Đại học Cộng đồng Đài Loan: Biến phòng học thành quảng trường công cộng

Từ Đại học Cộng đồng Văn Sơn đầu tiên đến sự thể chế hóa trên toàn đảo, tìm hiểu cách Đài Loan biến giáo dục suốt đời thành sân tập cho quản trị địa phương và hành động công dân.

Tóm tắt 30 giây: Ý tưởng về đại học cộng đồng được Hoàng Vũ Hùng (黃武雄) đề xuất vào năm 1994; Đại học Cộng đồng Văn Sơn khai giảng tại trường Trung học Mộc Sách vào năm 1998; và Đạo luật Phát triển Đại học Cộng đồng được ban hành vào năm 2018, mang lại vị thế pháp lý cho cuộc thử nghiệm giáo dục dân sự này. 1 2

Đây không phải là việc đưa trường đại học truyền thống về cộng đồng, mà là biến lịch sử địa phương, nông thôn, sông ngòi, nhà cổ và các vấn đề chăm sóc thành tài liệu để cư dân cùng nghiên cứu, thảo luận và hành động. Bài viết này sẽ xem xét cách đại học cộng đồng liên tục cân bằng giữa giáo dục suốt đời, tính công cộng, nguồn lực chính phủ và quyền tự chủ trong giảng dạy, thông qua việc mượn cơ sở vật chất và không gian công cộng của địa phương. 3 4

Vào năm 1994, Giáo sư Toán học Hoàng Vũ Hùng (黃武雄) thuộc Đại học Quốc gia Đài Loan đã đưa ra ý tưởng về đại học cộng đồng. Bốn năm sau, ngôi trường đại học cộng đồng đầu tiên của Đài Loan được thành lập tại khu Văn Sơn, Đài Bắc. 1 Vào ngày 28 tháng 9 năm 1998, Đại học Cộng đồng Văn Sơn khai giảng khóa đầu tiên, và từ ngày đó, giáo dục người lớn ở Đài Loan đã có thêm một lối vào không hoàn toàn giống trường học. 5

Vào ngày 13 tháng 6 năm 2018, Đạo luật Phát triển Đại học Cộng đồng được công bố, mang lại vị thế pháp lý độc lập cho các đại học cộng đồng. 2 Ba mốc thời gian này tạo nên một lịch sử tiến bộ dường như là đường thẳng. Nhưng điều thực sự thú vị chính là nó chưa bao giờ cố gắng đưa trường đại học về cộng đồng, mà luôn nỗ lực biến "việc học" thành công cụ để giải quyết các vấn đề chung của địa phương.

Bài giảng đầu tiên tại Trường Phúc Hòa

Hãy tưởng tượng ngày khai giảng: không phải một khu đô thị đại học, cũng không phải tháp ngà. Các lớp học của Đại học Cộng đồng Văn Sơn được mượn tại trường Trung học Mộc Sách; sinh viên không cần có bằng cấp trước khi tham gia, và giảng viên cũng không chỉ mang đến một bộ đáp án tiêu chuẩn. Sự xuất hiện của ngôi trường cộng đồng đầu tiên này bắt nguồn từ sự chuẩn bị của các nhà cải cách giáo dục dân sự, chứ không phải từ một kế hoạch trung ương nào. 6

Điểm khởi đầu này rất quan trọng. Nó cho thấy điều mà đại học cộng đồng ban đầu cần giải quyết không chỉ là "người lớn học gì sau giờ làm", mà còn là ai có quyền tiếp cận tri thức, ai được phép nói về cuộc sống của mình, và liệu người dân có thể tiếp tục tham gia tái thiết xã hội sau khi quá trình dân chủ hóa diễn ra hay không. Hoàng Vũ Hùng sau này đã gọi hai mục tiêu ban đầu này là "giải phóng tri thức và thúc đẩy xã hội dân sự". 3

Ghi chú của Người biên tập: Điều phản trực giác nhất ở đại học cộng đồng là nó coi trường học như một không gian để thực hành cuộc sống chung, chứ không chỉ là một trung tâm cung cấp kỹ năng.

