![]()
Trang chủ: Wikimedia Commons, 〈Xỏ kéo.jpg〉;Trang tệp gốc。 Ảnh do Wikimedia Commons cung cấp, vui lòng tuân thủ thông tin giấy phép trên trang tệp để ghi nhận tác giả và điều khoản sử dụng.
Vào những năm 1950, một đôi dép nhẹ do nhà máy cao su quân sự thiết kế bắt đầu đi từ nhà máy ra đời sống thường ngày. Ngày 26 tháng 8 năm 1960, nhà báo chụp ảnh của Trung Tâm Tin học đã chụp lại các bước cắt, khâu, phết keo và lắp đặt tại nhà máy cao su Liên Quân ở Tây Nam Đài Loan. Lúc bấy giờ, chiếc giày không phải là biểu tượng hoài cổ mà là một mặt hàng hàng ngày trong ngành công nghiệp quân sự.1
Hôm nay, nhìn chung, đôi xỏ kéo trông rất đờ thường, thường bị đặt ở cửa tiệm tạp hoá, hành lang ký túc xá hoặc gần cửa nhà, gần như không đáng để giới thiệu thêm. Nhưng sự phản trực giác ở đây chính là: nó không trước tiên trở thành "hương vị Đài Loan" rồi mới được thiết kế, mà là trước tiên đáp ứng nhu cầu cần một đôi giày rẻ tiền, bền bỉ sau chiến tranh, rồi mới sau đó được mọi người đeo thành ký ức văn hóa.
Tài liệu trưng bày trực tuyến chính thức cũng đặt đôi xỏ kéo trong bối cảnh điều kiện sống năm 1950: vào thời điểm đó, nhiều người vẫn đi chân trần hoặc đeo dép giấy. Khi các hoạt động giao thông và đường phố tăng lên, nguy cơ chấn thương chân trở thành một vấn đề thường ngày. Những lời kể như vậy phù hợp với hướng dẫn từ nhà máy quân sự được Báo Cáo Trung Tâm Tin học lưu giữ, nhưng một số chi tiết thuộc về lời giải thích của nhà soạn trưng, văn bản này sẽ coi chúng như là kể chuyện văn hóa có nguồn gốc, không mở rộng thành kết luận thống kê áp dụng cho toàn thể dân chúng.2
Trong nhà máy ở Tây Nam, công nghệ quân sự học cách phục vụ đời thường
Tài liệu của Bộ Văn hóa "Thập niên vàng nhập Đài Loan" ghi nhận, thế hệ đầu tiên của đôi xỏ kéo cơ bản liên quan đến nhà máy cao su Liên Quân ở Tây Nam. Vào những năm 1950, đội tư vấn quân sự Mỹ chú ý thấy nhiều người dân thói quen đi chân trần, Bộ Quốc phòng vì vậy chỉ định nhà máy sản xuất giày quân sự là nhà máy cao su Liên Quân nghiên cứu và phát triển một đôi dép nhẹ dễ mang cho người dân mua. Những mẫu đầu tiên chỉ có đế và dây buộc, màu xanh và trắng lấy cảm hứng từ màu sắc của quốc ấn Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan).1
Không thể đơn giản hóa câu chuyện nguồn gốc thành "quân đội phát minh, dân sự sao chép". Nhà máy cao su Liên Quân trước đây được thành lập năm 1947 ở Thượng Hải, năm 1949 chuyển đến An Phing ở Tây Nam, năm 1950 trở thành nhà máy cao su Liên Quân độc lập. Ngoài việc sản xuất giày da và giày cao su cho ba quân, nó cũng sản xuất áo phao cứu sinh, áo mưa nhựa và các mặt hàng thể thao khác. Năm 1976, đổi tên thành Nhà máy Liên Quân số 304, năm 2007 giải thể, năm 2008 bàn giao cho chính quyền thành phố Tây Nam.1

Ảnh: Wikimedia Commons, 〈Blue slippers in home.jpg〉;ảnh này được sử dụng để bổ sung hình ảnh thị giác của các vật phẩm hàng ngày của đôi xỏ kéo, vui lòng sử dụng theo điều khoản giấy phép được ghi chú trên trang tệp.
Dòng thời gian này thêm trọng lượng cho đôi xỏ kéo: nó không phải sinh ra từ một cửa hàng thời trang dân dụng nào đó, mà là từ một nhà máy đồng thời xử lý sản xuất giày, cao su, bảo dưỡng và hàng quân sự, rồi tạo ra một phiên bản dùng cho dân thường. "Cội nguồn dân dã" của nó không đồng nghĩa với thiếu kỹ thuật, mà là kỹ thuật được hạ thấp rào cản, vào không gian không cần đồng phục, không cần chứng minh hạng.
