Sự kiện Chunglì: Một tấm phiếu bị sửa đổi, cách cháy nổ ra cửa ngõ dân chủ địa phương

Ngày 19 tháng 11 năm 1977, Hsu Hsin-liang tranh cử Chủ tịnh thành tiểu bang Hoa Bình, đối mặt với ứng viên Đảng Quốc gia Trung Hoa (KMT) là Ô Hiên Du. Từ một tấm phiếu tranh cãi tại trường tiểu học Chunglì, sự phản ứng lan ra phố và bao vây trụ sở cảnh sát. Đêm tối mất kiểm soát này thay đổi cách nhìn nhận về phiếu bầu và để lại những hồ sơ và người thiệt mạng chưa được giải quyết. Bài viết đi sâu qua bài ca tranh cử, phe phái địa phương và không gian nơi bỏ phiếu, khám phá tại sao trật tự dưới thời đàn áp tan vỡ trước một tấm phiếu.

Tóm tắt 30 giây: Ngày 19 tháng 11 năm 1977, Hsu Hsin-liang tranh cử Chủ tịnh thành Hoa Bình, đối thủ là Ô Hiên Du được Đảng Quốc gia Trung Hoa (KMT) đề cử. Tại trường tiểu học Chunglì, có tin báo phiếu bầu bị đánh dấu thành phiếu không hợp lệ. Thông tin lan truyền từ trên phố xuống trụ sở cảnh sát Chunglì, và vào buổi chiều, sự bao vây biến thành cháy nổ tại trụ sở cảnh sát. Sự kiện có lật xe, khói mỡ, thương tích và phá hoại, cũng như một hậu quả khó bắt được trong ảnh: phiếu bầu chuyển từ giấy do đảng sắp đặt thành bằng chứng công cộng phải được trình diễn trước mắt mọi người.

Thẻ dữ liệu sự kiện

Mục dữ liệu Nội dung
Ngày 19 tháng 11 năm 1977
Bầu cử Chủ tịnh thành Hoa Bình và nhiều chức vụ công lập khác
Ứng viên chính Hsu Hsin-liang không gắn liền với đảng, Ô Hiên Du do KMT đề cử
Khởi điểm Tranh cãi phiếu không hợp lệ tại trường tiểu học Chunglì
Không gian then chốt Trường tiểu học Chunglì, trụ sở cảnh sát Chunglì, ga tàu và các con phố xung quanh
Ý nghĩa tiếp theo minh bạch trong bầu cử, tổ chức ngoài đảng, ký ức dân chủ địa phương và truy xuất hồ sơ

Bảng này phân chia sự kiện thành bốn tầng độ. Ngày và bầu cử đưa bạn đọc trở lại ngày bầu cử cụ thể và chính trị địa phương. Khởi điểm giải thích cách tranh cãi bắt đầu từ một tấm phiếu. Không gian then chốt nhắc nhở bạn đọc rằng sự kiện Chunglì không chỉ xảy ra trong trụ sở cảnh sát; nơi bỏ phiếu, con phố, ga tàu và truyền thông làm nên phạm vi của sự kiện. Cuối cùng, ý nghĩa tiếp theo nối liền xung đột ban đêm với sự dân chủ hoá sau này, tránh đưa hai hiện tượng vào một mối quan hệ nguyên nhân duy nhất.

Hsu Hsin-liang rời khỏi đảng trước khi bước vào nơi bỏ phiếu này

Hsu Hsin-liang không phải lúc nào cũng đứng đối diện với Đảng Quốc gia Trung Hoa (KMT). Năm 1977, ông từng là nghị sĩ tỉnh của KMT, nhưng sau đó do công khai chỉ trích chính sách của đảng, xuất bản 《Tiếng cơn bão》 và 《Không nhường bỏ》, mối quan hệ với phe trong đảng nhanh chóng xấu đi. Tháng 10, KMT đày tiễn ông khỏi đảng. Ngày 19 tháng 11, ông dựa trên tư cách không gắn liền với bất kỳ đảng nào để tranh cử Chủ tịnh thành Hoa Bình, đối thủ là Ô Hiên Du do KMT đề cử. 1 2