Đầu những năm 1999, năm trường Đại học Cộng đồng tại Ngũ (五) thành phố Đài Bắc được thành lập đồng thời. Vào ngày 20 tháng 9 cùng năm, Đại học Cộng đồng Vĩnh Hòa tổ chức lễ thành lập tại trường Trung học Phúc Hòa. 6 Các khóa học của Đại học Cộng đồng Vĩnh Hòa không có khoa chuyên biệt, cũng không phân chia môn bắt buộc và tự chọn, mà đặt tri thức học thuật, hoạt động câu lạc bộ và nghệ thuật sinh hoạt vào cùng một không gian học tập. 6

Cách sắp xếp này thoạt nhìn có vẻ lỏng lẻo, nhưng thực chất lại mang một ý niệm rõ ràng. Việc nghiên cứu lịch sử địa phương, học về điện nước, thảo luận về hệ sinh thái không phải là ba sở thích không liên quan đến nhau. Tất cả chúng đều đang đặt ra cùng một câu hỏi: làm thế nào để một người có thể giành lại khả năng hiểu và thay đổi cuộc sống của mình?

Từ "học" đến "làm"

Nếu chỉ nhìn vào tên các khóa học, đại học cộng đồng rất dễ bị nhầm là các lớp học thủ công giá rẻ. Tuy nhiên, trong cuộc phỏng vấn năm 1999, Hoàng Vũ Hùng đã nhận ra sự khác biệt: ông lo lắng không phải vì đại học cộng đồng biến mất, mà là sau khi phổ cập hóa, nó sẽ đánh mất tính công cộng vốn có. 7

Mối lo ngại này không phải là một cuộc tranh luận lý thuyết trừu tượng. Các đại học cộng đồng thời kỳ đầu đã đối mặt với các vấn đề như cơ sở vật chất bấp bênh, kinh phí thiếu hụt và sự hỗ trợ xã hội yếu kém. Các đội ngũ ngoài khu vực Văn Sơn thường phải vừa tuyển sinh, vừa gây quỹ, vừa giải thích cho chính quyền địa phương rằng họ là trường học, câu lạc bộ hay một phong trào xã hội. 8

Vấn đề gai góc hơn là đại học cộng đồng phải duy trì học phí thấp bằng nguồn lực công, nhưng lại không thể chỉ trở thành đơn vị thuê ngoài của chính phủ. Hoàng Vũ Hùng từng chỉ trích việc các đội ngũ được lựa chọn dựa trên giá thầu thấp nhất có thể dẫn đến "phản loại bỏ", khiến những đại học cộng đồng thực sự có năng lực giảng dạy bị thay thế bởi những đơn vị cung cấp dịch vụ rẻ hơn. 8

Ghi chú của Người biên tập: Một ngôi trường muốn dạy người khác cách phán đoán độc lập thì bản thân nó không thể chỉ học cách tuân theo các biểu mẫu đánh giá.

Các lớp học mang tính nhận diện cao nhất của đại học cộng đồng thường nằm ngoài phòng học. Đại học Cộng đồng Kỳ Mỹ (旗美) ở Cao Hùng biến nông thôn thành trường học, từ giáo dục môi trường, hội thảo nông thôn đến tái thiết cộng đồng sau trận bão Molak, nơi việc học tập và phục hồi địa phương được đặt trên cùng một bàn. 4

Đại học Cộng đồng Phượng Sơn (鳳山) nghiên cứu quản trị địa phương thông qua kênh nước Tào Công (曹公圳) và các thủy văn xung quanh; Đại học Cộng đồng Cam Khương (岡山) đưa phụ nữ nhập cư, người cao tuổi, nhà máy đường Bàn Đầu và con sông A Công Điếm vào chương trình. 4 Những trường hợp này không phải là trang trí "ngoại khóa", mà là biến kinh nghiệm địa phương thành tri thức có thể được nghiên cứu chung, thảo luận chung và hành động chung.

