Trong các chợ truyền thống của Đài Loan, người ta luôn thấy được các gian hàng Hoa Bất rực rỡ màu sắc. Những bông lớn lớn, những bông to to, các bông đào, hoa cúc, hoa hồng, xanh biếc, xanh lá, xanh dương, từng lớp từng lớp xuống lên tấm vải. Chủ nhà nhiệt tình cắt may các tấm vải, chuẩn bị làm các chiếc chăn, tấm y tắm, hay các chiếc túi xách quà. Những Hoa Bất này dường như bình thường, nhưng bên trong lại chứa đựng câu chuyện phức tạp về biến đổi xã hội và xác định danh tính văn hóa của Đài Loan trong gần một thế kỷ.
30 giây tổng quan
Hoa Bất Đài Loan bắt nguồn từ ngành công nghiệp thổ cẩn thời kỳ đế quốc Nhật Bản, đạt đỉnh sản xuất vào những năm 1950-1960. Sau đó, trong thập kỷ 1970, ngành công nghiệp này suy yếu, nhưng vào những năm 1990, phong trào bản địa hóa được phục hồi lại.
Mặc dù thường được gọi là "Hoa Bất Hoa Giáp", nhưng thực ra đây là vật dùng sinh hoạt chung của nhiều dân tộc trong Đài Loan, gần đây đã được các nhà thiết kế và nghệ sĩ tái hiện lại như một vật liệu văn hóa.
Từ sản phẩm công nghiệp đến biểu tượng văn hóa, hành trình xác định danh tính của Hoa Bất Đài Loan đã kéo dài gần một thế kỷ.
Những bông hoa của thời kỳ công nghiệp hóa: Nguồn gốc thời kỳ đế quốc Nhật Bản và phát triển sau chiến tranh
Câu chuyện về Hoa Bất Đài Loan bắt đầu từ thời kỳ đế quốc Nhật Bản. Vào thập niên 1920, chính phủ Nhật Bản thiết lập ngành công nghiệp thổ cẩn hiện đại tại Đài Loan, nhập khẩu các thiết bị rơơ, in hoa và sơn. Những nhà máy này ban đầu sản xuất các tấm vải màu sơ sồng, nhưng rất nhanh chóng phát hiện ra nhu cầu mạnh mẽ của người dân Đài Loan đối với những tấm vải có họa tiết phức tạp, màu sắc rực rỡ.
Do đó, các nhà kỹ sư Nhật Bản bắt đầu nghiên cứu phát triển các họa tiết hoa bước phù hợp với thị trường Đài Loan. Họ kết hợp các họa tiết cúc, hoa đào của Nhật Bản với họa tiết hoa đào, hoa sen truyền thống của Trung Quốc, tạo ra những họa tiết hoa bước chủ yếu có màu hương vị phương Đông. Những họa tiết này thường chủ đềo là những bông hoa to lớn, kèm theo các cành lá phức tạp, màu sắc rất đậm, tạo nên nét đẹp cơ bản của Hoa Bất Đài Loan.
Sau chiến tranh, với sự đổ về của người dân tị nạn từ đại lục Trung Quốc, nhu cầu về Hoa Bất tăng lên đột biến. Thập niên 1950-1960 là thời kỳ vàng của ngành công nghiệp Hoa Bất, có hơn 200 nhà máy in hoa trên toàn quốc, sản lượng hàng triệu tấn mỗi năm. Thời kỳ này, Hoa Bất không chỉ đáp ứng nhu cầu nội địa mà còn xuất khẩu đến các quốc gia trong Đông Nam Á, là một trong những sản phẩm xuất khẩu chính của ngành thổ cẩn Đài Loan.
Khu vực Tây Ngoại, Nhật Bản (Hoa Bất) trở thành trung tâm sản xuất Hoa Bất. Các thiết bị máy móc hoạt động liên tục đêm ngày, in họa tiết hoa bước khác nhau. Hoa đào biểu tượng cho sự thịnh vượng, hoa cúc biểu tượng cho sự trường sinh, hoa hồng mang ý nghĩa tình yêu, mỗi loài hoa đều có ý nghĩa văn hóa cụ thể, phản ánh niềm khao khát của người dân Đài Loan đối với cuộc sống thật lành mạnh1.
