
Hình: Xe 027-U5 của Thủ Đô Khách Vận chạy tuyến 307, năm 2013. Tác giả "Trách Lợi" (捷利), CC BY-SA 4.0. Hình ảnh từ trang tập tin Wikimedia Commons. 1
Trang tập tin Wikimedia Commons
Tóm tắt 30 giây: Tuyến 307 đã phát triển từ tuyến Đại Hữu 12 năm 1969 thành xe buýt liên vận hai bờ Bắc, chạy trên các con phố mặt đất dọc theo Đường Nam Kinh Đông, Ga Đài Bắc, Tây Môn Tràng, Trung Hòa và Bản Kiều. Năm 2024, nó đã chở hơn 16,39 triệu lượt khách. Bài viết này không nói về độ dài của một tuyến đường, mà là tại sao một chiếc xe không đi cao tốc lại có thể đặt ký ức về khu thương mại, trường học, chợ rau củ và con đường tan học trên cùng một bản đồ tuyến.
Năm 1969, xe Đại Hữu đã khai trương tuyến nội thành mang tên "Đại Hữu 12". Năm 2024, 307 chở 16.397.968 lượt khách trong năm với doanh thu 385.869.853 Đài tệ. Thân xe của nó không hề vượt qua quốc lộ, nhưng mỗi ngày đều đi qua Tùng Sơn, Đường Nam Kinh Đông, Ga Đài Bắc, Tây Môn Tràng, Trung Hòa và Bản Kiều.2 3
Điểm phi trực giác của tuyến này là: 307 không phải là phương tiện giao thông liên thành phố nhanh nhất, cũng không phải là tuyến tham quan được thiết kế cho điểm du lịch. Nó chỉ đơn giản đi theo những con phố đã hình thành trong đô thị, nhưng lại gói gọn công việc, học tập, mua sắm, khám bệnh, chuyển tuyến và về nhà vào cùng một toa xe. Nhiều người vẫn nhớ câu nói: "Chỉ cần biển báo có 307 là biết đường về nhà."
Một tuyến đường lớn lên từ cửa của một công ty
Tuyến Đại Hữu 12 năm 1969 ban đầu chạy giữa Tùng Sơn và Ga Đài Bắc. Nhân Gian Phúc Báo ghi lại rằng trụ sở của xe Đại Hữu lúc bấy giờ nằm gần Ga Nanjing Sanmin trên Đường Nam Kinh Đông ngày nay, vì thế tuyến này giống như một huyết mạch hàng ngày dẫn từ cổng công ty vào khu phố.2
Ban đầu nó chỉ phục vụ cho một công ty và một thành phố, sau đó mới trở thành tuyến vòng, chia thành 12 Phải và 12 Trái tùy thuộc vào việc đi qua Đường Nam Kinh Đông hay Đường Tín Nghị. Năm 1977, 12 Trái được sáp nhập với 204, còn 12 Phải tham gia xe buýt liên vận và kéo dài đến Bản Kiều, đổi tên thành 307.2 4
Con số "307" đã để lại hai tầng thời gian. Tầng thứ nhất là tuyến 12 do xe Đại Hữu khai trương năm 1969; tầng thứ hai là tuyến liên vận kết nối đầu Tùng Sơn và Bản Kiều vào năm 1977. Mặc dù tên tuyến đã thay đổi, những người cần nó trong thành phố vẫn không biến mất.
