Động Vật năm 1998 và chính thức trở thành quốc gia châu Á thứ hai triển khai chính sách "zero kill" năm 2017. Ngày nay, những chú chó kiểm dịch ở sân bay đã trở thành anh hùng quốc dân — một chứng minh rằng xã hội Đài Loan đã vươn lên trong mức độ văn minh.
Những Năm Hổ Thẹn: Biển Báo "Đảo Giết Chó" Ở Sân Bay Nhật Bản
Vào những năm đầu của thập niên 1990, hình ảnh quốc tế của Đài Loan đang nằm tại một điểm giao thoa cực kỳ mâu thuẫn. Khi phép lạ kinh tế giúp Đài Loan bước lên sân khấu thế giới, hàng chục nghìn con chó hoang trên đường phố đã trở thành góc tối nhất của đất nước. Lúc đó, chính phủ Đài Loan coi chó hoang là "vấn đề vệ sinh môi trường", vì vậy quyền xử lý được giao cho Bộ Bảo vệ Môi trường, chứ không phải cho bất kỳ đơn vị phúc lợi động vật nào1.
Trong giai đoạn 1993–1994, các tổ chức bảo vệ động vật quốc tế như "Hiệp Hội Bảo Vệ Động Vật Thế Giới" (WSPA) đã phát động một cuộc tẩy chay Đài Loan mạnh mẽ. Vào thời đó, tại các cửa ngõ quốc tế như sân bay Narita ở Nhật Bản, sân bay Heathrow ở Luân Đôn, những tấm biển khổng lồ xuất hiện với tiêu đề "Đài Loan: Đảo Giết Chó" (Taiwan: Land of Dog Killing), kêu gọi du khách quốc tế không nên đến thăm quốc gia này vì cách đối xử tàn nhẫn với động vật2. Các tấm biển in hình ảnh chó hoang bị điện giật, chết đuối thậm chí bị chôn vùi tập thể — những hình ảnh kinh hoàng này là một đòn tấn công lớn vào ngoại giao và hình ảnh của chính phủ Đài Loan, lúc đó đang tích cực tranh thủ vị trí quốc tế.
📝 Ghi chú của nhà sưu tập: "Lực lượng bắt chó" ngày xưa thực ra chỉ là đội vệ sinh, những con chó được coi như "rác thải", ngang nhất với những vật dụng khác. Đằng sau cách xử lý này là một sự bao che tập thể của xã hội đối với giá trị của sự sống.
Sự Thức Tỉnh Do Thảm Kịch: Từ Các Vụ Cắn Người Đến Khi Luật Bảo Vệ Động Vật Ra Đời
Mặc dù áp lực quốc tế là một lực thúc đẩy, nhưng sự thức tỉnh thật sự đến từ những bài học máu tanh từ bên trong Đài Loan. Năm 1992, Hoa Liên, Tân Trúc và Đài Bắc liên tiếp xảy ra ba vụ thảm kịch khi chó hoang cắn chết trẻ em, gây nên sợ hãi xã hội về "chó hoang tràn ngập"3. Tuy nhiên, thay vì dẫn đến những vụ giết hại tàn nhẫn hơn, nỗi sợ này lại kích thích sự tổ chức của các nhóm dân sự. Năm 1993, "Hiệp Hội Chăm Sóc Sự Sống" thành lập, bắt đầu thúc đẩy bộ luật bảo vệ động vật đầu tiên của Đài Loan4.
Vào ngày 4 tháng 11 năm 1998, Luật Bảo Vệ Động Vật chính thức được công bố và có hiệu lực. Bộ luật này ghi vào các điều luật rằng "không được tùy tiện giết động vật", mặc dù lúc đó nó vẫn giữ lại mệnh đề cho phép "xử lý nhân đạo những động vật không được nhận nuôi sau bảy ngày công bố", nhưng nó đã chấm dứt kỷ nguyên tối tăm ngoài luật khi các đội vệ sinh tùy tiện điện giật hay chết đuối chó hoang, nâng quản lý động vật từ mức độ vấn đề môi trường lên mức độ pháp lý5.
Sức Mạnh Của Hình Ảnh: Bộ Phim Tài Liệu "Mười Hai Đêm" Gây Sóng Thần Xã Hội
Mặc dù đã có Luật Bảo Vệ Động Vật, các trung tâm chứa nuôi công lập của Đài Loan vẫn dài lâu chịu tình trạng quá tải và tỷ lệ tiêu huỷ cao. Trước năm 2012, tỷ lệ tiêu huỷ tại các trung tâm chứa nuôi toàn Đài Loan thường duy trì ở mức 50% trở lên, với một số khu vực thậm chí lên tới 80%6.
Năm 2013, bộ phim tài liệu "Mười Hai Đêm" được công chiếu, ghi lại chân thực những ngày sinh tồn cuối cùng của chó hoang trong trung tâm chứa nuôi — duy nhất mười hai ngày. Những ánh mắt tuyệt vọng của chúng và môi trường chật chội bẩn thỉu trong phim đã gây ra một trận sóng thần cảm xúc khổng lồ trong xã hội Đài Loan7. Bộ phim này không chỉ bán được vé lên tới sáu mươi triệu, mà còn trực tiếp chuyển đổi thành áp lực chính trị. Năm 2015, Viện Lập pháp thông qua sửa đổi Luật Bảo Vệ Động Vật trong khoảng thời gian rất ngắn, tuyên bố rằng hai năm sau sẽ hoàn toàn bãi bỏ việc tiêu huỷ tại các trung tâm chứa nuôi công lập, tức chính sách gọi là "zero kill"8.