📝 Ghi chú của nhà soạn trưng: Điều đáng chú ý nhất ở đôi xỏ kéo không phải là nó đẹp đến đâu, mà là nó từng biến khả năng của một nhà máy quân sự thành một chiếc giày mà người thường ngày có thể mua được.
Không chỉ là một nhà máy: Tiền sử ngành công nghiệp cao su của Đài Loan
Câu chuyện của đôi xỏ kéo không thể bắt đầu chỉ từ nhà máy cao su Liên Quân vào những năm 1950. Bộ Văn hóa ghi chú, ngành công nghiệp cao su của Đài Loan đã xuất hiện từ thời kỳ thuộc địa Nhật với các sản phẩm cơ bản như sửa lốp, ống dẫn nước và con lăn cơ hội. Năm 1941, các doanh nghiệp liên quan đã hợp nhất thành "Công ty TNHH Bảo vệ màng TNHH Đài Loan". Sau chiến tranh, bộ máy và nhân lực kỹ thuật đã được phân bổ lại, một số người rời khỏi tổ chức gốc để khởi nghiệp, trở thành nguồn kỹ thuật quan trọng cho ngành công nghiệp cao su tư nhân sau này.1
Tiền sử này khiến "sự bền bỉ của cội nguồn" không chỉ là sự tán dương về cuộc sống cá nhân, mà còn chỉ ra cách tổ chức ngành công nghiệp duy trì qua sự thay đổi chí quyền, tái thiết kế sau chiến tranh và biến động thị trường. Dù cho đôi xỏ kéo có trông giản đơn như thế nào, sau lưng nó vẫn kết nối với toàn bộ năng lực sản xuất: trộn cao su, ép dẹt, cắt may, khâu, bảo dưỡng và hoàn thiện sản phẩm.
Mảnh cao su, chất bảo dưỡng và sản xuất hóa học, biến một đôi giày thành hàng hóa
Hình ảnh nhà máy của Trung Tâm Tin học đã lưu giữ cảnh quan lao động sớm của ngành công nghiệp cao su: nhân viên cắt mảnh cao su, khâu giày, phết chất bảo dưỡng, dán keo, dùng khuôn để cố định hình dáng giày, rồi treo sản phẩm hoàn thiện để phơi khô. Bảo dưỡng là một bước quan trọng trong sản xuất hàng cao su, thay đổi tính chất vật lý của nguyên liệu. Những bước này cho thấy "bền bỉ" không chỉ là một tính từ, mà là kết quả của sự kết hợp giữa nguyên liệu, máy móc và bàn tay của công nhân.1
StoryStudio tóm tắt lịch sử của đôi xỏ kéo, chỉ ra rằng những mẫu giày từ nhà máy quân sự sau này được người dân cải tiến và sản xuất hóa học bằng nguyên liệu rẻ hơn. Nó cũng đặt đôi xỏ kéo vào vị trí giao thoa giữa sự thiếu hụt vật chất sau chiến tranh, phát triển ngành công nghiệp cao su và ngành công nghiệp hóa chất. 3 Tuy nhiên, dữ liệu công cộng hiện có không đủ để hỗ trợ quan điểm "tất cả đôi xỏ kéo đều chuyển sang PVC trong một năm" hay "tất cả các mẫu đều sử dụng cùng một loại nguyên liệu", vì vậy bài viết không viết lại sự tiến bộ về chất liệu như một xu hướng đơn lẽ.