Pháp luật sau đó cũng công nhận điều này. Điều 3 của Đạo luật Phát triển Đại học Cộng đồng định nghĩa đại học cộng đồng là cơ sở giáo dục suốt đời nằm ngoài hệ thống giáo dục chính quy, với các nhiệm vụ bao gồm tham gia các vấn đề công cộng, văn hóa địa phương, tri thức địa phương và sự bền vững của cộng đồng. Việc tuyển sinh không bị giới hạn bởi trình độ học vấn hay quốc tịch. 2

Pháp luật đã bảo đảm những gì và chưa bảo đảm những gì

Năm 2017, Văn phòng Hành chính tuyên bố rằng trên toàn đảo có 86 đại học cộng đồng với 400.000 lượt sinh viên. Khi Bộ Giáo dục công bố luật chuyên ngành vào năm 2018, nó lấy con số 87 đại học cộng đồng trên toàn quốc làm tiêu chuẩn quy mô sau khi thể chế hóa. 5 Sự khác biệt về con số có thể đến từ sự khác biệt về thời gian thống kê, nhưng tất cả chúng đều chỉ ra một điều: đại học cộng đồng đã chuyển từ một thử nghiệm dân sự ở Văn Sơn thành một mạng lưới giáo dục người lớn quan trọng trên toàn đảo.

Luật chuyên ngành yêu cầu chính quyền địa phương hỗ trợ cung cấp cơ sở vật chất ổn định, phân bổ ngân sách rộng rãi và thiết lập hệ thống thông qua đánh giá, chứng nhận học tập và hội đồng thẩm định. Trong hội đồng thẩm định, số lượng thành viên có kinh nghiệm thực tiễn về đại học cộng đồng không được ít hơn một phần ba. 2 Những quy định này đã chuyển một phần trách nhiệm mà trước đây chỉ dựa vào nhiệt huyết cá nhân sang trách nhiệm mà chính phủ phải đối mặt.

Nhưng luật pháp không phải là phép màu. Hiệp hội Thúc đẩy Đại học Cộng đồng toàn quốc đã chỉ ra trong quá trình nhìn lại việc thể chế hóa vào năm 2024 rằng, mặc dù luật chuyên ngành đã được thông qua, nhưng vẫn còn sự khác biệt trong việc chính quyền địa phương ủy thác, cơ sở vật chất, đánh giá và thực hiện tính công cộng. Đại học cộng đồng cũng có nguy cơ dần trở thành các lớp học thủ công dưới áp lực tài chính, hoặc bị yêu cầu hành chính điều khiển. 9

Đây là mâu thuẫn thứ hai của đại học cộng đồng: nó cần sự bảo đảm của thể chế, nhưng không được để thể chế làm nó phẳng ra. Nếu không có cơ sở vật chất và kinh phí, tính công cộng chỉ là khẩu hiệu. Ngược lại, nếu chỉ có cơ sở vật chất và kinh phí, đại học cộng đồng có thể trở thành một quầy dịch vụ hành chính khác.

Ghi chú của Người biên tập: Điều mà đại học cộng đồng thực sự cần giữ vững không phải là từ "phi chính thức", mà là khả năng người học tạo ra nhận thức, mối quan hệ và hành động đối với địa phương của mình.

Một nền học thuật Đài Loan không có cổng trường

Khi nói về đại học cộng đồng, Hoàng Vũ Hùng thường giải thích rất cụ thể khái niệm "giải phóng tri thức": đó không chỉ là thay thế các thuật ngữ chuyên môn bằng ngôn ngữ thông thường, mà là giúp người học bắt đầu từ kinh nghiệm của chính họ, kết nối một "điểm" đột ngột chạm đến mình thành một "đường nét", rồi mở rộng thành một "bức tranh" có thể hiểu được thế giới. 8

Cách giải thích này cũng lý giải tại sao đại học cộng đồng chú trọng vào nghiên cứu địa phương. Các khóa học nông thôn ở Cao Hùng, sự hài hòa sinh thái của Vĩnh Hòa, các cuộc tuần tra sông ngòi và bảo tồn văn hóa trên khắp nơi đều biến những kinh nghiệm mà cư dân ban đầu cho là "chỉ là chuyện thường ngày" thành tri thức địa phương có thể được ghi lại, thảo luận và chia sẻ. 6 8

Bản tin tiếng Anh của Taiwan Panorama mô tả đại học cộng đồng như một không gian hành động công dân và nút văn hóa, thông qua việc điều tra cây cổ thụ, nghiên cứu địa phương và dịch vụ cộng đồng để minh họa cách nó vượt ra ngoài ranh giới của các tổ chức giáo dục truyền thống. 10 Quan sát này nhắc nhở chúng ta: tầm quan trọng của đại học cộng đồng không nằm ở số lượng khóa học mà nó có, mà là vì nó đưa vấn đề "ai sản xuất tri thức" trở lại cộng đồng.

