Tóm tắt 30 giây
Vào tháng 9 năm 2024, Đa Mễ Đa La đã chỉ ra lỗi trong bản dịch tiếng Nhật của thương hiệu trà sữa Bát Diệu Hòa Trà; thương hiệu xin lỗi và chỉnh sửa, thậm chí còn tung ưu đãi giảm giá 87%.1 Đến tháng 6 năm 2026, anh áp dụng cùng một tiêu chuẩn đánh giá lên tác phẩm của Hoàng Sơn Liệu, chuyển từ lỗi ngôn ngữ sang phê bình văn học.2 Điểm mấu chốt ở Đa Mễ Đa La không chỉ là sự dám nói, mà là biến việc "chỉ ra chỗ nào sai" thành một màn trình diễn công cộng có vai trò, nhịp điệu và khán giả có thể cùng tham gia; sau khi tiếng cười tan đi, câu hỏi còn lại là ai có quyền phán xét, và người bị phán xét liệu có thể đáp trả hay không.
Vào tháng 9 năm 2024, một video đã đưa bản dịch tiếng Nhật của thương hiệu trà sữa Bát Diệu Hòa Trà ra trước ống kính. Đa Mễ Đa La vừa sửa ngữ pháp vừa liên tục hô to "Bắc Thất Cái" (một từ lóng mang tính khiêu khích). Sau đó, Bát Diệu Hòa Trà đã xin lỗi dưới video, cho biết đã nhờ giáo viên tiếng Nhật hiệu đính và tung ra ưu đãi giảm giá 87%.1 Đây không phải là cách xử lý khủng hoảng thương hiệu thông thường: một YouTuber sống tại Tokyo đã trở thành người thi hành pháp luật trong video bằng cách tìm ra sai sót, còn thương hiệu thì lại biến lỗi bị chỉ ra thành ngôn ngữ quảng cáo của mình.
Đến tháng 6 năm 2026, video anh bình luận về tác phẩm của nhà văn Hoàng Sơn Liệu lại một lần nữa gây ra tranh cãi. Các báo cáo chỉ ra rằng Đa Mễ Đa La đã đề cập đến nhiều tác phẩm của Hoàng Sơn Liệu trong một mạch, với tiêu đề video sử dụng từ "xấu nhất lịch sử", còn bản thân Hoàng Sơn Liệu đã đáp trả sẽ tiếp tục học tập và trưởng thành.2 Hai sự kiện cách nhau gần hai năm, đối tượng chuyển từ bản quảng cáo đồ uống sang sách của tác giả bán chạy, nhưng vai trò thì không thay đổi: anh luôn tìm ra một điểm "không ổn" trước, rồi biến hành động sửa chữa đó thành một vở kịch.
Đây chính là điều đáng để hiểu nhất về Đa Mễ Đa La. Cách nói thông thường dễ dàng xếp anh vào nhóm "người nổi tiếng chuyên châm biếm", nhưng cách nói này đã đảo ngược quan hệ nhân quả. Anh không phải là người có sẵn tính cách cay độc rồi tùy tiện tìm thứ để mắng; mô tả gần gũi hơn là, anh gắn kết tiêu chuẩn phê bình, nhịp điệu lời nói và một vai trò dễ nhận biết lại với nhau, khiến khán giả hiểu tại sao họ cần ở lại xem lỗi chính tả tiếp theo, câu thoại tiếp theo, hoặc cuốn sách tiếp theo.
📝 Ghi chú của người biên tập: Thương hiệu của Đa Mễ Đa La không phải là "anh ấy rất dám mắng", mà là việc anh biến sự "không đồng ý" thành một định dạng có thể xem được; trong khi khán giả cười, họ cũng được mời tạm thời đứng cạnh tiêu chuẩn phán xét của anh.