Hiệp hội Bảo vệ Đài Loan từng ghi nhận nhãn hiệu của một đôi dép cao su sản xuất tại Đài Loan, với đế ghi EVA và phần dây giày ghi PVC. Trường hợp này không thể suy luận ra chất liệu của tất cả đôi xỏ kéo, nhưng đủ để nhắc nhở người đọc: dù trông giống nhau, công thức thực tế có thể khác nhau, người tiêu dùng nên dựa trên nhãn hiệu sản phẩm. 4
Ngành công nghiệp cao su của Đài Loan cũng không phải là một con đường thẳng lên. Bộ Văn hóa ghi chú, ngành công nghiệp cao su của Đài Loan bắt đầu xuất khẩu năm 1959, các xí nghiệp cơ khí hộ gia đình tăng lên, ngành công nghiệp tận dụng điều này để kiếm được ngoại tệ. Sau năm 1985, do ảnh hưởng của việc hủy bỏ hoàn thuế nguyên liệu, đồng tiền Đài Bắc tăng giá, khủng hoảng dầu mỏ, thiếu hụt lực lượng lao động và nhận thức bảo vệ môi trường, xuất khẩu giảm, sau năm 1988 một số doanh nghiệp sản xuất giày cao su dời sang Trung Quốc đại lục hoặc Đông Nam Á. 1
Do đó, sự phổ biến của đôi xỏ kéo không thể chỉ được giải thích bằng "người Đài Loan thích những đôi giày rẻ tiền và bền bỉ". Nó cũng liên quan đến mạng lưới nhà máy trong một thời gian, cơ khí hộ gia đình, thị trường xuất khẩu và nguồn cung nguyên liệu hóa chất. Khi điều kiện ngành công nghiệp thay đổi, sản phẩm vẫn có thể tồn lại trong ký ức văn hóa, nhưng nền tảng sản xuất ban đầu không nhất thiết được giữ nguyên.
Lịch sử ngành công nghiệp này bổ sung cho sự phức tạp của "sản xuất tại Đài Loan". Nó vừa chỉ ra khả năng sản xuất của một thời đại, vừa nhắc nhở chúng ta rằng nguồn gốc sản xuất, điều kiện lao động và vị thế thị trường đều có thể thay đổi. Không thể đưa nhãn hiệu sản phẩm hiện tại trực tiếp ngược dòng thành một lịch sử sản xuất địa phương liền mạch không có gián đoạn.
Điều này tạo ra một sự đối lập không thoải mái nhưng gần gũi với lịch sử thực tế giữa hình ảnh bền bỉ của đôi xỏ kéo và hiện thực ngành công nghiệp: một đôi giày có thể tồn lại, nhưng ngành công nghiệp sản xuất nó có thể rời khỏi nơi ban đầu.

Ảnh: Wikimedia Commons, 〈Taiwanese blue slippers.jpg〉;bài viết không coi ảnh này như là bằng chứng lịch sử của nhà máy hay nguồn gốc của đôi xỏ kéo.
Từ nhà máy đến cửa nhà, cách đôi xỏ kéo trở thành ký ức chung
Yếu tố then chốt giúp đôi xỏ kéo lan rộng không chỉ là màu sắc dễ nhận biết, cũng không chỉ là giá rẻ. Tài liệu từ Trung Tâm Tin học và StoryStudio cùng trình bày một lộ trình "công nghệ quân sự → cải tiến dân sự → sản xuất hóa học → sử dụng hàng ngày". 1 3 Những "giày quốc dân" không phải là thành công của một thương hiệu nào đó trong một ngày, mà là kết quả của việc được sử dụng lặp đi lặp lại trong gia đình, nhà máy, trường học và không gian bán lẻ, dần trở thành vật phẩm mọi người đều nhận ra.
Bài viết của Bộ Nội Các cho biết đôi xỏ kéo là ký ức chung của người dân Đài Loan, và tổng hợp câu chuyện từ bản gốc vào những năm 1950, qua sản xuất hóa học dân sự đến sự phổ biến hàng ngày. Đây là một bài viết thúc đẩy văn hóa, không thể đứng một mình chứng minh "mọi người đều từng đeo" hay bất kỳ kỷ lục thế giới nào. Nhưng nó có thể làm tài liệu cho kể chuyện công cộng, giúp chúng ta thấy cách các cơ quan chính thức đưa đôi xỏ kéo vào khung cảnh văn hóa cộng đồng dân dã của Đài Loan. 5
Ký ức văn hóa cũng không phải là điều tĩnh tại. Những chiếc giày sản xuất theo quy trình quân sự trong nhà máy, khi vào không gian dân sự, sẽ được sử dụng trong những không gian khác nhau: phòng tắm, ký túc xá, cửa nhà, cửa hàng và nơi làm việc. Những không gian cụ thể này không thể được tóm tắt bằng một bộ dữ liệu thống kê, nhưng có thể được kiểm chứng lẫn nhau thông qua các bài viết văn hóa chính thức, hình ảnh nhà máy và báo cáo thiết kế. Đôi xỏ kéo dễ trở thành biểu tượng vì nó đồng thời có nguồn gốc công nghiệp nhà nước và kết quả sử dụng trong đời sống thường ngày. 1 5 6
Màu xanh trắng mang dấu hiệu chính trị, đội giày mang kinh nghiệm sống
Nguồn gốc màu xanh trắng của đôi xỏ kéo trong tài liệu văn hóa chính thức và nhiều tóm tắt lịch sử khác, đều được liên kết với màu xanh và trắng của quốc ấn Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan). 1 3 Nhưng đối với hầu hết những người từng đeo nó, đôi xỏ kéo trước hết không phải là một chiếc lá cờ, mà là chiếc giày bạn đội lên sau khi tắm, chiếc giày bạn mang ra ngoài vào ngày mưa, chiếc giày bạn cầm theo khi ai đó gọi bạn ra chợ mua đồ.