Hsu Hsin-liang từng lớn lên trong nội bộ đảng, sau đó rời khỏi đảng với kiến thức về quản lý địa phương và bầu cử. Ông sử dụng phiếu bầu để yêu cầu cư dân Hoa Bình phán xét, tạo nền tảng khác biệt so với một cuộc xung đột đường phố đơn thuần. Ghi chép chuyên đề bằng tiếng Anh của nhà báo, trong thời gian tranh cử, Hsu Hsin-liang tụ hợp công nhân trẻ, người thân và bè ngoài đảng, thiết kế bài ca tranh cử, hội thảo chính sách và công tác giám sát bầu cử rất chặt chẽ. Những cách làm này sau này trở thành cảnh quan quen thuộc trong bầu cử Đài Loan, nhưng lúc ấy vẫn như một thí nghiệm kết hợp câu lạc bộ trường học, đền chùa địa phương và kỹ thuật bầu cử hiện đại. 2

Ga trước trạm của ga tàu Chunglì ngày hôm nay. Sự kiện năm 1977 diễn ra quanh trường tiểu học Chunglì và trụ sự cảnh sát Chunglì, ga tàu và con phố là nơi thông tin lan truyền. Photo: mingwangx, CC BY-SA 3.0。

Chú thích hình ảnh: Ga trước trạm của Tập đoàn Đường sắt Đài Loan tại Chunglì, được tác giả mingwangx chụp vào năm 2006, trang tệp tin Wikimedia Commons ghi nhận bản quyền CC BY-SA 3.0。Hình ảnh là cảnh quan thành phố hiện tại, không phải là ảnh của sự kiện năm 1977。3

Đội ngũ tranh cử của Hsu Hsin-liang chia tách Hoa Bình thành một khu vực cần được tổ chức lại. Họ đưa ra “Tinh thần mới, con người mới, Hoa Bình mới”, viết lại bài ca tranh cử bằng nhạc miền Nam, khiến bầu cử không còn chỉ là ảnh của ứng viên và tờ rơi chính sách. Nghiên cứu học thuật nhắc nhở, cuộc bầu cử này không thể chỉ được hiểu qua quan hệ đối lập giữa phe ngoài đảng và KMT. Quy trình đề cử của KMT, các phe phái địa phương tại Hoa Bình, sự chia rẽ giữa bầu cử Chủ tịnh thành và Chủ tịnh tỉnh, đều là những điều kiện chính trị địa phương giúp Hsu chiến thắng. 4

Ghi chú của người biên tập: Sự kiện Chunglì bắt đầu từ một bài ca tranh cử. Bài ca mang chính trị từ phòng họp đến âm thanh quen thuộc với cư dân, khiến sự tham gia địa phương không còn phụ thuộc vào tờ rơi của ứng viên.

Trường tiểu học Chunglì: Tranh cãi bắt đầu từ một tấm phiếu

Vào buổi sáng ngày 19 tháng 11, tỉnh Hoa Bình đang tổ chức bầu cử Chủ tịnh thành, Chủ tịnh tỉnh, Chủ tị thành phố Bắc Đài, Chủ tị tỉnh thành và Chủ tị thị trấn. Trường tiểu học Chunglì là một trong những nơi bỏ phiếu. Theo cáo buộc, nhân viên bầu cử Fan Jiang Sin-lin đã làm giả hai tấm phiếu của hai người cao tuổi bầu cho Hsu Hsin-liang thành phiếu không hợp lệ. Các nguồn thông tin khác nhau mô tả chi tiết không hoàn toàn đồng nhất. Có người ghi nhận là vết tem mực để lại dấu vết trên phiếu, có người khác trích dẫn nhân viên bầu cử giải thích phiếu không hợp lệ dựa trên quy tắc bầu cử. Điều có thể chắc chắn là tranh cãi không được giải quyết một cách bình yên trong trường, mà nhanh chóng lan ra cửa. 5 6

Trường tiểu học Chunglì nằm ngay đối diện với trụ sự cảnh sát Chunglì. Khi cơ quan điều tra đưa người cao tuổi và nhân chứng đến cơ quan cảnh sát, nhưng để nhân viên bị cáo buộc ở lại trường để tiếp tục làm việc, những gì cư dân thấy không chỉ là “tấm phiếu này có hợp lệ hay không”. Họ thấy một quy trình bất đối xử: những người đưa ra vấn đề bị đưa đi, những người kiểm soát phiếu vẫn ở lại. Hãy tưởng tượng ký ức địa phương được lưu giữ trong tài liệu, mô tả không gian này như một tuyến đường chính trị ngắn nhưng then chốt. Cửa trường, con phố, trụ sự cảnh sát, ba nơi này được kết nối trong vài giờ. 6