Hệ thống liên vận biến xe của các công ty khác nhau thành một mạng lưới đô thị duy nhất
Câu chuyện về 307 không thể chỉ nhìn qua một tuyến đơn lẻ. Giới thiệu tiếng Anh chính thức của Cục Giao thông Đài Bắc chỉ ra rằng, Đài Bắc đã thành lập Ủy ban Chuẩn bị Xe buýt Liên vận vào năm 1976 và hệ thống liên vận bắt đầu từ ngày 30 tháng 4 năm 1977, hợp nhất số tuyến, chế độ vé và giá vé. Các đơn vị vẫn giữ lại phương tiện, tài sản và trách nhiệm pháp lý riêng, nhưng hành khách có thể di chuyển trong cùng một hệ thống vé và điểm dừng.5
Bối cảnh hệ thống này giải thích tại sao 307 có thể chuyển từ Đại Hữu 12 thành tuyến liên vận vượt qua Đài Bắc và Tân Bắc. Ban đầu tuyến thuộc về một đơn vị duy nhất, sau đó được đưa vào mạng lưới giao thông công cộng lớn hơn. Đối với hành khách, sự cải cách hệ thống đáng cảm nhận nhất không phải là tên của ủy ban, mà là việc các phương tiện của các công ty khác nhau có thể nối tiếp cùng một số tuyến.5
Nó đi không phải đường tắt, mà là mật độ cuộc sống
Xuất phát từ Tùng Sơn Trang Kính Lý, 307 đi qua khu văn phòng trên Đường Nam Kinh Đông, xuyên qua Lâm Sâm Bắc và Ga Đài Bắc, sau đó vào Trung Hoa Lộ, Tây Môn Tràng, Vạn Đại Lộ, vượt cầu Hoa Trung, dọc theo Trung Hòa Liên Thành Lộ và Viên Sơn Lộ để vào Bản Kiều. Bản đồ tuyến của Thủ Đô Khách Vận đánh dấu điểm đầu và cuối ngày hôm nay là "Bản Kiều—Phố Phù Viễn", và liệt kê giờ xe đầu và cuối khoảng 05:00 đến 22:10.6
Đọc bản đồ tuyến này giống như đọc một chuỗi địa danh, nhưng những người đi lại lại đọc nó như một chuỗi các sự kiện cuộc sống. Ga Đài Bắc là nơi chuyển tuyến, Tây Môn Tràng là nơi mua sắm, chợ rau củ là đô thị vào buổi sáng sớm, Viên Sơn là trường học và khu dân cư, Bản Kiều là nơi trung chuyển và về nhà. 307 đã kết nối những nơi này bằng các con đường mặt đất. Những gì hành khách nhìn thấy bên ngoài cửa sổ không phải là toàn cảnh thành phố, mà là từng đoạn cách sử dụng của thành phố.
Các ghi chép tuyến đường thời kỳ đầu cũng lưu giữ một thang đo khác. Lữ Mãn Ốc đã tổng hợp rằng, vào năm 1977, 307 kéo dài qua cầu Hoa Trung, đi qua Trung Hòa đến Bản Kiều, ban đầu áp dụng vé ba đoạn, và chỉ điều chỉnh thành vé hai đoạn vào năm 1979. Những thay đổi về chế độ vé này không chỉ là những dòng chữ nhỏ trên bảng giá, mà nó cho thấy một chuyến xe từng kéo dài đến mức cần phải chia thành ba đoạn để tính phí.4
📝 Ghi chú của người biên tập
Tầm quan trọng của 307 không nằm ở chỗ nó "đi qua nhiều nơi", mà là vì nó cho phép những nơi đó được một nhóm người sử dụng lặp đi lặp lại. Chỉ khi thành phố được trải nghiệm, nó mới trở thành ký ức.
Biển báo chia hai bờ Bắc thành từng đoạn
Lý do bản đồ tuyến của 307 phù hợp để đọc về đô thị là vì nó xuyên qua nhiều loại thời gian khác nhau. Giờ cao điểm trên Đường Nam Kinh Đông là áo sơ mi và bữa sáng trước khi văn phòng mở cửa; biển báo tại Ga Đài Bắc là khoảng trống ngắn ngủi của người chuyển tuyến; còn khu vực chợ rau củ lại có một nhịp sống bắt đầu sớm hơn. Đến Trung Hòa và Bản Kiều, chiều cao các tòa nhà, hàng rào trường học và ngõ dân cư bên ngoài cửa sổ xe lại mang một nhịp điệu khác. Những nơi này không trở thành cùng một kiểu cuộc sống chỉ vì được kết nối bởi một tuyến duy nhất.2 6
Chế độ vé ba đoạn của 307 thời kỳ đầu cũng để lại một thang đo thể chế cho khoảng cách này. Lữ Mãn Ốc ghi chép lịch sử tuyến đường chỉ ra rằng, sau khi kéo dài đến Bản Kiều vào năm 1977, 307 ban đầu tính phí bằng vé ba đoạn, và mới điều chỉnh thành vé hai đoạn vào ngày 1 tháng 9 năm 1979. Ngày nay hành khách quét thẻ sẽ không còn thấy đường chia đoạn đó, nhưng "bắt đầu tính đoạn thứ hai từ đâu" đã từng là một phần của tuyến này.4
