Thơ hiện đại Đài Loan

Những thí nghiệm hiện đại chủ nghĩa xuất phát từ ba phòng làm việc đã tình cờ kích sinh cuộc cách mạng thơ ca gốc rễ nhất

Thơ hiện đại Đài Loan: Một lời tiên tri tình cờ

Tóm tắt 30 giây: Năm 1956 một nhóm nhà thơ tuyên bố muốn "di chuyển ngang dọc, chứ không kế thừa theo chiều dọc", hoàn toàn phương Tây hoá thơ ca Đài Loan.
20 năm sau, cuộc phong trào hiện đại chủ nghĩa căn bản này tình cờ kích sinh làn sóng thơ ca có gốc rễ nhất với đất nước.
Những thí nghiệm thẩm mỹ của 102 nhà thơ từ ba tạp chí thơ lớn, cuối cùng đã giúp thơ ca Đài Loan tìm thấy giọng nói riêng của mình.

Ngày 15 tháng Giêng năm 1956 chiều, tại trung tâm hoạt động tập thể dân cư của Đài Bắc, khoảng 40 nhà thơ ngồi tại đó. Chủ tịch cuộc họp Kỷ Huyền công bố một quyết định chấn động giới thơ: "Chúng ta tin rằng thi ca mới là di chuyển ngang dọc, chứ không phải kế thừa dọc." Câu nói này sau đó được viết vào "Sáu tiêu chuẩn chính của trường phái hiện đại", trở thành tuyên ngôn tranh cãi nhất trong lịch sử thơ hiện đại Đài Loan.

Lúc đó không ai lường được, cuộc thí nghiệm hiện đại chủ nghĩa căn bản này, 20 năm sau sẽ kích sinh ra cuộc cách mạng thơ ca có gốc rễ nhất với đất nước.

Ba phòng làm việc của phòng thí nghiệm thơ ca

Điểm khởi đầu của thơ hiện đại Đài Loan là ba phòng làm việc khác nhau — Tạp chí Thơ Hiện đại của Kỷ Huyền, Tạp chí Xanh Dương của Tham Tử Hoàn, và Tạp chí Sáng tạo Vũ Trụ của Lạc Phượng và Trương Mặc. Được lập lần lượt từ năm 1954 đến 1956, 102 nhà thơ dần dần gia nhập, hình thành một bố cục "ba chân kính ba lá" hiếm gặp trong lịch sử văn học Đài Loan.

Tạp chí Thơ Hiện đại là cái càng tầng 67. Lý thuyết "di chuyển ngang dọc" do Kỷ Huyền đề xuất, chủ trương học hoàn toàn chủ nghĩa hiện đại phương Tây, bỏ rơi văn học truyền thống Trung Hoa. Chủ trương này gây ra sóng gió lớn trong giới thơ bảo thủ những năm 1950, bị chỉ trích là "toàn bộ phương Tây hoá" và "đứt gãy truyền thống văn học".

Nhưng tác dụng phụ của trận tranh cãi này, là khiến các nhà thơ Đài Loan bắt đầu suy tư về một câu hỏi cơ bản: Đâu là ngôn ngữ thơ ca thực sự thuộc về hòn đảo này?

📝 Ghi chú từ người lập dàn bày
Trận tranh luận "di chuyển ngang dọc" so với "kế thừa dọc" tưởng như tranh cãi thẩm mỹ, thực chất là lo âu sâu sắc về bản sắc.
Các nhà thơ đến từ Trung Quốc đại lục vội vã cắt đứt dây rốn văn hoá với đất liền, lại tình cờ mở ra cuộc hành trình tìm kiếm giọng nói bản địa của Đài Loan.

Tạp chí Xanh Dương chọn con đường ôn hòa hơn. Dư Quang Trung, Tham Tử Hoàn và những người khác nhấn mạnh sự hòa hợp giữa cổ điển và hiện đại, các tác phẩm lịch sử sâu sắc. Tác phẩm "Nỗi nhớ nhà" của Dư Quang Trung trở thành bài thơ hiện đại được truyền tụng rộng rãi nhất trong thế giới văn học tiếng Hoa:

Nỗi nhớ nhà là một eo biển nông / Tôi ở bên này / Đất liền ở bên kia

Tạp chí Sáng tạo Vũ Trụ lại đi về phía thí nghiệm cực đoan. Lạc Phượng, Ngạn Thiên, Trương Mặc đã dũng cảm đưa chủ nghĩa siêu hiện thực vào, tạo ra những tác phẩm tràn ngập biểu tượng và ẩn dụ. Lạc Phượng được xưng là "ác ma thơ", tác phẩm "Cái chết trong phòng đá" của ông với 416 dòng thơ khám phá cái chết và tồn tại, tạo nên cú sốc toàn giới thơ.