Vai trò đi trước hồ sơ
Các báo cáo công khai giới thiệu Đa Mễ Đa La với tên thật là Lâm Vĩ Đình (Lin Wei-ting), một YouTuber từng du học tại Nhật Bản. Các bài báo cũng đề cập rằng anh đã theo học tại Đại học Thanh Sơn, có kinh nghiệm thi năng lực tiếng Nhật N1 và từng tiếp xúc với hệ thống đào tạo của nghệ sĩ hài Nhật Bản.3 Những hồ sơ này giải thích tại sao anh có khả năng nói về tiếng Nhật, nhưng không thể giải thích tại sao anh lại biến tiếng Nhật thành một loại hài kịch.
Kênh của anh không chỉ xử lý ngôn ngữ. Từ việc bình luận các tác phẩm gây tranh cãi đến những sản phẩm bị chê bai, anh dần biến chính hành động "đánh giá tại sao một tác phẩm xấu" thành nội dung.3 Sự thay đổi quan trọng trong con đường này là chuyển kiến thức chuyên môn từ lớp học sang vai trò: N1 không còn chỉ là điểm thi, mà là thẻ căn cước mà "cảnh sát tiếng Nhật" xuất trình khi làm nhiệm vụ; kinh nghiệm đọc cũng không chỉ là sở thích cá nhân, mà là bằng chứng có thể được phán xét trước ống kính.
Điều mà trang bài viết này có thể xác nhận là việc anh sau đó sinh sống tại Nhật Bản, tích lũy sự nhận diện thông qua bình luận về manga và văn hóa, rồi trong vụ Bát Diệu Hòa Trà năm 2024 đã khiến "cảnh sát tiếng Nhật" trở thành một nhân vật được công chúng ghi nhớ.1 Đối với người viết bài, việc lựa chọn này rất quan trọng: không cần thiết phải cố gắng lấp đầy dòng thời gian bằng cách viết những hồ sơ chưa được kiểm chứng từ nhiều nguồn như sự thật.
"Cảnh sát tiếng Nhật" không phải giáo viên, mà là một phương thức xuất hiện
DailyView mô tả vụ Bát Diệu Hòa Trà rất cụ thể: Đa Mễ Đa La với vai trò "cảnh sát tiếng Nhật" đã chỉ ra lỗi trong bản dịch, và mỗi khi sửa một lỗi, anh lại kết thúc bằng câu "Bắc Thất Cái"; còn Bát Diệu Hòa Trà thì thừa nhận lỗi trong phần bình luận, cho biết đã hoàn thành việc hiệu đính và chuẩn bị cập nhật trang web chính thức.1 Điều thú vị ở đây không phải là thương hiệu phạm bao nhiêu lỗi, mà là sai sót được đặt vào một nhịp điệu quen thuộc với khán giả: phát hiện, bắt giữ, tuyên án, và người phạm tội xin lỗi.
Phản ứng của Bát Diệu Hòa Trà cũng khiến màn trình diễn này không dừng lại ở sự sỉ nhục. Tài khoản chính thức đã đăng lời nhắn "lỗi nhiều như vậy, chúng tôi sẽ cố gắng cải thiện", và thương hiệu còn đáp lại bằng ưu đãi 87%.1 Nhờ đó, Đa Mễ Đa La không chỉ sửa đối phương, mà còn cho đối phương cơ hội trở lại sân khấu bằng cùng một ngôn ngữ. Sự phê bình không biến mất, hoạt động thương mại cũng không biến mất. Hai thứ chồng lên nhau mới tạo nên sức lan tỏa của video này.