Bản đồ tuyến chính thức hiện tại đánh dấu 307 là "Bản Kiều—Phố Phù Viễn", với giờ xe đầu và cuối khoảng 05:00 đến 22:10, và liệt kê khu vực đệm của Cục Thuế Trung Hòa. Những thông tin này thoạt nhìn chỉ là chi tiết cần tra cứu trước khi đi xe, nhưng nó cũng cho thấy vai trò của 307 chưa bao giờ là một tuyến kết nối dài một lần, mà là để hành khách xuống xe tại nhiều điểm trung gian.6
307 năm 2023: Tuyến mật độ cao vẫn hoạt động
Báo cáo tiếng Anh của Minh Thị Văn (民視英文報導) trích dẫn dữ liệu từ Cục Giao thông Công cộng Đài Bắc cho biết, vào năm 2023, 307 đã chở hơn 15 triệu lượt khách với doanh thu khoảng 350 triệu Đài tệ và chiều dài tuyến khoảng 49 km. Báo cũng trích lời các đơn vị vận hành nói rằng, trong giờ cao điểm ngày thường có khoảng 3 đến 5 phút một chuyến, và hơn một nửa số xe trong đội hình 59 chiếc đã được thay thế bằng xe điện. Khi đặt dữ liệu năm 2023 này bên cạnh thống kê năm 2024, ta có thể thấy tuyến vẫn duy trì lưu lượng cao và đang trải qua quá trình chuyển đổi năng lượng phương tiện.7
Trình tự các điểm dừng được liệt kê trên trang tiếng Anh đã ghi lại cho thấy, từ trạm trước Bản Kiều, Cầu Tân Nguyệt, Bản Kiều, Trung Hòa, cầu Hoa Trung, chợ rau củ, Ga Tây Môn, Ga Đài Bắc, kéo dài đến Nam Kinh Phúc Hưng, Nanjing Sanmin và Trang Kính Lý. Mật độ tên các điểm dừng còn nói lên cách thức hoạt động của 307 hơn cả việc "vượt qua hai bờ Bắc": nó không chỉ kết nối hai đầu mút mà còn cung cấp rất nhiều nút giao thông sinh hoạt để hành khách lên xuống giữa hai đầu.8
Tuyến đường thay đổi, ký ức mới còn lại
307 không phải là một mẫu vật lịch sử cố định. Năm 2012, sau khi xe Đại Hữu rút lui, tuyến được các đơn vị khác vận hành tạm thời, và vào năm 2013, Thủ Đô Khách Vận và Thủ Đô Khách Vận đã tiếp quản liên vận. Vào năm 2021, các chuyến đi trên Đường Tây Tạng ở đầu phía Đông của Đài Bắc đã thay đổi qua Đường Sanmin, khiến cùng một số tuyến 307 tồn tại đồng thời nhiều lựa chọn đường phố khác nhau.9 10
Phương tiện cũng được thay thế. Lữ Mãn Ốc ghi lại rằng, vào năm 2014, 307 bắt đầu sử dụng xe sàn thấp ba cửa, và sau đó dần trang bị xe sàn thấp điện. Những thay đổi này không chỉ là danh sách mẫu xe. Ba cửa giúp hành khách lên xuống nhanh hơn trong giờ cao điểm, sàn thấp giảm rào cản cho người dùng xe lăn, xe đẩy em bé và những hành khách di chuyển chậm; còn xe điện đã đưa một tuyến mật độ cao đến một hình dung năng lượng khác.4 9

Hình: Xe EAA-150 của Thủ Đô Khách Vận chạy tuyến 307. Tác giả "Trách Lợi" (捷利), CC BY-SA 4.0. Hình ảnh được nhúng từ trang web nóng Wikimedia Commons, chưa tải xuống.11
Một tuyến đường nếu chỉ dựa vào hoài niệm sẽ nhanh chóng trở thành vật trưng bày trong bảo tàng. 307 có thể tiếp tục hoạt động là nhờ nó vừa giữ lại nhu cầu giữa Bản Kiều, Trung Hòa, Ga Đài Bắc và Tùng Sơn, vừa chấp nhận sự điều chỉnh về điểm dừng, phương tiện và các tuyến nhánh. Đối với hành khách, dù xe đã thay đổi, điều quan trọng nhất vẫn không thay đổi: vẫn có thể xuống tại nơi quen thuộc.6 9
Xe buýt hoàng đế, không phải vì nó tiện lợi nhất
Nhân Gian Phúc Báo từng mô tả 307 là tuyến xe buýt có số lượng hành khách nhiều nhất và doanh thu trên một tuyến cao nhất. Báo cáo chỉ ra rằng, từ năm 2006 trở đi, doanh thu hàng năm của nó đều vượt quá 300 triệu Đài tệ, đạt khoảng 410 triệu Đài tệ vào năm 2011. Trong giờ cao điểm có thể chạy 20 đến 30 chuyến mỗi giờ, tức khoảng 2 đến 3 phút một chuyến, với đội xe khoảng 100 chiếc.2
Những con số này dễ dàng khiến người ta viết 307 như một kỳ tích vận hành. Nhưng những gì các con số thực sự nói lên là mật độ sinh hoạt dọc tuyến đã cao đến mức cần phải sử dụng số lượng lớn chuyến để tiêu thụ. Xe đến dày đặc, bởi vì có người di chuyển theo các hướng khác nhau vào các thời điểm khác nhau. Có người đi làm từ Bản Kiều đến Đường Nam Kinh Đông, có người từ Trung Hòa đến Ga Đài Bắc, có người chỉ đi từ một chợ này đến một chợ khác.