Do đó, đại học cộng đồng cũng có thể được xem như một nền học thuật Đài Loan không có cổng trường. Nó chưa chắc cấp bằng truyền thống, và cũng chưa chắc có cơ sở vật chất cố định. Nhưng nó biến các kênh nước, cánh đồng, nhà cổ, ký ức dân tộc và tranh chấp công cộng của địa phương thành đối tượng mà xã hội có thể cùng nhau học hỏi.

Sau hơn hai mươi năm

Việc đại học cộng đồng phát triển từ một ngôi trường thành hàng chục ngôi trường, từ không có nguồn luật đến có luật chuyên ngành, dễ dàng bị viết thành câu chuyện thành công. Nhưng Hoàng Vũ Hùng đã cảnh báo ngay từ năm 1999 rằng điều khó nhất của đại học cộng đồng không phải là tổ chức một khóa học được yêu thích, mà là không biến "xã hội dân sự" thành một khẩu hiệu tuyển sinh đẹp đẽ. 7

Các vấn đề mà nó đối mặt ngày nay cũng đã thay đổi. Già hóa dân số, tỷ lệ sinh thấp, tài nguyên giáo dục ở vùng sâu vùng xa, khí hậu cực đoan, sáng tạo địa phương và xã hội nhập cư đều đòi hỏi đại học cộng đồng không chỉ cung cấp các khóa học, mà còn phải tái tư duy mối liên hệ giữa việc học với tương lai của địa phương. Văn phòng Hành chính từng coi đại học cộng đồng là một phần của hệ thống giáo dục suốt đời. Các nhân viên thực địa vẫn tiếp tục chất vấn liệu hệ thống này có thể giữ được tính dân dã vốn có của đại học cộng đồng hay không. 5 9

Câu trả lời sẽ không chỉ do một bộ luật đưa ra. Nó có thể xuất hiện vào buổi chiều khi một sinh viên rời khỏi lớp để tiến hành khảo sát sông ngòi, hoặc có thể xuất hiện vào buổi tối khi một nhóm cư dân bắt đầu tranh luận về một con kênh nước, một mảnh đất nông nghiệp hay một ngôi nhà cổ. Giá trị của đại học cộng đồng không nằm ở việc nó biến mỗi người thành chuyên gia, mà là vì nó tạo cơ hội cho nhiều người hơn không chỉ là đối tượng được quản lý.

Ghi chú của Người biên tập: Điều thực sự còn lại của trường Đại học Cộng đồng Văn Sơn đầu tiên không phải là một mô hình cơ sở vật chất, mà là một câu hỏi—chúng ta có thể cùng nhau học cách coi địa phương mình như chuyện của chính mình hay không?

Hình ảnh đáng nhớ nhất về đại học cộng đồng ở Đài Loan có lẽ không phải là giáo viên trên bục giảng, mà là phòng học mượn tại trường Trung học Phúc Hòa: có người bước vào với sự mệt mỏi sau giờ làm, và có người rời đi với những câu hỏi về địa phương. Hai mươi năm sau, thể chế có thể giữ vị trí cho nó, nhưng chỉ có sự tham gia công cộng liên tục mới giúp vị trí đó không trở nên trống rỗng.

Một ngôi trường không có cổng cố định

Cảnh khuôn viên Trường Trung học Công lập Song Thập Đài Trung; Wikimedia Commons, kenming_wang, CC BY-SA 2.0

Hình: Cảnh khuôn viên Trường Trung học Công lập Song Thập Đài Trung. Đây không phải là ảnh lịch sử của Đại học Cộng đồng Văn Sơn, mà là tài liệu trực quan được sử dụng để hiểu việc đại học cộng đồng thường mượn cơ sở vật chất của các trường trung học và tổ chức lớp học trong không gian công cộng hiện có; tệp gốc do kenming_wang chụp, theo giấy phép CC BY-SA 2.0. 11