Gọi anh là "giáo viên tiếng Nhật" ngược lại sẽ bỏ lỡ điểm này. Công việc của giáo viên là đưa học sinh đến đáp án đúng, còn công việc của cảnh sát tiếng Nhật là để sai sót được nhìn thấy ở nơi công cộng. Người trước cần sự ổn định, trọn vẹn và kiên nhẫn; người sau cần một kẻ phạm tội rõ ràng, một câu cửa miệng có thể lặp lại, và một điểm cười mà khán giả có thể hiểu trong vài giây. Đa Mễ Đa La chọn cái thứ hai, vì vậy nội dung thành công nhất của anh chưa chắc là bài giảng ngôn ngữ hoàn chỉnh nhất, mà là cảnh tượng khiến người ta ngay lập tức nhận ra "chỗ này thực sự kỳ lạ".
Từ tiếng Nhật đến tác phẩm: Tiêu chuẩn có thể được chuyển giao
Vụ Hoàng Sơn Liệu năm 2026 cho thấy, "cảnh sát tiếng Nhật" thực chất chỉ là một vai trò bề mặt. ETtoday đưa tin rằng Đa Mễ Đa La đã đăng video bình luận về tác phẩm của Hoàng Sơn Liệu vào ngày 5 tháng 6, và Hoàng Sơn Liệu sau đó trả lời sẽ tiếp tục học tập.2 Các báo cáo tiếp theo trên Yahoo mô tả sự nổi tiếng này là do anh liên tiếp nhắc đến Thái A Cáp (Cai Yingwen) và Hoàng Sơn Liệu, khiến số lượng người đăng ký kênh tăng nhanh trong thời gian ngắn. Báo cáo đó cũng đề cập rằng ban đầu anh đã tích lũy khán giả thông qua việc bình luận các tác phẩm gây tranh cãi và manga bị chê bai.3
Cấu trúc chung ở đây không phải là "tiếng Nhật" hay "văn học", mà là sự công khai hóa tiêu chuẩn. Đa Mễ Đa La trước tiên nói cho khán giả biết mình dùng tiêu chuẩn nào để xem, sau đó minh họa một tác phẩm đã không đạt được tiêu chuẩn đó như thế nào. Khi đối tượng là Bát Diệu Hòa Trà, tiêu chuẩn là bản dịch tiếng Nhật; khi đối tượng là tiểu thuyết, tiêu chuẩn lại trở thành cách kể chuyện, ngôn từ và cảm nhận khi đọc. Chủ đề có thể thay đổi, hành động của nhân vật thì không: biến sự phán đoán cá nhân thành một phiên tòa công khai, biến phiên tòa thành một video có thể chia sẻ.
Một ví dụ khác được báo Thời báo Tự do đưa tin càng làm rõ tính khả chuyển này. Đa Mễ Đa La từng chia sẻ kinh nghiệm gặp một học viên người Trung Quốc yêu cầu "đấu tay đôi" tại lớp quyền Anh ở Nhật Bản, và video này sau khi được đào lại đã gây ra tranh cãi. Anh cắt ghép tình huống huấn luyện viên Nhật Bản ngăn chặn xung đột thành một trò đùa đồng âm của "chuỗi đảo thứ nhất".4 Đây không phải là giảng dạy tiếng Nhật, cũng không phải phê bình sách, nhưng vẫn là cùng một cỗ máy nội dung: một bối cảnh cụ thể, một hành vi không như mong đợi, và một sự phán đoán mà khán giả có thể truyền đạt ngay lập tức.
📝 Ghi chú của người biên tập: Thứ anh thực sự bán không phải là đáp án, mà là tốc độ phán đoán. Khi khán giả chia sẻ video, họ thường không chỉ gửi "câu tiếng Nhật nào sai", mà còn là "bạn thấy đó, chúng ta hiện có một điểm cười và tiêu chuẩn chung".
Tranh cãi đẩy vai trò ra ngoài màn ảnh
Phần khó đơn giản hóa nhất của Đa Mễ Đa La đến từ vụ tranh chấp quấy rối tình dục sau khi hợp tác với Lý Vũ Hy (Li Yu-hi) vào năm 2023. Mirror Media lúc đó đã đưa tin về cáo buộc của Lý Vũ Hy, và sự phản bác của Đa Mễ Đa La trên mạng xã hội. Báo cáo cũng trình bày lời anh thừa nhận một số trò đùa có thể gây khó chịu, nhưng phủ nhận việc vượt qua giới hạn cơ thể.5 Những nội dung này không thể được viết lại thành "ai nói sự thật", vì đó vẫn là giai đoạn hai bên đưa ra lời khai xung đột lẫn nhau.