Từ sự rực rỡ đến sự suy yếu: Biến đổi văn hóa trong bối cảnh phát triển kinh tế
Vào thập niên 1970, nền kinh tế Đài Loan phát triển nhanh chóng, sở thích cuộc sống bắt đầu thay đổi. Các họa tiết hoa bước lớn, trước đây rất được ưa chuộng, bắt đầu bị xem là "lỗi thời", "cổ kính". Thế hệ trẻ theo đuổi phong cách thiết kế đơn sơ, hiện đại, không gian thị trường của Hoa Bất dần bị thay thế bằng các tấm gối màu sơ sồng, các sản phẩm ngủ nhập khẩu.
Sự thay đổi trong quan niệm văn hóa này phản ánh sự hiểu biết của xã hội Đài Loan về "hiện đại hóa". Nhiều người cho rằng, để thoát khỏi hình ảnh "lạc hậu", họ phải bỏ bỏ văn hóa truyền thống Hoa Bất, thay thế bằng những vật dùng trông giống như cao cấp hơn. Các nhà máy in hoa từng sau nhau đóng cửa, người làm việc chuyển sang các lĩnh vực khác, ngành công nghiệp từng rực rỡ này gần như tan biến.
Các nhà xã hội học phân tích, sự phản đối đối với Hoa Bất thực sự là quá trình "thiếu tự trọng văn hóa" của xã hội Đài Loan trong quá trình hiện đại hóa. Người ta cho rằng bỏ bỏ truyền thống chính là cách để đạt được hiện đại, nhưng họ không nhận thức được rằng những vật dùng trông "lỗi thời" này thực sự chứa đựng tri thức sống động và giá trị thẩm mỹ sâu sắc.
Theo những người làm ấy, thời kỳ đó các thợ rất buồn bã, không hiểu vì sao những thứ đẹp như vậy lại không ai muốn mua. Sự thay đổi này đại diện cho thế hệ chịu ảnh hưởng của giá trị truyền thống công nghiệp đang gặp phải nỗi lo lắng và tiếc tha.
Sự tranh cãi về "Hoa Bất Hoa Giáp": Hệ quả của nhãn hiệu chủ tộc
Sau khi phong trào bản địa hóa bùng nổ vào những năm 1990, Hoa Bất nhận được vị trí văn hóa mới, đồng thời xuất hiện nhãn hiệu "Hoa Bất Hoa Giáp". Nhãn hiệu này dù hỗ trợ phục hồi văn hóa Hoa Bất, nhưng cũng gây ra sự sai lệch trong nhận thức lịch sử.
Thực ra, Hoa Bất Đài Loan từng không phải là vật dùng thuộc vị trị riêng của dân tộc Hoa Giáp. Theo nghiên cứu về lịch sử ngành thổ cẩn Đài Loan, người tiêu dùng Hoa Bất thời kỳ 1950-1960 bao gồm người dân tộc Minh Niên, Hoa Giáp, tị nạn từ đại lục Trung Quốc. Mỗi gia đình đều có một chiếc chăn Hoa Bất dùng làm quà tặng khi kết hôn, mỗi trẻ em có thể mang một chiếc túi đựng đồ ăn vặt làm từ Hoa Bất, Hoa Bất chính là kỷ niệm sinh hoạt chung của người dân Đài Loan thời đó.
Nhà học văn Trần Tông Tân trong cuốn sách "Thời kỳ hoa bước" chỉ ra rằng nhãn hiệu "Hoa Bất Hoa Giáp" có thể xuất phát từ chiến lược tiếp cận của phong trào phục hồi văn hóa Hoa Giáp vào những năm 1990. Cộng đồng Hoa Giáp nhằm phô trương đặc sắc văn hóa riêng, đóng gói Hoa Bất thành vật dùng truyền thống của Hoa Giáp, nhưng điều này không phù hợp với lịch sử thực tế2.
Lưu ý rằng, các phong tục Hoa Giáp ở các vùng khác nhau có sự khác biệt, một số vùng chủ yếu đặc trưng bằng chất vải sơ sồng màu xanh đậm hoặc xanh đen nhọn, dùng để làm áo làng và vật dùng sinh hoạt hàng ngày. Loại vải này tối tắn, bền bỉ chính là bản giao hưởng cuộc sống của người Hoa Giáp, phản ánh đặc tính văn hóa kiên cường, giữ gìn gia đình của người Hoa Giáp. Những tấm vải rực rỡ màu sắc thực chất là sản phẩm của thời kỳ công nghiệp hóa, không liên quan sâu sắc đến văn hóa truyền thống của Hoa Giáp3.