Thống kê năm 2024 đã thay đổi mật độ này thành một thang đo mới. Dân học trích dẫn dữ liệu của Cục Giao thông Công cộng Đài Bắc cho biết, 307 chở khoảng 16,39 triệu lượt khách trong năm với doanh thu hơn 380 triệu Đài tệ, cao hơn nhiều so với tuyến 265 và 262 trong bảng này.3
Nhưng "xe buýt hoàng đế" không có nghĩa là nó sẽ không bị thay thế. Báo cáo Quan Khán Mạng (關鍵評論網) chỉ ra rằng, doanh thu của 307 vào năm 2015 khoảng 338 triệu Đài tệ, thấp hơn mức cao nhất khoảng 416 triệu Đài tệ vào năm 2010, và việc tuyến tàu điện ngầm Ban Nam và Tùng Sơn được khai trương đã được coi là một trong những yếu tố phân tán nguồn khách.12
Điều này giống như số phận của Đài Bắc: tàu điện ngầm mang lại tốc độ cho thành phố, còn 307 tiếp tục gánh vác những thứ ngoài tốc độ. Tàu điện ngầm đưa người đến một ga, còn 307 đưa người đến cửa hàng đó, trường học đó, bên cạnh khu chợ đó. Nó chậm hơn, nhưng nó gần với các biển số nhà cuộc sống hơn.
Sau khi Đại Hữu rời đi, xe vẫn là 307
Vào năm 2012, xe Đại Hữu mất quyền vận hành tuyến 307. Năm 2013, Thủ Đô Khách Vận và Thủ Đô Khách Vận tiếp quản liên vận. Lịch sử tuyến đường trên Wikipedia liệt kê giai đoạn chuyển giao này, còn sự kiện lớn về giao thông năm 2020 lại mô tả nó là "thiếu đi mùi vị quen thuộc của Đại Hữu".9 10
"Mùi vị" không phải là dữ liệu có thể đưa vào bảng báo cáo doanh thu. Nó có thể là ghế ngồi trong xe, nhịp phanh của tài xế, hoặc kiểu chữ trên màn hình đầu xe, cũng có thể chỉ là biểu tượng công ty mà ai đó đã đi từ nhỏ đến lớn. Những cảm giác này không thể được lưu lại hoàn toàn bằng một bảng tuyến chính thức, nên chúng chỉ có thể được bổ sung bởi bài viết, ảnh và ký ức của hành khách.
Nói 307 chở tuổi thơ của nhiều người không có nghĩa là mọi người đều đã đi nó, cũng không có nghĩa là tình trạng xe và tuyến đường ở mọi thời đại đều giống nhau. Nó giống như một vật chứa đựng ký ức chung. Chỉ cần có ai đó ngủ quên trên xe, xuống nhầm trạm tại Ga Đài Bắc, hoặc chen lên xe với đồ vừa mua tại Tây Môn Tràng, thì 307 lại có thêm một phiên bản.
Sự tổng hợp của Lữ Mãn Ốc có sự khác biệt về thân xe thời đại Đại Hữu, và sự khác biệt giữa tuyến Nam Tùng Sơn và tuyến Phù Viễn, cũng như mốc thời gian chuyển giao quyền tuyến năm 2012 và tiếp quản vào năm 2013. Những bức ảnh và văn bản này không nói thay cho tất cả hành khách, nhưng chúng giúp "307 ngày xưa" không chỉ còn lại một câu "ngày xưa có mùi vị hơn."4
📝 Ghi chú của người biên tập
Sự biến mất của một tuyến xe buýt thường là do đổi tên, thay xe, thay công ty, thay biển báo. Phần khó biến mất nhất lại chính là bên nào hành khách đã quen nhìn khi lên xe.