Các báo cáo tiếp theo vào tháng 12 năm 2024 chỉ ra rằng Tòa án cấp sơ thẩm quận Bản Kiều, Tân Bắc đã phán quyết Đa Mễ Đa La phải bồi thường cho Lý Vũ Hy 10 vạn Đài tệ. Báo cáo cũng ghi lại phản ứng công khai của anh về bản án và việc anh tuyên bố sẽ kháng cáo.6 Các báo cáo tháng 10 năm 2025 lại nói rằng phiên phúc thẩm xác định hành vi liên quan chưa đạt đến mức độ quấy rối tình dục, hủy bỏ bản án ban đầu, và toàn bộ vụ án không được kháng cáo. Báo cáo đó cũng liệt kê các đoạn đối thoại, hình ảnh video và lời nói của hai bên liên quan.7
Cuộc đấu tranh pháp lý này không thể dùng để bảo vệ phong cách bình luận của Đa Mễ Đa La, cũng không thể bị nén thành một tiêu đề giải trí "lật ngược tình thế". Nó thực sự phơi bày một rủi ro khác: khi một nhà sáng tạo liên tục nói bằng giọng điệu phán xét, khán giả rất dễ dàng chuyển hóa "điều này không đúng" trong video sang tranh chấp cá nhân ngoài đời. Nhưng quy trình tư pháp xử lý bằng chứng, hành vi và cấu thành pháp luật, chứ không phải ai nói hay hơn, ai cắt dựng có nhịp điệu hơn.
Trong báo cáo năm 2023, Đa Mễ Đa La nói rằng kênh của mình ban đầu chỉ muốn làm video hài hước, nhưng lại "liên tục gây náo loạn".5 Câu này mang một sự chính xác không mấy dễ chịu: nội dung của anh dựa vào việc biến ma sát thành trò cười, nhưng ma sát ngoài đời thì chưa chắc đã được phục hồi sau tiếng cười. Từ bản quảng cáo thương hiệu đến tranh chấp quấy rối tình dục, khoảng cách không phải là lưu lượng truy cập, mà là đối tượng bị phê bình có thể chịu đựng cùng một quy tắc trình diễn hay không.
Sau khi được nhìn thấy, ai còn là khán giả?
Sự nổi tiếng của Đa Mễ Đa La không bắt đầu từ "anh ấy đủ tư cách", mà bắt đầu từ việc khán giả sẵn lòng tạm thời cho anh mượn tư cách đó. Bài viết của DailyView đã ghi lại người dùng gọi anh là bậc thầy tiếng Nhật N1, và cũng ghi nhận Bát Diệu Hòa Trà vẫn chọn công khai sửa chữa sau khi bị chỉ ra.1 Hai phản ứng này đặt cạnh nhau mới tạo nên hình ảnh trọn vẹn về sức ảnh hưởng trên mạng: một bên là khán giả giao tiêu chuẩn cho nhà sáng tạo, một bên là người bị phê bình quyết định có tiếp nhận tiêu chuẩn đó hay không.
Vì vậy, Đa Mễ Đa La không chỉ nổi tiếng nhờ việc than phiền. Anh đã biến sự phê bình thành một định dạng cố định: trước tiên thiết lập tiêu chuẩn của mình, sau đó tìm ra một sai sót có thể nhìn thấy, và cuối cùng dùng tiếng cười để kéo khán giả về phía mình. Định dạng này cho phép ngôn ngữ, manga, sách vở và các sự kiện hàng ngày cùng xuất hiện trên một sân khấu, đồng thời mỗi lần "chỉ ra sai" của anh đều mang theo một vấn đề chưa được giải quyết: khi chúng ta cười đồng ý với anh, rốt cuộc chúng ta đang hiểu một vấn đề, hay đang giao quyền phán xét cho một người diễn trò giỏi hơn?