Sự tái hiện lại của các nhà thiết kế: Hoa Bất trong nghệ thuật hiện đại
Vào thế kỷ 21, Hoa Bất Đài Loan nhận được sự sống mới trong nghệ thuật. Một nhóm các nhà thiết kế trẻ bắt đầu xem lại di sản văn hóa đã bị lãng quên, lồng ghép các yếu tố Hoa Bất vào các tác phẩm nghệ thuật hiện đại.
Nghệ sĩ Lâm Minh Hùng là người dẫn đầu trong lĩnh vực nghệ thuật Hoa Bất. Anh đặt các họa tiết Hoa Bất đã phóng to lên lên sàn nhà trưng bày, tạo ra các tác phẩm nghệ thuật lắp đặt khổng lồ. Khách tham quan có thể ngồi, nằm trên những tấm Hoa Bất đó, trải nghiệm lại những kỷ niệm chạm surface đã bị lãng quên. Lâm Minh Hùng nói: "Hoa Bất biểu tượng cho trải nghiệm thật sự của người Đài Loan, không nên để rác thải trong thùng rác của lịch sử."
Nhà thiết kế Ngô Tị Hằng lại thiết kế lại các họa tiết Hoa Bất, tạo ra các sản phẩm thời trang hiện đại. Anh giữ lại các yếu tố màu sắc của Hoa Bất nhưng giảm độ phức tạp của họa tiết, giúp các thế hệ trẻ tiếp cận lại với văn hóa truyền thống này. Các chiếc kính điện thoại, túi xách thân thiện môi trường, hàng hóa văn phòng phẩm của Ngô Tị Hằng đã rất thành công trên thị trường.
Các nỗ lực của các nhà thiết kế này khiến Hoa Bất chuyển từ "lỗi thời" thành "phong cách cổ điển", từ "lỗi thời" thành "thẩm mỹ bản địa". Họ chứng minh rằng các yếu tố văn hóa truyền thống có thể kết hợp với ngôn ngữ thiết kế hiện đại, tạo ra những tác phẩm có ý nghĩa văn hóa nhưng cũng phù hợp với thời đại.
Các nhà kiến trúc sư cũng bắt đầu sử dụng các yếu tố Hoa Bất trong không gian công cộng. Các bức tường tranh tại ga tàu điện ngầm của Hà Nội, các tác phẩm nghệ thuật lắp đặt tại sân bay Hồ Chí Minh, thiết kế đồ họa trực quan tại các trung tâm văn hóa địa phương đều xuất hiện các họa tiết Hoa Bất. Những ứng dụng này giúp Hoa Bất bước vào không gian công cộng, để lại dấu ấn trên môi trường thị giác của thành phố.
Các kỹ năng tay nghề: Nghệ thuật truyền thống đang tàn phai
Quá trình sản xuất Hoa Bất liên quan đến các kỹ năng tay nghề phức tạp. Đầu tiên là thiết kế họa tiết, các thợ phải vẽ sơ thảo các bông hoa, sau đó chuyển thành bản in đồng hoặc bản in lưới. Mỗi màu sắc cần một bản in, một tấm Hoa Bất thường cần hơn 10 bản in để hoàn thành.
Quá trình in ấn còn là thử thách đối với các thợ. Họ phải kiểm soát chính xác vị trí in cho từng màu sắc, đảm bảo các họa tiết đối xứng chính xác. Việc điều chỉnh màu sắc cũng là một kỹ năng quan trọng, cần chọn ra màu sắc rực rỡ nhưng vẫn đồng nhất từng thể loại. Những kỹ năng này đều cần nhiều năm kinh nghiệm tích lũy, không thể thay thế hoàn toàn bằng máy móc.