Mối quan hệ không gian này cũng giải thích tại sao sự kiện không dừng lại ở trường. Nếu trường tiểu học Chunglì và trụ sự cảnh sát cách xa nhau rất xa, thông tin có thể chỉ dừng lại ở một số nhân chứng. Họ đối diện nhau, cư dân có thể trực tiếp mang nghi ngờ về quy trình bầu cử đến cửa cơ quan quyền lực. Tài liệu tóm tắt vụ án cảnh sát do quốc gia lưu trữ, ghi nhận những cảnh quan xuất hiện vào buổi tối: biểu tình chống bất công bầu cử, người dân lật xe, sử dụng loa phát biểu và quân đội cảnh sát ngăn chặn đám đông. Tài liệu cũng lưu giữ 170 trang ảnh thu thập bằng bằng chứng, khiến sự kiện không chỉ tồn tại trong những câu chuyện sau này. 7

Từ cửa trụ sự cảnh sát đến cả con phố

Vào buổu chiều, số người tụ tập bên ngoài trụ sự cảnh sát Chunglì tăng lên. Báo cáo lịch sử của Taipei Times mô tả, đám đông lật xe cảnh sát, xâm nhập trụ sự phá hoại, cơ quan cảnh sát phát khói mỡ, và cuối cùng tòa nhà cảnh sát bị cháy. Chương trình kỷ niệm 40 năm của truyền hình Hakka miêu tả đêm ấy như một sự bao vây hàng ngàn người và cháy nổ tại trụ sự cảnh sát, trình bày ký ức địa phương dưới dạng hai người chết và một người bị thương. Những mô tả này đều chỉ về một đêm mất kiểm soát, nhưng không thể chỉ chọn một phiên bản duy nhất như câu trả lời cuối cùng về việc cảnh sát có bắn súng hay không, số người thương tích và danh tính người đốt phá. 5 8

Năm 2025, Ủy ban Thanh tra công bố một bản điều tra về sự kiện Chunglì. Nhóm điều tra tham khảo 72 tập, 8.050 trang hồ sơ, và phỏng vấn các bên liên quan bao gồm cả Hsu Hsin-liang, Trần Tử Hồng, vv. Ủy ban Thanh tra chỉ ra, hồ sơ trung tâm bảo vệ cảnh sát năm ấy có nhiều điểm không phù hợp với các cuộc phỏng vấn và tài liệu khác, đồng thời xác nhận rằng có hành vi gian lận trong bầu cử năm 1977. Điều tra cũng chỉ ra, thiếu niên 19 tuổi Trần Văn Quốc vì chấn thương đầu nặng đã hôn mê và sau đó qua đời, thi thể nhanh chóng được cháy, cho đến nay vẫn chưa nhận được công lý đầy đủ. 9

Báo cáo này mở ra một con đường mới để đọc sự kiện Chunglì, nhưng không thể đổ ngược dòng thông tin từ kết quả điều tra sau này trở lại năm 1977. Vào đêm ấy, đám đông không biết rằng 48 năm sau, Ủy ban Thanh tra sẽ tham khảo bao nhiêu tập hồ sơ. Họ chỉ biết rằng quy trình trước mắt không trả lời câu hỏi, và mối quan hệ quyền lực ở cửa trụ sự cảnh sát mạnh hơn ở nơi bỏ phiếu. Người đọc ngày hôm nay cần nhìn thấy hai điều đồng thời: quy trình đêm ấy không trả lời thắc mỏi của đám đông, và hồ sơ để lại bởi chính quyền đàn áp cũng mâu thuẫn với nhau.

Ghi chú của người biên tập: Điều khó xử nhất của sự kiện Chunglì là các cơ quan khác nhau đã lưu giữ những phiên bản mâu thuẫn nhau. Công việc công lý chuyển đổi cần phải công nhận rằng hồ sơ không phải là cửa sổ tự nhiên minh bạch; đôi khi chúng cũng là khói lốc mà quyền lực để lại.

Chiến thắng của Hsu Hsin-liang không đồng nghĩa với việc mọi hành động trên đường phố đều được bi chứng

Cuối cùng, Hsu Hsin-liang chiến thắng với khoảng cách hơn 100.000 phiếu. Nhà báo, Taipei Times và Think Think đều coi đây là kết quả không thể bỏ qua của sự kiện. Hsu Hsin-liang không phải là người chiến thắng nhờ đám đông đốt trụ sự cảnh sát, ông đã xây dựng tổ chức tranh cử, đưa ra chính sách địa phương, và dành thời gian dài đi bộ trên đường phố để trở thành ứng viên được cư dân Hoa Bình quen thuộc. Sự kiện Chunglì khiến nhân viên bầu cử ở khắp cả khu vực trở nên cẩn trọng hơn trong việc trình diễn phiếu, tạo ra hậu quả thể chế vượt quá nhiệm kỳ của Chủ tịnh thành. 2 5 6