Điểm mạnh nhất của anh chính là câu hỏi này không kết thúc trong video. Đa Mễ Đa La đã tìm ra lỗi chính tả, đã nói xong bài phê bình sách, đã cắt ghép trò đùa ở lớp quyền Anh; thứ còn lại không phải là một cảnh sát mãi mãi đúng, mà là một nhóm khán giả tự quyết định trước màn hình lần tới ai có thể bị chỉ ra sai, ai có thể phản bác, và khi nào nên dừng tiếng cười.
Khán giả được lôi kéo như thế nào?
Các video của Đa Mễ Đa La thường chia nhỏ những phán đoán phức tạp thành các bước mà khán giả có thể theo dõi. Đầu tiên xuất hiện một đối tượng: bản quảng cáo, cuốn sách, manga, hoặc một đoạn hội thoại xảy ra trong lớp quyền Anh. Tiếp theo là việc anh chỉ ra sự chênh lệch giữa đối tượng đó và lẽ thường. Cuối cùng mới đóng gói sự phán đoán bằng câu cửa miệng, phản ứng hoặc đồng âm. Định dạng này đã giảm rào cản gia nhập, khán giả không cần hiểu toàn bộ bối cảnh trước cũng có thể tìm thấy một khoảnh khắc đáng để truyền đạt trong đoạn clip.
Trong vụ Bát Diệu Hòa Trà, lời xin lỗi của thương hiệu không phải là tin tức phụ của video, mà là một phần cốt truyện. DailyView trích dẫn bình luận của thương hiệu, Bát Diệu Hòa Trà thừa nhận "lỗi nhiều như vậy", và nói sẽ cố gắng cải thiện; sau đó tung ưu đãi 87%, biến từ ngữ bị chỉ ra thành chiết khấu.1 Một nhà phê bình bên ngoài đã được đưa vào câu chuyện của chính thương hiệu, những lỗi ban đầu có thể chỉ mang lại tác dụng tiêu cực, nay trở thành một dự án hình ảnh "chúng tôi đã đón nhận trò đùa này".
Cấu trúc tương tự cũng xuất hiện trong các bài đánh giá sách, chỉ là người bị phê bình không còn là một thương hiệu có thể chỉnh sửa ngay lập tức. Báo cáo của ETtoday viết về phản ứng của Hoàng Sơn Liệu sau khi bị bình luận, chứ không phải để phán xét giá trị văn học cho bất kỳ bên nào.2 Sự khác biệt này nhắc nhở người đọc: nội dung phê bình có thể rất giải trí, nhưng hậu quả của sự phê bình lại phụ thuộc vào đối tượng là thương hiệu, tác giả, truyền thông hay một người có mối quan hệ hợp tác cá nhân với nhà sáng tạo.
Đây cũng là lý do tại sao "cay độc" không phải là một lời giải thích đủ tốt. Cay độc chỉ mô tả giọng điệu, chứ không mô tả cơ chế phân phối; video của Đa Mễ Đa La được truyền đạt vì nó đồng thời cung cấp vai trò, tiêu chuẩn và các điểm có thể cắt thành clip ngắn. Khán giả không phải tiếp nhận một chuỗi tính từ mắng nhiếc một cách thụ động, mà là học cách nhìn nhận sai sót trong nhịp điệu của video.