Thật không may, khi ngành công nghiệp Hoa Bất suy yếu, các kỹ năng truyền thống này cũng đối mặt với nguy cơ không được truyền lại. Hiện tại, chỉ còn một vài nhà máy in hoa cổ điển còn kiên trì sản xuất bằng tay, các thợ đã về tuổi hơn 60, người trẻ không muốn học hỏi một nghề khó khăn như vậy4. Trung tâm Nghiên cứu và Phát triển Nghề thủ công Đài Loan liên tục thúc đẩy các chương trình bảo tồn các nghề thủ công liên quan5.
Theo những người làm ấy, môi trường làm việc của Hoa Bất rất khó khăn, người trẻ không muốn học hỏi; khi các thợ cổ kịch thái, các kỹ năng có thể sẽ không còn được truyền lại. Sự ngắt quãng trong quá trình truyền lại kỹ năng này là giao cốt chung của các di sản công nghiệp truyền thống Đài Loan đang gặp phải.
Kỷ niệm cuộc sống: Liên kết cảm xúc của Hoa Bất
Với nhiều người Đài Loan, Hoa Bất là vật dùng cụ thể của kỷ niệm tuổi thơ. Người trên 60 tuổi hầu hết đều có trải nghiệm liên quan đến Hoa Bất.
Chiếc chăn Hoa Bất của bà, vá y tắm Hoa Bất của mẹ, tấm thảm Hoa Bất dùng để cầm đũa bữa trưa, những vật dùng này kết nối các kỷ niệm gia đình của người Đài Loan. Hoa Bất, sự chạm surface, mùi hương, họa tiết, đều có thể kích thích ngay lập tức nhớ nhung về gia đình và tình cảm gia đình.
Nhiều người nhớ lại hình ảnh tự ngồi ngủ trên tấm chăn Hoa Bất của bà, những họa tiết hoa đào đỏ rực rỡ kết nối với những kỷ niệm về tình cảm gia đình.
Sự liên kết cảm xúc này giải thích tại sao Hoa Bất có thể được chú trọng lại vào những năm 1990. Phong trào bản địa hóa kích thích sự quan tâm của người dân đối với văn hóa địa phương, Hoa Bất như một kỷ niệm sinh hoạt chung của người Đài Loan, tìm được vị trí của mình trong các cuộc trò chuyện về xác định danh tính văn hóa.
Thế hệ trẻ không có trải nghiệm sử dụng trực tiếp Hoa Bất, nhưng thông qua sự miêu tả của người lớn tuổi và giáo dục văn hóa, họ vẫn có thể hiểu ý nghĩa văn hóa của Hoa Bất. Nhiều người bắt đầu tìm thấy di tích cổ Hoa Bất, mua hàng hóa văn hóa bằng Hoa Bất, thể hiện sự xác nhận và hỗ trợ văn hóa truyền thống.
Phát triển công nghiệp văn hóa: Sự hồi sinh kinh tế của Hoa Bất
Gần đây, sự hồi sinh văn hóa Hoa Bất đã thúc đẩy phát triển các ngành công nghiệp liên quan. Các yếu tố Hoa Bất xuất hiện trong hàng hóa văn hóa, sản phẩm du lịch, thiết kế thời trang, hàng gia dụng và nhiều lĩnh vực ứng dụng khác.
Ở các huyện Hoa Giáp như Ba Yên, Mường Nong, Hoa Bất được dùng làm điểm hấp dẫn du lịch, ra mắt các lớp học trải nghiệm Hoa Bất, bán hàng hóa Hoa Bất, nhà hàng chủ đề Hoa Bất. Những ứng dụng thương mại này dù hỗ trợ truyền thống văn hóa Hoa Bất, nhưng cũng gây ra nhận thức về "phản hóa văn hóa" là hàng hóa.
Nhà học văn cho rằng, việc thương mại hóa một cách thích hợp có thể hỗ trợ việc bảo tồn và truyền tụng văn hóa truyền thống, nhưng cần tránh quá khai thác và nhầm lẫn về nhãn hiệu. Giá trị của Hoa Bất không nằm ở nhãn hiệu "tính Hoa Giáp" hay "tính bản địa" mà là vì nó chứa đựng trí tuệ và giá trị thẩm mỹ của cuộc sống.
Theo những người làm ấy, mục đích của việc thương mại hóa Hoa Bất là giúp các thế hệ trẻ tiếp cận lại văn hóa Đài Loan, nếu chỉ còn lại giá trị thương mại, sẽ mất đi ý nghĩa của nó.