Nhưng nếu vì thế mà viết lại sự kiện như “nhân dân đốt trụ sự cảnh sát, vì thế dân chủ thắng lợi”, thì cũng nguy hiểm. Việc đốt phá công trình công cộng, lật xe và gây thương tích không thể tự động trở nên hợp lệ chỉ vì kết quả dân chủ hoá sau này. Cơn giận trong ký ức địa phương và trách nhiệm của nhà nước phải trừ trách nhiệm, không phải hai cuốn sách cân bằng nhau. Sự kiện Chunglì xứng đáng để được nhớ vì nó đồng thời chứa đựng nguyên nhân chính trị của gian lận bầu cử, hậu quả phá hoại của hành động đám đông, cách phản hồi mạnh mẽ của cảnh sát và quân đội, và kiểm soát sau này của chính phủ đối với hồ sơ và truyền thông.

Ga sau trạm của ga tàu Chunglì, ngày hôm nay vẫn là cửa ngõ giao thông đô thị và cuộc sống địa phương. Photo: Foxy Who, CC BY-SA 3.0。

Chú thích hình ảnh: Trang tệp tin Wikimedia Commons ghi nhận tác giả Foxy Who chụp ga sau trạm của ga tàu Chunglì vào năm 2011, bản quyền CC BY-SA 3.0。Đây là cảnh quan hiện tại, không thể coi là ảnh hiện trường của sự kiện năm 1977。10

Truyền thông nội địa không báo cáo đầy đủ sự kiện ngay ngày hôm sau, cũng là một phần của lịch sử này. Bài viết của Ủy ban Thanh tra tổng hợp sự chênh lệch giữa báo cáo quốc tế và nội địa, chỉ ra rằng nhà báo nước ngoài tại Đài Loan từng báo cáo cho phương Tây, trong khi các tờ báo chính thức trong nước chỉ xuất hiện bản tin đầy đủ vài ngày sau. Sự cắt đứt thông tin khiến người Chunglì biết họ đã trải qua điều gì, nhưng khó để mọi người ở những nơi khác trên đảo đồng thời nắm được thông tin. Sự kiện thực sự đã xảy ra, nhưng nó bị chia tách thành ký ức của cư dân địa phương, tin tức từ phương Tây và phiên bản của hồ sơ chính thức. 9

Tại sao nó trở thành mốc quyết định trong quá trình dân chủ hoá

Sự kiện Chunglì năm 1977 không phải là một cuộc cách mạng toàn quốc. Nó diễn ra trong bầu cử Chủ tịnh thành Hoa Bình, khởi điểm từ một nơi bỏ phiếu địa phương, và những người tham gia không phải là một tổ chức chính trị trước khi được tập hợp. Nghiên cứu học thuật đưa nó trở lại trong bối cảnh chính trị địa phương, nhắc nhở chúng ta lưu ý các liên minh phe phái tại Hoa Bình, quy trình đề cử và sự chia rẽ phiếu bầu. Sự mở rộng địa phương này mở rộng phạm vi tham gia dân chủ, nơi nhà trí tuệ ở Bắc Đài và nhân vật chính trị trung ương không còn là những người thúc đẩy duy nhất. 4

Taipei Times trích dẫn nghiên cứu chỉ ra, sự kiện Chunglì giúp những người ngoài đảng hợp tác với nhau một cách có tổ chức hơn, và giảm thiểu nỗi sợ của một số nhà trí tuệ tham gia chính trị. Các nhóm hỗ trợ ngoài đảng vào cuối năm 1978, sự kiện Đảo Đẹp vào năm 1980, cũng như các hoạt động đường phố và bầu cử trong những năm 1980, đều có thể thấy một dạng tiền đề ở Chunglì. Các phương pháp tranh cử của Hsu Hsin-liang như hội nghị tối, xe phát thanh, bài ca tranh cử và bản tin lớn, sau này trở thành ngữ pháp cơ bản của bầu cử Đài Loan. 5

Chính phủ KMT cũng học được một bài học khác từ Chunglì. Ủy ban Bầu cử và Hoạt động chính trị bị hoãn lại trong năm 1978 do yếu tố ngoại giao và tình hình chính trị, và chế độ đàn áp không mở cửa ngay sau một chiến thắng của Chủ tịnh thành. Chunglì không phải là một câu chuyện tiến bộ dân chủ thẳng tiến; nó giống như một vết nứt. Vết nứt để chúng ta thấy được những gì đã bị che giấu của quyền lực, và cũng cho phép những người cai trị có thời gian để sửa chữa bằng những cách kiểm soát mới.