Đại học cộng đồng thường mượn các tòa nhà công cộng như trường trung học hoặc tiểu học để giảng dạy. Cách sắp xếp không gian này một mặt giúp việc học gần gũi với cư dân, mặt khác nhắc nhở mọi người: đại học cộng đồng không phải là một tòa nhà độc lập, mà là một phương pháp giáo dục tái tổ hợp các nguồn lực công cộng vốn bị phân tán. Tính ổn định của địa điểm đã trở thành vấn đề quyền học tập từ chi tiết hành chính. 2 9

Tác dụng của bức ảnh khuôn viên này không phải để bổ sung một bức ảnh tưởng tượng cho hiện trường lịch sử, mà là để giữ khoảng cách giữa hai thứ đó. Phòng học đầu tiên của đại học cộng đồng ở Đài Loan thực sự nằm tại trường Trung học Mộc Sách, nhưng không có bức ảnh tự do bản quyền đáng tin cậy nào có thể tuyên bố đó chính là nơi khai giảng Đại học Cộng đồng Văn Sơn năm 1998. Do đó, chúng tôi chỉ sử dụng hình ảnh khuôn viên được xác minh và ghi rõ địa điểm chụp.

Ghi chú của Người biên tập: Hình ảnh tự do bản quyền không phải là đồ trang trí. Nó phải giải thích rõ ràng "chụp cái gì", "không phải cái gì", "ai đã chụp" và "sử dụng giấy phép nào", nếu không hình ảnh sẽ vô tình ngụy tạo suy đoán thành tư liệu lịch sử.

Tri thức công cộng cũng xuất hiện trên bảng thông báo

Bảng thông báo công cộng của khu dân cư đô thị quận Trung Tây, Đài Nam; Wikimedia Commons, CC BY-SA 2.0

Hình: Bảng thông báo công cộng của khu dân cư đô thị quận Trung Tây, Đài Nam. Nó không phải là thông báo khóa học đại học cộng đồng, mà là ví dụ về cách thông tin công cộng địa phương đi vào cuộc sống hàng ngày; tệp gốc ghi CC BY-SA 2.0, trang tệp cung cấp tác giả và điều kiện tái sử dụng. 12

"Tính công cộng" của đại học cộng đồng đôi khi không nổi bật như một diễn đàn lớn. Nó có thể xuất hiện trước trên một bảng thông báo, một cuộc khảo sát địa phương, một buổi đi bộ nghiên cứu cộng đồng, hoặc trong ghi chép về việc mọi người hẹn gặp lại vào tuần sau. Những thứ này tự chúng chưa chắc là hệ thống, nhưng chúng cho phép cư dân địa phương biết nhau quan tâm đến điều gì.

Từ "tri thức kinh nghiệm" của Hoàng Vũ Hùng, ý nghĩa của bảng thông báo không nằm ở số lượng thông tin nó cung cấp, mà là vì nó đặt thông tin vào một vị trí mà người ta có thể dừng lại đọc, so sánh và phản hồi. 3 Khi cư dân bắt đầu ghi lại những quan sát của mình, các vấn đề công cộng mới có cơ hội trở thành tài liệu chung để xử lý từ cảm nhận cá nhân.

Ghi chú của Người biên tập: Hình ảnh không nên đưa ra kết luận cho bài viết; nó nên dẫn người đọc đến một hiện trường mà họ có thể tiếp tục đặt câu hỏi. Trường học mô tả không gian, bảng thông báo mô tả cách thông tin được nhìn thấy, cả hai đều chỉ là lối vào chứ không phải sự thay thế của bằng chứng.

Một tiêu chí dễ bị bỏ qua

Để đánh giá liệu đại học cộng đồng còn là đại học cộng đồng hay không, không thể chỉ xem nó mở bao nhiêu khóa học, cũng không thể chỉ xem số lượng đăng ký. Điều đáng xem hơn là sinh viên có mang tri thức từ lớp học về địa phương và gặp gỡ kinh nghiệm của người khác ở đó hay không.