Năm 2014, một chuyến xe mang sự tử tế của thành phố đi ra ngoài
Sau vụ nổ lớn ở Cao Hùng năm 2014, 307 đã phát động một cuộc chạy thiện nguyện trong ngày vào ngày 5 tháng 8 và quyên góp doanh thu trong ngày. Nhân Gian Phúc Báo ghi lại rằng, doanh thu ngày hôm đó là 1.433.028 Đài tệ. Sự kiện này đã khiến một tuyến đường vốn chỉ vận hành bằng phí dịch vụ, tạm thời trở thành một tuyến chuyển đổi sự di chuyển hàng ngày của hành khách thành tiền quyên góp.2
Ngày hôm đó nó vẫn là một chuyến xe buýt. Hành khách vẫn lên xe như thường lệ, tài xế vẫn lái qua những con đường quen thuộc, khác biệt chỉ ở chỗ tiền vé có một nơi để đi khác. Sự kiện này đáng được ghi lại, không phải vì 307 trở nên linh thiêng, mà vì nó cho người ta thấy một khía cạnh khác của giao thông công cộng: một tuyến đường bình thường chở người, thỉnh thoảng cũng có thể gánh vác sự đáp lại của cả một thành phố đối với người lạ.
Không cần đi cao tốc vẫn có thể đi rất xa
Nhìn lại 307 ngày nay, điều dễ bị bỏ qua nhất là nó đã chọn ở lại trên mặt đất. Nó đi qua khu thương mại trên Đường Nam Kinh Đông, và cũng đi qua các con phố dân cư của Trung Hòa và Bản Kiều. Nó dựa vào các giao lộ, biển báo, đèn tín hiệu và tên địa danh quen thuộc với hành khách, chứ không phải là đưa người nhanh chóng đến một đầu kia của thành phố.
Điều này cũng giải thích tại sao nó lại gắn liền với tuổi thơ. Giao thông mà tuổi thơ ghi nhớ thường không phải là giao thông nhanh nhất. Đó là các biển hiệu lặp đi lặp lại bên ngoài cửa sổ, là khoảnh khắc cơ thể nghiêng về phía trước khi xe dừng, là sự do dự muốn ngồi thêm một trạm sau khi người lớn nói "trạm tiếp theo xuống".
Tuyến đường 307 sẽ được điều chỉnh, phương tiện sẽ được cập nhật, công ty vận hành cũng sẽ thay đổi. Trang web xe buýt trực tuyến tiếng Anh của chính quyền Đài Bắc vẫn liệt kê các điểm dừng hai chiều và thông tin đến của 30713. Tên các điểm dừng trên bản đồ chính thức ngày nay không còn là cùng một thành phố với điểm xuất phát của Đại Hữu 12 năm 1969. Nhưng tuyến mặt đất từ Tùng Sơn đến Bản Kiều, xuyên qua trung tâm Đài Bắc và Trung Hòa, vẫn nhắc nhở chúng ta rằng thành phố không chỉ được cấu thành bởi các tuyến tàu điện ngầm chính và đường cao tốc, mà còn bởi những cánh cửa xe dừng lại để người ta lên xuống mỗi ngày.6
Vì vậy, câu chuyện của 307 không phải là "tại sao một chiếc xe cũ lại luôn đứng đầu". Cách nói gần gũi hơn là: một số tuyến đường tồn tại lâu vì mỗi sự thay đổi vẫn giữ lại những nơi mà mọi người muốn đến.
Lần tới khi nhìn thấy 307 trên biển báo, đừng vội coi nó là hoài niệm. Nó vẫn là một tuyến đang hoạt động. Chỉ là trong mắt một số hành khách, chiếc xe không cần đi cao tốc này đã chở cả tuổi thơ của nhiều người đến tận ngày nay.