Đây chính là mối quan hệ giữa sự kiện Chunglì và kinh nghiệm dân chủ hoá sau này. Nó không trực tiếp tạo ra sự chuyển giao quyền lực giữa các đảng, cũng không ngay lập tức làm cho bầu cử công bằng. Nó chỉ cho phép cư dân địa phương biết rằng phiếu bầu có thể được bảo vệ, quyết định của nhân viên bầu cử có thể bị thách thức, và trụ sự cảnh sát không nhất thiên là nơi cuối cùng để nói lên sự thật. Một khi nhận thức này xuất hiện, những cuộc bầu cử sau này sẽ không thể duy trì trật tự chỉ bằng cách đề xuất nội bộ và quy trình kín đáo.

Sau một tấm phiếu, còn ai chưa được ghi vào?

Hình ảnh của sự kiện Chunglì rất mạnh mẽ. Đám đông đứng trước trụ sự cảnh sát, xe bị lật, kính vỡ rải khắp, loa phát tiếng nói qua con phố. Nhưng hình ảnh không tự động nói cho chúng ta biết ai chụp, ai bị chụp, và ai không xuất hiện trong khung hình. Nó cũng không trả lời câu hỏi gia đình của Trần Văn Quốc sống ra sao trong nhiều năm, hay những người bị điều tra, được ghi vào hồ sơ có cơ hội nào để chỉnh sửa hồ sơ chính thức.

Năm 2025, Ủy ban Thanh tra đề xuất thông qua bảo tồn địa điểm bất công, tái tạo ký ức lịch sử và tận dụng lại không gian, biến sự kiện Chunglì thành nơi giáo dục về pháp luật và công lý chuyển đổi. Đề xuất này không chỉ là lắp một tấm bia đăng ký tại Chunglì. Nó yêu cầu chính phủ công nhận rằng trụ sự cảnh sát, nơi bỏ phiếu và con phố từng là nơi xảy ra xung đột giữa quyền lực nhà nước và quyền lợi của dân chúng, và cho phép cư dân sau này hiểu được xung đột tại chỗ. 9

Con dấu còn lại của Cục Cảnh sát Đường sắt Tỉnh Đài tại trong ga tàu Chunglì, tác giả Solomon203, CC BY-SA 4.0。

Chú thích hình ảnh: Con dấu này do Solomon203 chụp tại trong ga tàu Chunglì vào năm 2016, trang tệp tin Wikimedia Commons ghi nhận bản quyền CC BY-SA 4.0。Đây không phải là ảnh của sự kiện năm 1977; bài viết sử dụng nó để minh họa cho thấy không gian ga tàu vẫn giữ lại dấu vết vật lý của hệ thống cảnh sát đường sắt. 11

Ngày hôm nay, ga trước trạm của ga tàu Chunglì trông giống như cửa ngõ giao thông hàng ngày. Mọ người mua vé, chờ xe, đi qua hầm tử đềo, thường không nghĩ đến việc năm 1977, thông tin đã lan tỏa qua ga tàu và con phố chính tả. Công trình không nói chuyện với lịch sử, trừ khi có người kết nối lại địa điểm, con người và thể chế. Dân chủ địa phương là một hành động liên tục của những người sẵn sàng nhìn rõ từng tấm phiếu trong nơi bỏ phiếu, đặt câu hỏi trên đường phố, và cuối cùng yêu cầu chính phủ ghi lại sai lầm vào hồ sơ.

Sự kiện Chunglì không thể được rút gọn thành một tấm poster anh hùng, cũng không thể chỉ còại lại một trụ sự cảnh sát bị cháy. Những gì thực sự lại lại là một câu hỏi dân chủ khó khăn: khi dân chúng không còn tin rằng phiếu bầu sẽ được tính toán công bằng, chính phủ phải dựa vào lực lượng bảo vệ trật tự nhiều hơn, hay phải dựa vào quy trình minh bạch hơn để tái thiết niềm tin. Câu trả lời của năm 1977 không đẹp, thậm chí mang theo lửa và vết thương. Đài Loan sau này chọn dần để cho phiếu bầu được trình diễn công khai, cho phép đối lập tham gia bầu cử, và cho phép hồ sơ chịu sự thách thức, chính vì Chunglì đã chứng minh rằng, nếu không có quy trình, trật tự sẽ cháy lên trên đường phố.