Bài viết của Bộ Nội Các mô tả đôi xỏ kéo như một phần của văn hóa cộng đồng và ký ức chung của người dân Đài Loan, tổng hợp câu chuyện từ bản gốc vào những năm 1950, qua sản xuất hóa học dân sự đến sự phổ biến hàng ngày. 5 Những bài viết văn hóa chính thức này cũng thu thập những truyền thuyết như "chống trơn trượt", "đệm nhớ" và "vật liệu thân thiên môi trường". Tuy nhiên, những lời nói này không được cung cấp đủ bằng chứng kỹ thuật hay kiểm tra trong bài viết, không thể trực tiếp được coi là kỷ lục thế giới hay kết luận khoa học vật liệu. 5
StoryStudio cũng nhắc nhở, những "năm kỷ lục thế giới" lan truyền trên mạng bao gồm cả những câu chuyện về gia đình, đệm nhớ, tiếp thị xanh và công nghệ chống trơn trượt, nhưng bài viết đưa chúng vào bối cảnh "chúng ta hãy tạm dừng lại trước khi tin" và không cung cấp bằng chứng độc lập để chứng minh "đầu tiên trên thế giới". 3 Trang trưng bày trực tuyến chính thức cũng xuất hiện những lời kể tương tự như "đệm nhớ", "tự động phân hủy" và "đổi mới thế giới", nhưng trang web đồng thời lưu ý rằng nội dung trưng bày do nhà soạn trưng chịu trách nhiệm, và không phải mỗi lời kể nào cũng được kiểm chứng bằng thí nghiệm vật liệu hay chứng nhận bên thứ ba. 2 Vì vậy, thay vì ca ngợi đôi xỏ kéo như một chuỗi những danh dự chưa được kiểm chứng, chúng ta hãy nói thẳng: sức mạnh văn hóa của nó đến từ việc được đeo lâu dài, được nhìn thấy, được nhớ nhớ, chứ không phải từ một bảng xếp hạng thế giới không tồn tại.
Từ hàng dùng tiêu dùng sang ngôn ngữ công cộng
Ngoài việc được các nhà thiết kế tái diễn, đôi xỏ kéo cũng có thể được dùng làm ngôn ngữ công cộng ở các thời đại khác nhau. Tài liệu trưng bày trực tuyến chính thức ghi nhận, trước kỳ bầu cử tổng thống Đài Loan năm 2023, các đảng đã sử dụng từ "hợp xanh trắng" trong đàm phán, một số người dân sau đó chơi chữ với "xỏ kéo xanh trắng". Đây không phải là bằng chứng cho ý nghĩa văn hóa gốc của đôi xỏ kéo, mà là một ví dụ về cách một tên gọi vật phẩm được mở rộng thành ngôn ngữ chính trị. 2
Sự chuyển đổi này nên được tách rời với các sản phẩm thiết kế: các nhà thiết kế biến đôi xỏ kéo thành họa tiết, ly cốc hoặc các sản phẩm khác, đưendo vật phẩm hàng ngày vào thẩm mỹ và thị trường. Ngôn ngữ chính trị thì biến từ "kéo" trong tên gọi thành phản hồi về tốc độ đàm phán và quy trình chính trị. Cả hai đều cho thấy, khi một vật phẩm dân dã được công nhận rộng rãi, nó có thể rời khỏi mục đích sử dụng ban đầu và vào các lĩnh vực kể chuyện mới.
Sau khi bị coi là vật chất thô, đôi xỏ kéo vào bản vẽ của các nhà thiết kế
Đôi xỏ kéo từng được gán liền với từ "người Đài Loan" mang tính phân lớp và phán xét về sở thích. Mặt một, điều này đặt nó ở hiện trường cuộc sống dân dã; mặt khác, nó cũng có thể đơn giản hóa người đeo thành "người chưa đủ tinh tế". Bài viết không có đủ nguồn để chứng minh rằng tất cả người Đài Loan đều hiểu nó theo cùng một cách, vì vậy lời nói chính xác hơn là: ở các thế hệ, hoạt động và câu chuyện khác nhau, đôi xỏ kéo có thể được nhìn nhận như hàng dùng tiêu dùng, cũng có thể được dùng như biểu tượng của hương vị Đài Loan hoặc sự thô lỗ.