Ví dụ, một khóa học về sông ngòi, nếu cuối cùng chỉ dừng lại ở các thuật ngữ chất lượng nước mà không khác biệt nhiều so với một buổi diễn thuyết thông thường. Nhưng nếu sinh viên bắt đầu biết con suối nào đi qua vòng đời sống của họ, ai chịu trách nhiệm quản lý, và ô nhiễm được nhìn thấy như thế nào, thì lớp học đã vượt ra khỏi phòng học.

Việc vươn ra ngoài này không có nghĩa là mọi khóa học đều phải trở thành cuộc đấu tranh, cũng không có nghĩa là tất cả sinh viên đều phải tham gia cùng một tổ chức. Nó giống như một sự thay đổi về quy mô: con người không còn coi vấn đề địa phương là của người khác trong tin tức, mà bắt đầu biết mình có thể đặt câu hỏi, tra cứu tài liệu, tìm người thảo luận, thậm chí đưa ra các giải pháp khác nhau. 8

Tương tự, các khóa học nghệ thuật sinh hoạt cũng không cần bị loại trừ khỏi tính công cộng. Dữ liệu của đại học cộng đồng Cao Hùng cho thấy các khóa học về mộc, ủ bia, nông nghiệp tự nhiên và tái sử dụng nhà cổ đều có thể kết nối từ kỹ năng hàng ngày đến các vấn đề môi trường, công nghiệp hoặc ký ức. 4 Điểm mấu chốt không nằm ở độ sâu của tên khóa học, mà là liệu khóa học đó có để lại không gian để người học kết nối với nhau hay không.

Đây cũng là điểm khác biệt lớn nhất giữa đại học cộng đồng và các dịch vụ học tập thị trường thông thường. Thị trường hỏi một khóa học có thể lấp đầy lớp nhanh hay không. Đại học cộng đồng còn phải tự hỏi, liệu khóa học này có giúp địa phương tăng thêm khả năng hiểu nhau hay không. Cái trước có thể trả lời bằng con số tuyển sinh, cái sau cần thời gian mới nhìn ra được.

Tại sao ngày nay vẫn cần nó

Các vấn đề công cộng của Đài Loan thường không thiếu chuyên gia, mà là sự thiếu ngôn ngữ chung để các chuyên gia, chính phủ và cư dân cùng làm việc. Đại học cộng đồng không thể thay thế các viện nghiên cứu hay chính quyền địa phương, nhưng nó có thể cung cấp một điểm khởi đầu chung mà không cần phải có thân phận chính thức trước, cũng không cần phải nắm vững thuật ngữ chuyên môn trước. 2

Điểm khởi đầu này đặc biệt quan trọng đối với người cao tuổi, người nhập cư, công nhân và những người đã rời xa giáo dục chính quy từ lâu. Việc luật pháp không giới hạn tuyển sinh bằng trình độ học vấn không chỉ là sự nới lỏng hành chính. Nó đưa câu hỏi "có đủ tư cách để học hay không" trở lại cuộc sống công cộng thay vì rào cản bằng cấp. 2

Tất nhiên, mở cửa không đồng nghĩa với bình đẳng tự động. Khoảng cách địa lý, thời gian học, học phí, ngôn ngữ và trách nhiệm chăm sóc vẫn quyết định ai dễ dàng tiếp cận đại học cộng đồng hơn. Vì vậy, trách nhiệm của chính quyền địa phương trong việc cung cấp cơ sở vật chất và kinh phí không thể chỉ được xem là hỗ trợ cho đội ngũ giảng dạy, mà là một khoản đầu tư cơ bản vào quyền học tập. 2

Bước đi tiếp theo của đại học cộng đồng không nên chỉ là đưa các khóa học lên trực tuyến hoặc thêm vài chủ đề thịnh hành. Điều quan trọng hơn là liệu thế hệ mới có thể mang vấn đề khí hậu, chăm sóc, nhập cư, công nghiệp địa phương và nhà ở vào hiện trường học tập hay không, để đại học cộng đồng một lần nữa trở thành nơi giao thoa giữa các phong trào xã hội đương đại và tri thức địa phương. 9

Nó không cần phải đưa ra những câu trả lời vĩ mô mỗi lần. Việc giúp một người đi từ "đây không phải chuyện của tôi" đến "tôi muốn biết vấn đề này vận hành như thế nào" đã là một tiến bộ rất cụ thể của xã hội dân chủ.