Cách một sự kiện địa phương để lại dấu ảnh cho thể chế toàn quốc

Tính địa phương của sự kiện Chunglì cũng có thể thấy qua tổ chức bầu cử. Cuộc bầu cử Chủ tịnh thành Hoa Bình năm 1977 không chỉ là một cuộc đối đầu của Chủ tịnh thành; trong cùng một ngày còn có bầu cử Chủ tịnh tỉnh, Chủ tị thành phố Bắc Đài, Chủ tị tỉnh thành và Chủ tị thị trấn. Các ứng viên ở các cấp độ khác nhau chia sẻ cùng một bộ tổ chức địa phương, mối quan hệ gia đình và nơi bỏ phiếu, nhưng cư dân không nhất thiên phải bầu cho cùng một phe. Những khác biệt này khiến cuộc bầu cử Chủ tịnh thành không thể chỉ được xem như phản ánh của đảng trung ương tại địa phương. Nghiên cứu của La Quốc Trữ phân tích những sự chia rẽ phiếu bầu trong bối cảnh các phe phái địa phương và chính trị đề cử, nhắc nhở chúng ta rằng, chiến thắng của Hsu Hsin-liang không thể chỉ được giải thích là sức mạnh trung tâm bỗng dưng thua cho cơn giận đường phố. Xã hội địa phương Hoa Bình vốn có lợi ích, nhân vật và lựa chọn riêng.

Phân tích này cũng giải thích tại sao phương pháp tranh cử của Hsu Hsin-liang lại quan trọng. Ông không chờ đợi một đảng lâm thời quốc gia xây dựng sân khấu cho ông, mà đặt trung tâm tranh cử tại địa phương, gửi công nhân trẻ vào nông thôn, và biến truyền thông thành âm thanh và hành động có thể lặp lại. Nhạc truyền thống, xe phát thanh, bản tin lớn và hội nghị tối, khiến cư dân gặp trực tiếp bầu cử ở chợ, trên đường và trước cửa nhà. Dạng thức bầu cử hiện đại này đồng thời tồn tại với truyền thống người dân địa phương và mạng lưới, không rời khỏi mạng lưới xã hội Hoa Bình, mà còn biến mạng lưới địa phương thành tổ chức chính trị có thể vận động. Kinh nghiệm tổ chức này sau này vẫn có thể tìm thấy dấu vết trong các cuộc bầu cử và phong trào xã hội khác nhau. 2 4 6

Minh bạch trong bầu cử cũng để lại dấu ảnh thể chế từ đây. Taipei Times trích dẫn nghiên cứu của Hứa Thụy Linh, chỉ ra rằng sau sự kiện Chunglì, nhân viên bầu cử trở nên cẩn trọng hơn trong việc trình diễn và đọc to từng tấm phiếu khi kết quả. Thay đổi này trông giống như một chi tiết quy trình, nhưng thực sự nó là sự sắp xếp lại của quyền lực. Khi mỗi tấm phiếu phải được trình diễn công khai, nhân viên bầu cử không thể chỉ yêu cầu cư dân tin tưởng vào chính mình. Quy trình bắt đầu yêu cầu cơ quan chứng minh trước mắt cư dân rằng, phiếu được cách nhận dạng, tính toán và lưu trữ như thế nào. 5

Tuy nhiên, kiểm duyệt tin tức vào thời điểm đó cho thấy, minh bạch trong bầu cử và minh bạch trong thông tin là hai chuyện khác nhau. Ngay cả khi phiếu trong nơi bỏ phiếu được đọc từng tờ một, nếu sự kiện biến mất trên tờ báo, người dân ở những nơi khác vẫn không thể đánh giá xem chính quyền địa phương có xử lý tranh cãi một cách thích hợp hay không. Sự chênh lệch thời gian giữa báo cáo nước ngoài và tin tức nội địa do Ủy ban Thanh tra tổng hợp, làm cho vấn đề trở nên rõ rệt hơn: một nền dân chủ không chỉ cần bầu cử có thể giám sát, mà còn cần phải cho phép xã hội thảo luận về những gì đã xảy ra trong bầu cử. Nếu không có bộ nhớ công cộng của truyền thông, những tranh cãi bầu cử dễ bị giảm xuống chỉ là những câu chuyện riêng tư của người địa phương. 9

Do đó, công việc truy xuất hồ sơ của sự kiện Chunglì không thể chỉ phục vụ cho nhà nghiên cứu. Những hồ sơ cảnh sát, ảnh và liệu lý do được quốc gia lưu trữ, cho phép các nhà nghiên cứu so sánh cách các cơ quan miêu tả đám đông, và cơ hội cho cuộc điều tra chính thức sau này chỉ ra những ghi nhận nào không phù hợp với lời khai. Đề xuất của Ủy ban Thanh tra về bảo tồn địa điểm bất công, chính là để kết nối lại hồ sơ và địa điểm. Nơi bỏ phiếu giải thích quy trình bầu cử, trụ sự cảnh sát giải thích cách nhà nước phản hồi với sự phản đối, và ga tàu và con phố giải thích cách thông tin lan qua đô thị. Ba không gian này cùng nhau mới thấy được quy mô đầy đủ của sự kiện.