Báo cáo của Đại học Thái Dương ghi nhận trường hợp của các nhà thiết kế Yang Tzu-hsing và Jin Yuanxing: họ biến cá tra, đôi xỏ kéo, còn chim hóc đen thành họa tiết và sản phẩm, đồng thời lấy "văn hóa là tích lũy của cuộc sống" như một phần của quá trình sáng tạo. 6 Điều này không phải là biến đôi xỏ kéo thành hàng sang trọng, mà là nhìn nhận các vật phẩm từng bị bỏ qua từ góc độ khác — cuộc sống chính là nguyên liệu thiết kế.
Báo cáo trên trường của Đại học Khoa học và Công nghệ Hải Dương ghi nhận, đôi xỏ kéo từng được biến thành các sản phẩm văn hóa như ly cốc, và trong đào tạo văn hóa như một chủ đề của văn hóa phụ cấp và cuộc sống thông thường của Đài Loan. 7 Báo cáo liên quan của Đại học Nam Đài Loan cũng ghi nhận, đôi xỏ kéo cùng với cá tra, mì Quán Môn và bọ dẹt được biến thành họa tiết vải. 8
📝 Ghi chú của nhà soạn trưng: Khi đôi xỏ kéo được in trên vải, nó không chỉ là "một món đồ đội trên chân" nữa. Nó bắt đầu nhắc nhở chúng ta rằng, những thứ từng bị coi là thường ngày, đã lưu giữ nét thẩm mỹ của một hòn đảo.
Một đôi giày không thể đại diện cho toàn bộ người Đài Loan, nhưng có thể giúp người ta thấy được sự phức tạp của Đài Loan
Việc đưa đôi xỏ kéo trực tiếp bằng với "bản sắc quốc gia của người Đài Loan", dễ dàng ép buộc kinh nghiệm đa dạng thành một biểu tượng đơn nhất. Màu sắc của nó mang nguồn gốc biểu tượng từ máy chính phủ sau chiến tranh, nhưng sau khi vào vòng lưu thông dân sự, nó cũng được đưa trở lại trong gia đình, nhà máy, trường học, chợ và hàng thiết kế. Những người khác nhau đeo nó, có thể nhớ đến quân đội, nơi thuê, cửa nhà, công trình, chợ đêm, hay chỉ là một lần mua giày vô tình.
Vì vậy, ý nghĩa của đôi xỏ kéo không nằm ở việc nó trả lời "chúng ta là ai" cho người Đài Loan, mà là đặt câu hỏi trở lại vào cuộc sống: những vật phẩm nào được giữ lại? Ai có khả năng làm cho chúng rẻ tiền? Những ngành công nghiệp nào từng nuôi sống gia đình, rồi rời khỏi đó sau toàn cầu hóa? Khi một đôi dép nhựa được in thành họa tiết vải, chúng ta đang tiêu thụ hương vị Đài Loan, hay đang học cách nhìn thấy lao động dân dã?
Đi ra ngoài cửa, để lại vấn đề ở dưới đây
Đôi xỏ kéo của những năm 1950, khởi nguồn từ công nghệ quân sự của nhà máy cao su Liên Quân. Sau đó, thông qua cải tiến dân sự và sản xuất hóa học, nó trở thành vật phẩm hàng ngày quen thuộc của nhiều người. Câu chuyện này có thể được viết thành "câu chuyện sự bền bỉ của cội nguồn Đài Loan", nhưng không thể để che giấu được các vấn đề về nguyên liệu, lao động, sản xuất đi nước ngoài và chi phí môi trường. Bộ Văn hóa lưu giữ các bước sản xuất trong nhà máy, Hiệp hội Bảo vệ Đài Loan nhắc nhở về chất liệu nhựa và hậu quả tiêu thụ, và các báo cáo đào tạo thiết kế cho chúng ta thấy cách các vật phẩm hàng ngày được đưa trở lại vào sáng tạo văn hóa. 1 4 6 7 8
Chiếc giày ở phần mở đầu của bài viết, vẫn đứng ở cửa nhà ký túc xá. Nó không tuyên bố bất kỳ quan điểm nào về Đài Loan, cũng không vì được thiết kế lại mà xóa bỏ lịch sử ban đầu của nó. Nó chỉ để chúng ta nhìn kỹ hơn vào mặt trên, đế và nhãn hiệu trước khi đội lên: một đôi giày được làm ra như thế nào, ai từng đeo nó, và chúng ta có sẵn sàng coi một vật phẩm bình thường nhất làm một phần của văn hóa Đài Loan đáng được kiểm chứng và nhớ nhớ.