Đọc mở rộng

Tài liệu tham khảo

  1. Đại học Cộng đồng Keelung: Nghiên cứu về con đường cải cách thể chế hóa pháp luật đại học cộng đồng từ góc độ tổng thể — Chủ tịch Hiệp hội Thúc đẩy toàn quốc, Thái Tố Trinh (蔡素貞), hồi tưởng ý tưởng năm 1994, sự chuẩn bị năm 1998 và khai giảng Đại học Cộng đồng Văn Sơn, cung cấp dòng thời gian của phong trào.2
  2. Bộ Giáo dục: Đạo luật Phát triển Đại học Cộng đồng — Toàn văn quy định pháp lý chính thức, xác định nhiệm vụ của đại học cộng đồng, tiêu chuẩn tuyển sinh, cơ sở vật chất, ngân sách, đánh giá và hệ thống hội đồng thẩm định.2345678
  3. Hoàng Vũ Hùng: Ý định ban đầu khi đề xuất đại học cộng đồng — Bài viết của Hoàng Vũ Hùng năm 2008, giải thích bối cảnh tư tưởng về việc thúc đẩy đại học cộng đồng và làm sâu sắc thêm dân chủ sau thời kỳ mở cửa.23
  4. Chính quyền Thành phố Cao Hùng: Thành phố học tập tốt – Các khóa học và thực tiễn địa phương của đại học cộng đồng — Ấn phẩm địa phương của chính quyền thành phố Cao Hùng, ghi lại năm trường đại học cộng đồng, các điểm giảng dạy, số lượng khóa học và các trường hợp thực tiễn về nông thôn, môi trường, an toàn thực phẩm.234
  5. Văn phòng Hành chính: Đạo luật Phát triển Đại học Cộng đồng — Trang giải thích chính sách của Bộ Giáo dục, ghi lại ngôi trường cộng đồng đầu tiên, số lượng trường trên toàn quốc, quy mô sinh viên và bối cảnh thể chế hóa.23
  6. Đại học Cộng đồng Vĩnh Hòa: Câu chuyện của chúng tôi — Tài liệu lịch sử do chính đại học cộng đồng lưu giữ, ghi lại sự vận động năm 1994, thành lập năm 1999, phân loại khóa học và thực hành diễn đàn công cộng.234
  7. Phỏng vấn báo chí mới với Hoàng Vũ Hùng — Ghi chép lời nói nguyên văn từ cuộc phỏng vấn năm 1999, trình bày những cảnh báo ban đầu của người sáng lập về sự biến chất của đại học cộng đồng, kinh phí, diễn đàn công cộng và chủ nghĩa tinh hoa.2
  8. Hoàng Vũ Hùng: Nhìn lại định vị của đại học cộng đồng sau mười năm — Hoàng Vũ Hùng nhìn lại phong trào mười năm, thảo luận về giải phóng tri thức, xã hội dân sự, thực tiễn địa phương và rủi ro của hệ thống ủy thác.2345
  9. Viện Giám sát: Báo cáo điều tra vụ đánh giá đại học cộng đồng — Trang điều tra 109 Giáo Điều 0026 của Viện Giám sát, kiểm tra cơ chế đánh giá của Bộ Giáo dục, kết quả của một số đại học cộng đồng và sự thiếu sót trong mô hình đánh giá của chính quyền địa phương.234
  10. Taiwan Panorama: Sự trỗi dậy của "Học thuật Đài Loan mới": Đại học cộng đồng sau hai thập kỷ — Bài báo tiếng Anh năm 2014, tường thuật cách đại học cộng đồng kết nối giáo dục suốt đời, nghiên cứu địa phương, bảo tồn cây cổ thụ và sự tham gia công dân thành các hành động cụ thể.
  11. Wikimedia Commons: Khuôn viên Trường Trung học Công lập Song Thập Đài Trung — Ảnh khuôn viên trường Trung học Công lập Song Thập Đài Trung do kenming_wang chụp, trang tệp ghi Creative Commons Attribution-Share Alike 2.0.
  12. Wikimedia Commons: Bảng thông báo công cộng ở quận Trung Tây, Đài Nam — Ảnh bảng thông báo công cộng của khu dân cư đô thị quận Trung Tây, Đài Nam, trang tệp ghi Creative Commons Attribution-Share Alike 2.0 và cung cấp thông tin tác giả cùng điều kiện tái sử dụng.
Về bài viết này Bài viết này do cộng đồng cộng tác thực hiện, với sự hỗ trợ của AI trong quá trình biên soạn và thẩm định.
Từ khóa
Đại học cộng đồng Giáo dục suốt đời Xã hội dân sự
Chia sẻ