Ký ức địa phương cũng cần phải giữ lại những phần không thoải mái. Những người ủng hộ Hsu Hsin-liang có thể nhìn nhận Chunglì như một cuộc bảo vệ phiếu thành công, trong khi ký ức của cảnh sát và trật tự công cộng sẽ nhớ đến việc xe bị lật, công trình bị đốt và con người bị thương. Công lý chuyển đổi phải xử lý trách nhiệm của từng vai trò, không thể chỉ giữ lại phiên bản có lợi nhất cho quan điểm hiện tại. Cần điều tra gian lận bầu cử, cần giải thích hành vi phá hoại của đám đông, cần điều tra xem cảnh sát và quân đội có dùng vũ lực quá mức hay không, và cái chết của Trần Văn Quốc cùng yêu cầu của gia đình cũng không thể bị lấn át chỉ vì kết quả chiến thắng.

Năm 1977, Chunglì cho Đài Loan thấy một vấn đề thường xuyên tái diễn: liệu thể chế có thể cung cấp con đường khiếu nại đáng tin cậy trước khi khủng hoảng xảy ra hay không? Nếu nơi bỏ phiếu có thể xử lý ngay những thắc mỏi, cơ quan điều tra có thể đối xử công bằng với nhân chứng và người bị cáo, truyền thông có thể để cho toàn quốc thấy hiện trường, thì dân chúng sẽ không cần mang theo cơn giận đến cửa trụ sự cảnh sát.

Sau sự kiện Chunglì, Đài Loan vẫn trải qua sự kiện Đảo Đẹp, giải mã trần và nhiều tranh cãi bầu cử khác. Dân chủ không hoàn thành ngay lúc ấy, thể chế chỉ học cách để người dân thấy nó đang hoạt động từ những vết thương. Đó cũng là lý do tại sao sự kiện Chunglì vẫn xứng đáng được lưu giữ. Hồ sơ địa phương, ký ức gia đình và quy trình bầu cử cần được lưu giữ cùng nhau, để lịch sử không chỉ còn lại là tiếng nói của người chiến thắng và người cai trị. Những người sau này nếu chỉ nhìn vào kết quả, dễ bỏ quên rằng những thay đổi của thể chế thường bắt đầu từ bất công và tranh cãi ở cấp độ địa phương. Nó đặt quy trình bầu cử, phản đối trên đường phố, tự do truyền thông và trách nhiệm hồ sơ vào cùng một không gian, buộc thế hệ sau phải công nhận rằng dân chủ cần được bảo vệ, chứ không chỉ được khen ngợi và truyền lại vào những ngày hội kỷ niệm.