Giáo dục truyền lại: Văn hóa Hoa Bất trong lớp học
Hệ thống giáo dục Đài Loan cũng bắt đầu quan tâm đến việc truyền tụng văn hóa Hoa Bất. Nhiều trường tiểu học đã đưa vào chương trình giáo dục địa phương việc làm Hoa Bất, giúp các bạn học hiểu về lịch sử và kỹ thuật của ngành công nghiệp này.
Các giáo viên nghệ thuật dạy các bạn thiết kế họa tiết Hoa Bất, giáo viên xã hội giảng bày về lịch sử Hoa Bất, giáo viên giáo dục sinh hoạt dạy các kỹ năng may Hoa Bất, giáo dục đa ngành giúp các bạn học toàn diện về văn hóa Hoa Bất. Một người hiệu trưởng tiểu học nói: "Các bạn rất thích các lớp học về Hoa Bất, họ cho rằng rất mới lạ, thật sự thì vật dùng của bà nhiếm chứa đựng kiến thức."
Các chương trình đại học trong lĩnh vực thiết kế cũng giảng dạy các môn học liên quan, hướng dẫn các bạn nghiên cứu các yếu tố văn hóa truyền thống và ứng dụng chúng trong bối cảnh thiết kế hiện đại. Các tác phẩm hoàn thành tốt nghiệp của các bạn thường xuất hiện các yếu tố Hoa Bất được tái hiện lại trong ngữ cảnh thiết kế hiện đại, giúp văn hóa truyền thống tái sinh trong ngữ cảnh thời đại.
Hệ thống giáo dục chuyên nghiệp trong lĩnh vực thổ cẩn cũng nỗ lực bảo tồn và cải tiến các kỹ năng làm Hoa Bất. Các thợ và học sinh cùng nhau nghiên cứu các công nghệ in hoa thân thiện môi trường, phương pháp in hoa số, giúp các nghề thủ công truyền thống kết hợp với công nghệ hiện đại, kéo dài sức sống của văn hóa Hoa Bất.
Tầm nhìn quốc tế: Văn hóa xuất khẩu của Hoa Bất Đài Loan
Hoa Bất Đài Loan cũng có vị trí cụ thể trong việc truyền bá văn hóa ra ngoài. Trong các lễ hội văn hóa Đài Loan, các buổi hội nhóm người Việt Nam, các triển lãm quốc tế, Hoa Bất với màu sắc và họa tiết cung cấp một biểu tượng trực quan rõ ràng.
Khách du lịch nước ngoài rất quan tâm đến màu sắc và họa tiết của Hoa Bất, cho rằng đây là thẩm mỹ phương Đông có đặc sắc.
Công nghiệp sáng tạo văn hóa Đài Loan cũng đã lồng ghép các yếu tố Hoa Bất vào các hợp tác thương hiệu quốc tế. Các thương hiệu thời trang nổi tiếng ra mắt các phiên bản giới hạn Hoa Bất, các nhà thiết kế quốc tế sử dụng các yếu tố Hoa Bất tạo ra các tác phẩm, các bảo tàng quốc tế thu thập các hiện vật Hoa Bất Đài Loan, những hợp tác quốc tế này đã nâng cao khả năng nhận diện quốc tế của Hoa Bất.
Nhưng trong quá trình xuất khẩu văn hóa, cũng cần tránh trình bày một cách bị biên tập. Hoa Bất không nên chỉ là yếu tố trang trí "phong cách ngoại quốc" mà cần để các cộng đồng quốc tế hiểu hơn về bối cảnh lịch sử và ý nghĩa văn hóa của nó.
Tư duy bảo vệ môi trường: Văn hóa Hoa Bất bền vững
Văn hóa hiện đại của Hoa Bất cũng hòa nhập các niềm tìm kiếm bảo vệ môi trường. Truyền thống Hoa Bất sử dụng vật liệu bông tự nhiên, có độ bền tốt, phù hợp với nguyên tắc phát triển bền vững. Một chiếc chăn Hoa Bất tốt có thể sử dụng được hàng chục năm, tốt hơn các sản phẩm thổ cẩn "thời gian nhanh" trong việc bảo vệ môi trường.