Hạt giống phản kháng: Quay về địa phương những năm 1970

Năm 1977, một trận tranh luận văn học bất ngờ thay đổi hướng đi của thơ ca Đài Loan. "Trận tranh luận văn học đề tài đất nước" bề ngoài là về việc liệu văn học có nên phản ánh thực tế xã hội hay không, nhưng thực chất là cuộc thanh toán chung của 20 năm thí nghiệm hiện đại chủ nghĩa.

Những người phê bình chất vấn: Thơ ca lại quá trừu tượng, lại quá phương Tây, có liên quan gì đến trải nghiệm sống của người dân Đài Loan?

Đây chính là hậu quả không lường trước của ba tạp chí lớn. Những thí nghiệm hiện đại chủ nghĩa của họ mặc dù đã mở rộng hình thức và kỹ thuật của thơ ca, nhưng cũng kích hoạt sự suy tư sâu sắc về địa phương hoá. Một nhóm nhà thơ mới bắt đầu dùng những hình ảnh bình dị nhất như cơm, ruộng lúa, bàn tay của mẹ, tạo ra "giọng nói Đài Loan" chưa từng có trước đó.

Ngô Thịnh là đại diện của làn sóng thơ địa phương hoá này. Vị giáo viên sinh học cấp hai ở Tân Trúc, tỉnh Chương Hóa, dùng ngôn ngữ thẳng thắn nhất để viết về tình yêu với đất đai:

Tôi là con của một nông dân / Tôi hiểu sâu sắc / Trọng lượng của từng centimet đất

Những tập thơ "Cơm" và "Nói chuyện với con" của ông ghi lại không phải những suy tư hình thức, mà là cuộc sống thực tế trong cánh đồng. Sức mạnh của thơ địa phương hoá, đến từ sự không phải hiện đại chủ nghĩa của nó — từ chối ẩn dụ, đón nhận sự thẳng thắn; từ chối tính phổ quát, đón nhận tính địa phương.

💡 Bạn có biết không
Ngô Thịnh cho đến nay vẫn sống ở nhà cũ ở Tân Trúc, Chương Hóa, trồng cây và lúa trên ruộng của mình.
Năm 2020 ông được Đại học Đông Hoa trao bằng tiến sĩ danh dự, bình luận của ông là: "Tôi chỉ là con của một nông dân."

Cuộc vượt thoát của thơ tiếng Đài

Những thí nghiệm địa phương hoá căn bản hơn đến từ Hướng Dương. Nhà thơ này sinh tại Thái Nguyên, Đài Trung, không chỉ sáng tác bằng tiếng Đài mà còn xây dựng cơ sở lý luận cho thơ hiện đại tiếng Đài. Những tác phẩm như "Bài hát của đất đai" của ông, chứng minh rằng tiếng Đài không chỉ có thể viết thơ, mà còn có thể viết ra những bài thơ hiện đại với nhạc điệu xinh đẹp.

Sự xuất hiện của thơ tiếng Đài là câu trả lời tối hậu với "di chuyển ngang dọc". Nếu thơ ca là nghệ thuật của ngôn ngữ, thì giọng nói thực sự nhất, phải đến từ ngôn ngữ mà con người trên đảo này sử dụng hàng ngày.

Ảnh hưởng của ba tạp chí Phản ứng của thơ địa phương
Di chuyển ngang dọc kỹ thuật phương Tây Kế thừa dọc truyền thống địa phương
Tìm kiếm sự tinh khiết của thơ Thơ ca can thiệp vào thực tế xã hội
Nhấn mạnh trí tuệ và trừu tượng Quay trở lại cảm xúc và cụ thể

Những giọng nói mới ở thời đại số

Bước vào thế kỷ 21, thơ hiện đại Đài Loan phải đối mặt với những thách thức hoàn toàn mới. Phổ biến của Internet mang đến những nền tảng số như "Đường Thơ" và các hiện tượng trên mạng xã hội như "Thơ tối" và "Mỗi ngày một bài thơ cho bạn".