Đọc thêm

Tài liệu tham khảo

  1. Lịch sử bầu cử — Lịch sử bầu cử bằng tiếng Anh của Ủy ban Bầu cử Trung Hoa, cung cấp dòng thời gian thể chế của bầu cử địa phương năm 1977 trong tiến trình bầu cử dân chủ Đài Loan.
  2. Prelude To A Storm: The Zhongli Incident, 40 Years Later — Bài viết sâu bằng tiếng Anh của nhà báo, ghi nhận Hsu Hsin-liang, Trần Tử Hồng, bài ca tranh cử, chiến lược tranh cử và hiện trường chiến thắng năm 1977.234
  3. File: Front Station of TRA Jhongli Station 20060722.jpg — Trang tệp tin Wikimedia Commons, tác giả mingwangx, chụp vào năm 2006, CC BY-SA 3.0.
  4. Từ góc độ chính trị địa phương nhìn sự kiện Chunglì năm 1977: Tập trung vào lý do chiến thắng của Hsu Hsin-liang trong cuộc bầu cử Chủ tịnh thành thứ tám — Trang web của bài viết học thuật của La Quốc Trữ, phân tích lại sự kiện từ góc độ chính trị địa phương, quy trình đề cử, sự chia rẽ phiếu bầu và phe phái địa phương.23
  5. Taiwan in Time: Burning down the establishment — Báo cáo lịch sử của Taipei Times, tổng hợp trường tiểh Chunglì, sự bao vây trụ sự cảnh sát, thay đổi trong bầu cử và ảnh hưởng đến dân chủ hoá.2345
  6. Đừng quên con đường dân chủ đến với sự kiện Chunglì 37 năm — Bài viết của Quê Vạn Hành, ghi nhận chiến lược tranh cử của Hsu Hsin-liang, bài ca tranh cử, đội ngũ giám sát bầu cử và ký ức đường phố tại Chunglì.234
  7. Tìm kiếm nhanh: Sự kiện Chunglì — Trang chi tiết tìm kiếm của Quốc gia Lưu trữ Thông tin, cung cấp hồ sơ cảnh sát Chunglì năm 1977, ảnh thu thập bằng bằng chứng và danh mục hồ sơ chính trị liên quan.
  8. 40 năm sau sự kiện Chunglì — Trang chi tiết chương trình truyền hình Hakka, sử dụng kể chuyện pha trộn âm thanh hình ảnh địa phương để xem lại tranh cãi nơi bỏ phiếu, sự bao vây trụ sự cảnh sát và hậu quả của sự kiện.
  9. Sự kiện Chunglì có tác động rất lớn đến sự phát triển dân chủ của Đài Loan vào năm 1977 — Trang bài viết điều tra của Ủy ban Thanh tra năm 2025, giải thích việc tham khảo hồ sơ, phỏng vấn, xác định hành vi gian lận bầu cử, cái chết của Trần Văn Quốc và đề xuất bảo tồn địa điểm bất công.234
  10. File: Rear Station of TRA Zhongli Station 20110602.jpg — Trang tệp tin Wikimedia Commons, tác giả Foxy Who, chụp vào năm 2011, CC BY-SA 3.0. Bản quyền được ghi nhận là Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0.
  11. File: Taiwan Provincial Railway Police Bureau seal in TRA Zhongli Station 20160430.jpg — Trang tệp tin Wikimedia Commons, tác giả Solomon203, chụp vào năm 2016, CC BY-SA 4.0. Bản quyền được ghi nhận là Creative Commons Attribution-ShareAlike 4.0 International.
Về bài viết này Bài viết này do cộng đồng cộng tác thực hiện, với sự hỗ trợ của AI trong quá trình biên soạn và thẩm định.
Từ khóa
Sự kiện Chunglì Hsu Hsin-liang Hoa Bình bầu cử địa phương phong trào ngoài đảng gian lận bầu cử quá trình dân chủ hoá công lý chuyển đổi
Chia sẻ

Đọc thêm

Có thể bạn cũng muốn đọc

Lịch sử Bài viết chính thức

Chọn kỵ và chính trị đảng ở Đài Loan

Từ ngọn lửa sự kiện Zhongli đến 8,170,000 phiếu bầu, Đài Loan làm sao trong một thế kỷ biến quyền bầu cử từ công cụ kiệt hạn thành niềm tin của toàn xã hội

閱讀全文
Nhân vật Bài viết chính thức

Hoàng Nữ Cáo

Năm 1977, khoảnh khắc quan trọng của vụ sự Thượng Li, cô đứng trước cửa phòng cảnh sát kêu gọi đám đông không nên vội vã — bác sĩ người Nhật Bản 58 tuổi này sau đó được bầu chọn làm thành viên hội đồng nhân dân tỉnh lần thứ bốn, người đồng thời là người sáng lập cổ nhà đảng Dân chủ Tiến Quốc, nhưng cô đã lâu nay bị bỏ quên trong tiểu sử lịch sử.

閱讀全文
Xã hội Bài viết chính thức

Phong trào Hoa Hướng Dương — Mười hai năm sau ba mươi giây đó

Một đại biểu lập pháp nằm dưới đất đọc ba mươi giây qua microphone cổ áo, khiến việc chiếm đóng Viện Lập pháp kéo dài hai mươi bốn ngày, thức tỉnh chính trị của cả một thế hệ, và trở thành điểm khởi đầu của sự chuyển hướng kinh tế Đài Loan từ Trung Quốc. Mười hai năm sau, luật lệ mà học sinh yêu cầu chưa được thông qua, nhưng họ đã thắng một trận chiến mà họ không biết mình đang chiến đấu.

閱讀全文
Chính trị Đang hoàn thiện · cộng đồng

Bầu cử tổng thống lần đầu tiên trực tiếp: Lá phiếu trở thành thể chế khi tên lửa đang áp sát Đài Loan

Năm 1996, Đài Loan lần đầu tiến hành bầu cử tổng thống trực tiếp bằng sự lựa chọn của công dân; cải cách thể chế, phong trào Hoa Cúc và khủng hoảng quân sự eo biển Đài Loan giao thoa trên cùng một lá phiếu, đưa nền dân chủ bước vào đời sống thể chế ngoài ngày bỏ phiếu.

閱讀全文