Đọc thêm

Có thể bạn cũng muốn đọc

Xã hội Bài viết chính thức

Hoàng Võ Hùng và Đại học Cộng đồng Đài Loan: Đưa nền dân chủ ngoài lá phiếu vào giảng đường

Năm 1994, Hoàng Võ Hùng đưa ra ý tưởng về đại học cộng đồng; trường tiên phong tại Văn Sơn, Đài Bắc, khai giảng năm 1998. Bài viết này theo dõi hành trình của một phong trào giáo dục ban đầu hướng tới việc học tập cho người lớn đã phát triển thành hoạt động thường nhật trong xã hội dân sự Đài Loan thông qua các khóa học, câu lạc bộ, nghiên cứu địa phương và thể chế hóa.

閱讀全文
Nghệ thuật Bài viết chính thức

Giáo dục Nghệ thuật Đài Loan và Phát triển Học viện

Từ hệ thống sư phạm tới các đại học nghệ thuật chuyên nghiệp, những biến đổi thể chế trong giáo dục nghệ thuật Đài Loan và đào tạo nhân tài

閱讀全文
Xã hội Bài viết chính thức

Sự ra đời của một giáo viên: Bốn mươi năm cải cách và sụp đổ của hệ thống đào tạo giáo viên Đài Loan

Năm 1994, Viện Lập pháp Đài Loan thông qua Luật Đào tạo Giáo viên, chuyển đổi hệ thống "một đường dây liên hoàn" của các trường sư phạm thành "đào tạo giáo viên đa chiều mở", được coi là một bước ngoặt tiến bộ trong lịch sử giáo dục Đài Loan. Ba mươi năm sau, các con số thể hiện tình huống thực tế: chín trường đại học sư phạm ban đầu đã được sáp nhập chỉ còn ba trường, năm học thứ 109 toàn bộ các cơ sở đào tạo giáo viên ở Đài Loan có tỉ lệ tuyển sinh không đủ số cao nhất mọi thời đại, năm học 112-113 tỉ lệ vượt qua kỳ thi chứng chỉ giáo viên chỉ đạt 52% (thấp nhất những năm gần đây), gần một nửa sinh viên đào tạo giáo viên xem việc học tập như một phương án dự phòng, 42% số người từ bỏ trước khi có được chứng chỉ giáo viên. Một quốc gia dành ba mươi năm để cải cách hệ thống đào tạo giáo viên, kết quả là: ngày càng ít người muốn trở thành giáo viên, và những người ở lại được đào tạo để ngày càng xa rời hiện trường.

閱讀全文
Xã hội Bài viết chính thức

Sự mở rộng và suy thoái của giáo dục đại học Đài Loan: từ 58 trường đến 148 trường, rồi bắt đầu đóng cửa

Năm 1994 cuộc diễu hành 410 kêu gọi mở rộng đại học, không đến hai mươi năm, các trường đại học từ 58 căng phồng lên 148, tỷ lệ học sinh ngoài trường xuyên qua bảy mươi phần trăm. Rồi tường thiếu sinh đó tới: số lượng học sinh năm 2012 lên đỉnh, điều lệ suy thoái lại phải chờ năm 2022 mới được thông qua luật. Cao Phong, Vĩnh Đạt, Tạo Giang lần lượt tắt đèn, sinh viên Vĩnh Đạt được sắp xếp gần một phần ba không tới tốt nghiệp, giáo viên suy thoái chuyển công việc thành công tỷ lệ 14%. Đây là một thí nghiệm chỉ thiết kế cách mở cửa — luật đóng cửa tới trễ mười năm, lợi ích thực sự mà phân tán, hóa đơn rơi vào những người ít lựa chọn nhất.

閱讀全文