Kết Thúc Mười Hai Đêm: Những Cột Mốc của Chính Sách Zero Kill và Thử Thách
Vào tháng 2 năm 2017, Đài Loan chính thức triển khai toàn diện chính sách "zero kill", trở thành quốc gia châu Á thứ hai có quy định pháp luật rằng trung tâm chứa nuôi không được giết những động vật khỏe mạnh vì lý do không gian hay thời gian9. Tuy nhiên, zero kill không phải là đích đến, mà là khởi đầu của một thử thách khác.
Sau khi chính sách được triển khai, số lượng động vật trong các trung tâm chứa nuôi tăng vọt. Vì quy tắc "chỉ tiếp nhận mà không cho đi", các trung tâm chứa nuôi đã chuyển từ một điểm dừng chân tạm thời thành "nơi nuôi dưỡng lâu dài", nhiều chó bị giam giữ trong những chuồng chật chội quá một ngàn ngày9. Điều này dẫn đến suy giảm chất lượng chăm sóc, áp lực lên bác sĩ thú y tăng vọt, và thậm chí xuất hiện những chuyển hướng chính sách như "bắt chó có mục đích" và "triệt sản sau đó thả lại (TNVR)", cố gắng giảm bớt áp lực vào các trung tâm ngay từ gốc rễ.
📝 Ghi chú của nhà sưu tập: Chính sách zero kill thể hiện sự tiến bộ văn minh trên mặt pháp luật, nhưng trên thực tế hành động lại tiết lộ hậu quả dài hạn của thiếu quản lý nguồn gốc (chẳng hạn như xử phạt bỏ rơi động vật, đăng ký chủ nuôi).
Xung Đột Sinh Thái: Cuộc Chiến Sống Sót Giữa Chó Hoang và Động Vật Hoang Dã Gốc
Khi số lượng chó hoang tiếp tục tồn tại ngoài tự nhiên, vấn đề bảo vệ động vật của Đài Loan đã bước vào một lĩnh vực tranh cãi mới: xung đột giữa chó hoang và động vật hoang dã gốc địa phương. Gần đây, những con nai, những con mèo bốn chân (石虎) tại Nam Đầu và những con tê tê ở các địa phương khác nhau liên tục bị thông báo bị chó hoang tấn công gây chết, mà các nhà khoa học gọi là vấn đề "chó giết" (犬殺)10.
Các nghiên cứu cho thấy rằng hơn một nửa các con tê tê được đưa đến các trung tâm cứu trợ bị cắn từ chó, và một phần ba các con mèo bốn chân được thả vào tự nhiên chết tại miệng chó11. Điều này gây ra cuộc tranh luận gay gắt giữa các tổ chức bảo vệ động vật (quan tâm đến sự sống của cá thể) và các tổ chức bảo tồn (quan tâm đến sự tồn tại của loài). Làm thế nào để bảo vệ những loài động vật hoang dã quý hiếm gốc địa phương trong khung "zero kill" đã trở thành bài toán đạo đức môi trường khó khăn nhất hiện nay của Đài Loan12.
Đài Loan Ngày Nay: Từ Gánh Nặng Quốc Dân Đến Thần Chó Bảo Vệ
Sau khi trải qua quãng lịch sử hổ thẹn đó, thái độ của người Đài Loan đối với động vật đã thay đổi hoàn toàn. Năm 2026, một loạt áp phích tuyên truyền tại sân bay Đào Viên gây nên sự chú ý trên các mạng xã hội Nhật Bản, với những diễn viên chính là hai chú chó Beagle kiểm dịch với ánh mắt sắc sảo, kèm theo khẩu hiệu chơi chữ "I hít YOU", thể hiện sự chuyên nghiệp và hài hước trong việc bảo vệ an toàn nông nghiệp của Đài Loan13.
Từ tấm biển tẩy chay xấu hổ ở sân bay Nhật Bản những năm 1990 cho đến tấm áp phích "siêu hay" về những chú chó kiểm dịch được người dùng Nhật Bản chia sẻ đắp đổi vào những năm 2020, vòng cung dài bốn mươi năm này ghi lại không chỉ là vận mệnh của động vật, mà còn là cách học tập của người Đài Loan về cách sống chung với những sự sống khác — một hành trình văn minh. Mặc dù hiện tại vẫn đối mặt với những thách thức mới như tình trạng quá tải các trung tâm chứa nuôi và xung đột sinh thái, nhưng "sự sống không nên bị xoá bỏ tùy tiện" đã trở thành một niềm tin vững chắc trên hòn đảo này14.
Tài Liệu Tham Khảo
Footnotes
1950年至2022年台灣流浪狗事件簿, 動物友善 Animal Friendly. ↩
外國團體對台灣流浪狗問題的報導, 1998年7月26日. ↩
論我國流浪犬貓的行政管理, 農業部動物保護資訊網. ↩
關懷生命協會的立基背景與九十年代的台灣動保發展, 關懷生命協會. ↩
動物保護法在臺灣的過去與現在!, 國立臺中教育大學. ↩
別讓我流浪 - 我們的島, 公視新聞網. ↩
十二夜(臺灣電影)- 維基百科, 維基百科. ↩
回到第零天專訪《十二夜》, 安妮新聞. ↩
當中途之家變成終養站,直擊12夜終結後的公立收容所真相, 報導者 The Reporter. ↩ ↩2
野外棲地誰的家──犬殺頻傳,遊蕩犬與野生動物衝突下的生態與公衛危機, 報導者 The Reporter. ↩
台灣石虎保育協會:對遊蕩犬貓應採取更積極管理, 台灣石虎保育協會. ↩
Taoyuan airport posters featuring dogs go viral, Taipei Times. ↩
動物保護法- 維基百科, 維基百科. ↩