Các nhà thơ thế hệ mới như Trần Dục Huy, Cá Mập Hướng Biển, vừa kế thừa những kỹ thuật của các tiền bối, vừa phát triển những khía cạnh sáng tạo đa dạng hơn. Họ không từ chối tinh thần thí nghiệm của chủ nghĩa hiện đại, cũng không bỏ qua trải nghiệm địa phương, mà là tìm ra những điểm cân bằng mới giữa hai bên.

⚠️ Quan điểm tranh cãi
Những người phê bình cho rằng những năm Internet làm giảm ngưỡng sáng tác thơ, dẫn tới chất lượng không đều.
Những người ủng hộ lại cho rằng đây là biểu hiện dân chủ hoá thơ ca, cho phép nhiều giọng nói hơn được lắng nghe.

Hội Nhà thơ Hiện đại Đài Loan đã thiết lập trang web chính thức vào năm 2021, hợp tác với Thư viện Quốc gia và các tổ chức khác để quảng bá số hoá, cho thấy những tạp chí thơ truyền thống cũng đang thích ứng với hình thức truyền bá ở thời đại số.

Thơ ca Đài Loan trong khía cạnh quốc tế

Khả năng nhìn thấy quốc tế của thơ hiện đại Đài Loan dần dần tăng lên. Những tác phẩm của các nhà thơ như Dư Quang Trung, Dương牧, Trần Lệ được dịch sang tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức và nhiều ngôn ngữ khác. Phiên bản tiếng Anh và tiếng Thổ Nhĩ Kỳ của "Những giọng nói từ Đài Loan — Chọn lựa Thơ Hiện đại Đài Loan" được xuất bản, đánh dấu thơ ca Đài Loan bắt đầu tìm thấy vị trí trong bản đồ văn học thế giới.

"Ngôn ngữ thơ của một hòn đảo nhỏ, cuối cùng phải chứng minh giá trị của nó trong bối cảnh thế giới."

Lời tiên tri tình cờ

Nhìn lại lịch sử thơ 70 năm này, điều gây suy tư sâu nhất là tính chất nghịch lý nội tại của nó. Chủ nghĩa hiện đại mà ba tạp chí lớn lúc đó tích cực đề xướng, di sản cuối cùng không phải ngôn ngữ thơ ca phương Tây hoá, mà là sự suy tư sâu sắc về địa phương hoá.

Lý thuyết "di chuyển ngang dọc" của Kỷ Huyền, khách quan mà nói, đã kích hoạt các nhà thơ Đài Loan suy tư về "đâu là truyền thống thực sự của chúng ta". Trận tranh luận văn học đề tài đất nước bùng nổ, sự thanh lịch của phương Tây trong những bài thơ của Chính Sầu Dự cuối cùng nhường chỗ cho mùi hương đất của Ngô Thịnh.

Đây có lẽ chính là quỹ đạo đặc biệt của văn học Đài Loan: trong những thí nghiệm hiện đại chủ nghĩa căn bản nhất, tình cờ tìm thấy sự nhận dạng địa phương sâu sắc nhất.

Thơ hiện đại Đài Loan ngày nay, vừa có những thí nghiệm tiền phong kiểu Lạc Phượng, cũng có những bài viết về đất đai kiểu Ngô Thịnh; vừa có hương vị cổ điển của Dư Quang Trung, cũng có những sáng tạo tiếng Đài kiểu Hướng Dương. Bố cục đa dạng cùng tồn tại này, chính là di sản quý báu từ những trận tranh luận thẩm mỹ suốt bảy mươi năm.

Những nhà thơ bước ra từ ba phòng làm việc này, có lẽ không bao giờ nghĩ rằng những thí nghiệm không cố ý của mình, sẽ 20 năm sau kích sinh ra một cảnh quan thơ ca hoàn toàn khác. Nhưng có lẽ đó chính là sức hấp dẫn của lịch sử văn học — mỗi một cuộc phản kháng căn bản, đều có thể trở thành chất dinh dưỡng cho làn sóng cách mạng tiếp theo.

Tài liệu tham khảo

Về bài viết này Bài viết này do cộng đồng cộng tác thực hiện, với sự hỗ trợ của AI trong quá trình biên soạn và thẩm định.
Từ khóa
Văn học Thơ Thơ hiện đại Văn học đề tài đất nước
Chia sẻ