Một số nhà máy in hoa bắt đầu sử dụng công nghệ in hoa thân thiện môi trường, giảm thiểu việc sử dụng các chất tô hóa học, thay thế bằng các chất tô hóa tự nhiên từ các loại thực vật. Mặc dù chi phí cao hơn, nhưng phù hợp với nhu cầu của người tiêu dùng hiện đại về sản phẩm bảo vệ môi trường.
Việc thu thập và trao đổi Hoa Bất cũ đã hình thành hiện tượng văn hóa mới. Nhiều người bắt đầu thu thập các hiện vật Hoa Bất cổ, không chỉ để hồi ứng kỷ niệm mà còn để giảm thiểu lượng rác thải thổ cẩn. Khái niệm "sử dụng lại vật cũ" này giúp Hoa Bất kết hợp với niềm tìm kiếm bảo vệ môi trường một cách hoàn hảo.
Kết luận: Từ di sản công nghiệp đến biểu tượng văn hóa
Câu chuyện về Hoa Bất Đài Loan là một câu chuyện phức tạp về công nghiệp hóa, hiện đại hóa, xác định danh tính văn hóa. Nó bắt đầu từ sản phẩm công nghiệp thời kỳ đế quốc Nhật Bản, trở thành nhu cầu sinh hoạt chung của người Đài Loan sau chiến tranh, trải qua sự suy yếu và phản đối vào thập niên 1970, được phục hồi lại về mặt văn hóa vào những năm 1990, và sau đó vào thế kỷ 21 trở thành vật liệu văn hóa được các nhà thiết kế và nghệ sĩ sử dụng rộng rãi.
Quá trình chuyển đổi này phản ánh sự thay đổi của xã hội Đài Loan đối với truyền thống văn hóa. Từ sự tôn trọng blind hiện đại hóa, đến sự thấu hiểu lại văn hóa bản địa, quan niệm của người Đài Loan về tài sản văn hóa truyền thống thực sự đã thay đổi rõ rệt.
Hoa Bất không còn chỉ là "Hoa Bất Hoa Giáp" hay "Hoa Bất bản địa" nữa, nó là kỷ niệm chung của mọi người Đài Loan, là hiện thực của những niềm khao khát về cuộc sống tốt đẹp trên đất nước này. Dù là gia tộc hay thế hệ tuổi, mỗi người Đài Loan đều có thể tìm thấy kỷ niệm văn hóa riêng trong Hoa Bất.
Hôm nay, khi chúng ta lại ngước nhìn lên những bông đào rực rỡ, hoa cúc thanh lịch, hoa hồng lãng mạn, những họa tiết này phản chiếu sự biến đổi xã hội, xác định danh tính văn hóa, thẩm mỹ sinh hoạt của người Đài Loan trong gần một thế kỷ. Các bông hoa trên vải khoác lưu giữ những tưởng tượng về cuộc sống tốt đẹp của người Đài Loan trong một thời kỳ.
Đọc thêm:
- Màu xanh dầu — một loại chất tô khác, từng được gói gọn là biểu tượng của một dân tộc riêng, nhưng sau này phát hiện ra nguồn gốc phức tạp hơn
- Di sản văn hóa truyền thống và tài sản phi vật thể của Đài Loan — bối cảnh của Hoa Bất và màu xanh dầu đối mặt với vấn đề bảo tồn nghề thủ công
Tài liệu tham khảo
- Hoa Bất Đài Loan — wikis.tw — lịch sử và dữ liệu hình ảnh ngành công nghiệp Hoa Bất↩
- 《Thời kỳ hoa bước: Nghiên cứu về lịch sử văn hóa Hoa Bất》 — Trần Tông Tân, nghiên cứu về lịch sử văn hóa Hoa Bất↩
- Hội đồng Hoa Giáp — chính sách và nghiên cứu về văn hóa chất vải Hoa Giáp↩
- 《Hoa Bất Đài Loan: Truyền thống và đổi mới》 — Ngô Thị Quyết Giáo, kỹ năng thủ công và ứng dụng hiện đại↩
- Trung tâm Nghiên cứu và Phát triển Nghề thủ công Đài Loan — thông tin về việc bảo tồn và phổ biến các nghề thủ công truyền thống↩