Tài liệu tham khảo
Nguồn ảnh
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/4/4d/%E8%97%8D%E7%99%BD%E6%8B%96.jpg/500px-%E8%97%8D%E7%99%BD%E6%8B%96.jpg?utm_source=commons.wikimedia.org&utm_campaign=index&utm_content=thumbnail:ảnh trang chủ của Wikimedia Commons 〈Xỏ kéo.jpg〉;trang tệp gốc。https://commons.wikimedia.org/wiki/Special:FilePath/Taiwanese%20blue%20slippers.jpg:tệp Wikimedia Commons 〈Taiwanese blue slippers.jpg〉;trang tệp và thông tin giấy phép。https://commons.wikimedia.org/wiki/Special:FilePath/Blue%20slippers%20in%20home.jpg:tệp Wikimedia Commons 〈Blue slippers in home.jpg〉;trang tệp và thông tin giấy phép。- Ảnh hiện sử dụng URL tệp từ xa ổn định của Wikimedia Commons, không cò phụ thuộc vào đường dẫn tương đối
./assets/, vì vậy khi dán trực tiếp vào Taiwan.md hoặc bất kỳ bộ công tử hỗ trợ ảnh bên ngoài nào cũng có thể hiển thị. Ảnh chỉ được sử dụng như hình ảnh tham khảo cho các vật phẩm và cảnh quan thường ngày, không phải là bằng chứng cho các sự kiện lịch sử của nhà máy cao su Liên Quân.
Được biên soạn và viết lại bởi Taiwan.md dựa trên tài liệu công cộng.🧬
- Nhà máy giày kim loại của nhà máy cao su Liên Quân ở Tây Nam — xem thêm thông tin bổ sung trong liên kết gốc (Bộ Văn hóa / Trung Tâm Tin học "Thập niên vàng nhập Đài Loan")↩2345678910
- Nền tảng trưng bày ký ức quốc gia trực tuyến, 〈Đài Loan cần có: Đôi xỏ kéo〉, nhà soạn trưng Hong Lo-en và Chen Pei-chen — xem thêm thông tin bổ sung trong liên kết gốc↩23
- Lin Wei-yu, StoryStudio, 〈Tại sao đôi xỏ kéo lại là màu xanh và trắng? Quân đội, nhà máy cao su và vương quốc hóa học, sản phẩm linh hoạt cho người Đài Loan〉, 2021-06-28 — xem thêm thông tin bổ sung trong liên kết gốc↩234
- Đôi xỏ kéo sản xuất tại Đài Loan — xem thêm thông tin bổ sung trong liên kết gốc (Hiệp hội Bảo vệ Đài Loan Taiwan Watch)↩2
- Bộ Nội Các, số thông tin số cho người mới đến, 〈Đài Loan tự hào — Đôi xỏ kéo, thực sự tạo ra nhiều kỷ lục thế giới〉, 2020-11-26 — xem thêm thông tin bổ sung trong liên kết gốc↩234
- Đại học Thái Dương News+, 〈Cách giải thích mới cho văn hóa truyền thống Đài Loan〉, 2021-12-01 — xem thêm thông tin bổ sung trong liên kết gốc↩23
- [Đại học Khoa học và Công nghệ Hải Dương thực hiện dự án đào tạo tài năng từ cung điện hoàng gia lần đầu kết hợp đào tạo văn hóa cho sinh viên "vào cung"]](https://www.nkust.edu.tw/p/406-1000-5789,r12.php) — xem thêm thông tin bổ sung trong liên kết gốc (Đại học Khoa học và Công nghệ Hải Dương)↩2
- Bản tin điện tử của Đại học Nam Đài Loan, 〈Đại học Nam Đài Loan mời trưởng nhóm Yang Tzu-hsing và Jin Yuanxing đến trường chia sẻ "Sáng tạo lại bách khoa xanh trong trăm năm"〉, 2024-04-29 — xem thêm thông tin bổ sung trong liên kết gốc↩2