Tài liệu tham khảo
- Trách Lợi (捷利), 〈Thủ Đô Khách Vận 027-U5 307.jpg〉 — Trang tập tin Wikimedia Commons, tác giả là "Trách Lợi", sử dụng CC BY-SA 4.0, bài viết được đánh dấu bằng trang tập tin và thông tin tác giả.↩
- Vương Văn Long, 〈【Chuyện thú vị lịch sử】Xe buýt hoàng đế hai bờ Bắc 307〉 — Báo cáo lịch sử năm 2022 của Nhân Gian Phúc Báo, tổng hợp lịch sử tuyến Đại Hữu 12 và 307, đỉnh cao doanh thu và sự kiện chạy thiện nguyện năm 2014.↩23456
- Thái Văn Toàn (蔡炆璇), 〈"Xe buýt hoàng đế" Đài Bắc kiếm được 380 triệu! 16,39 triệu người yêu thích, tuyến 265 và 262 thua thảm〉 — Bài viết chuyên đề năm 2025 của Dân học, trích dẫn dữ liệu từ Cục Giao thông Công cộng Đài Bắc so sánh lượng khách và doanh thu của 307, 265 và 262 vào năm 2024.↩2
- Kye Huang (黃健), 〈[Đài Bắc ● Liên vận] Xe buýt hoàng đế 307 bốn mươi năm vàng son〉 — Ghi chép về giao thông và tuyến đường của Lữ Mãn Ốc, lưu giữ hồ sơ dân gian về Đại Hữu 12, vé ba đoạn, tuyến Phù Viễn và sự thay đổi phương tiện.↩2345
- Cục Giao thông Công cộng Đài Bắc, “Giới thiệu ngắn về xe buýt” — Giới thiệu tiếng Anh chính thức của Cục Giao thông Đài Bắc, giải thích sự thành lập Ủy ban Chuẩn bị Xe buýt Liên vận năm 1976 và hệ thống liên vận năm 1977, cùng mối quan hệ giữa các đơn vị, chế độ vé và điểm dừng chung.↩2
- Thủ Đô Khách Vận (臺北客運), 〈Tra cứu tuyến 307〉 — Bản đồ tuyến chính thức của Thủ Đô Khách Vận, cung cấp thông tin về điểm đầu-cuối, trình tự điểm dừng, thời gian phục vụ, chế độ vé và khu vực đệm.↩2345
- FTV News, “Xe buýt 307 ở Đài Bắc lớn phục vụ 15 triệu lượt khách trong năm 2023” — Báo cáo tiếng Anh của Minh Thị Văn, trích dẫn Cục Giao thông Công cộng Đài Bắc và lời nói của các đơn vị vận hành, cung cấp số liệu về lượng khách, doanh thu, chiều dài tuyến, khoảng cách chuyến trong giờ cao điểm và tỷ lệ xe điện năm 2023.↩
- YunBus.TW, “[Đài Bắc] 307” — Trang tiếng Anh trình tự điểm dừng, liệt kê các điểm đi và về từ trạm trước Bản Kiều đến Trang Kính Lý, phù hợp để đối chiếu các nút giao thông hiện tại, không gánh vác tuyên bố lịch sử.↩
- 〈Tuyến xe buýt liên vận Đài Bắc 307〉 — Tổng hợp lịch sử tuyến đường và trình tự điểm dừng 307 trên Wikipedia, bao gồm quyền vận hành năm 2012, sự phân nhánh năm 2021, cập nhật sàn thấp và xe điện; các số liệu quan trọng vẫn được đối chiếu chéo với nguồn chính thức hoặc truyền thông.↩234
- Giao Thông Đại Sự (交通大小事), 〈307 không thể quay về, thiếu mùi vị quen thuộc của Đại Hữu〉 — Bài đăng hồi tưởng văn hóa giao thông năm 2020, bổ sung quan sát dân gian về thời kỳ xe Đại Hữu, tiền thân tuyến 12, đỉnh cao doanh thu và chuyển đổi quyền vận hành.↩2
- Trách Lợi (捷利), 〈Thủ Đô Khách Vận EAA-150 307.jpg〉 — Trang tập tin Wikimedia Commons, tác giả là "Trách Lợi", sử dụng CC BY-SA 4.0, bài viết nhúng bằng URL nóng của Wikimedia mà không tải xuống hình ảnh.↩
- Dương Chi Du (楊之瑜), 〈Cải cách mạng lưới xe buýt sẽ theo bốn mô hình, tuyến 307 vua doanh thu được đề xuất cứu hiệu suất bằng xe chặng〉 — Báo cáo cải cách mạng lưới năm 2016 của Quan Khán Mạng, giải thích sự thay đổi doanh thu của 307 sau khi tàu điện ngầm mở và cuộc thảo luận về hiệu suất xe buýt.↩
- Taipei City ATIS, “Thông tin thời gian thực xe buýt 307” — Trang tiếng Anh của chính quyền Đài Bắc, cung cấp điểm dừng và trạng thái đến theo thời gian thực của 307, là cổng thông tin hiện tại cho thấy tuyến vẫn đang hoạt động, không ghi số phút trực tiếp thành thống kê vĩnh viễn.↩