Một cái tên thay thế cho cái tên ban đầu
Các bài báo về nhân vật thường tóm tắt người nổi tiếng bằng tổng hợp số lượng người đăng ký, các sự kiện gây tranh cãi và số lượng video triệu view. Báo cáo trên Yahoo đặt hướng đi ban đầu, bối cảnh du học và tốc độ tăng trưởng người đăng ký của Đa Mễ Đa La vào năm 2026 lên cùng một trục, giải thích cách mức độ nhận diện của anh tăng nhanh sau khi bình luận về Thái A Cáp và Hoàng Sơn Liệu.3 Nhưng số lượng người đăng ký chỉ cho thấy nhiều người nhìn thấy anh hơn, chứ không nói lên tại sao khán giả lại ghi nhớ anh.
Điều dễ được ghi nhớ hơn là biệt danh. "Cảnh sát tiếng Nhật" đã nén chuyên môn của một người thành một vai trò có thể được sử dụng lặp đi lặp lại trong tiêu đề video, phần bình luận và phản hồi của thương hiệu. DailyView thậm chí còn liệt kê các thẻ liên quan là "YouTuber đuôi dài", "cảnh sát tiếng Nhật" và "Bắc Thất Cái"; những từ này không phải hồ sơ, nhưng gần gũi hơn với cách một nhân vật mạng tồn tại so với hồ sơ.1
Sự nhân cách hóa này có ưu điểm và nhược điểm. Ưu điểm là khán giả nhanh chóng nhận ra vị trí của anh trong các chủ đề xa lạ. Nhược điểm là mỗi lần xuất hiện đều bị kỳ vọng phải nhanh hơn, nặng ký hơn và giống lần trước hơn. Khi sự nhận diện của nhà sáng tạo được xây dựng dựa trên việc chỉ ra sai sót, sự im lặng, giữ lại hoặc thừa nhận mình không chắc chắn, ngược lại sẽ khiến anh trông không đúng với nội dung của mình. Vì vậy, nhân vật bị chính định dạng của mình đuổi theo.
Giữa bản quảng cáo thương hiệu năm 2024 và bài phê bình sách năm 2026, thứ thực sự được kế thừa không phải là một câu chuyện cười cố định nào, mà là việc "tiêu chuẩn cần được nhìn thấy trước". Điều này khiến kênh của Đa Mễ Đa La trông giống như một phòng kiểm duyệt luôn mở: chủ đề có thể thay đổi, biển hiệu ở cửa thì không; mỗi khi khán giả bước vào, họ đều biết sẽ có ai đó chỉ ra một vấn đề.
Trước kết luận, cần giữ lại một chút bất định
Về Đa Mễ Đa La, nơi dễ bị viết sai nhất là việc sắp xếp anh thành một dòng thời gian thành công hoàn hảo: du học, học tiếng Nhật, bắt đầu làm video, trở thành cảnh sát tiếng Nhật, nổi tiếng nhờ tranh cãi. Dòng này quả thực có thể nhanh chóng cung cấp bối cảnh, nhưng nó đã cắt bỏ tất cả sự ngẫu nhiên, mất kiểm soát và cái giá phải trả.
Ví dụ, các báo cáo về vụ quấy rối tình dục đòi hỏi một cách đọc hoàn toàn khác với bản quảng cáo thương hiệu. Báo cáo của Mirror Media năm 2023 có những phản hồi chi tiết của Đa Mễ Đa La, còn báo cáo năm 2024 ghi lại việc sơ thẩm dân sự phán quyết bồi thường 10 vạn Đài tệ, và báo cáo năm 2025 lại kể về việc phúc thẩm hủy bỏ bản án ban đầu.5 6 7 Bài viết của ETtoday năm 2024 cũng sử dụng tiêu đề "bị kiện quấy rối tình dục bồi thường 10 vạn" để xử lý tiến trình lúc đó.8 Những bài báo này có thể tạo thành một dòng thời gian, nhưng không thể được ghép lại thành một kết luận đạo đức đơn giản.
Vai trò công chúng của nhà sáng tạo thường lớn hơn phạm vi mà chính nhà sáng tạo có thể kiểm soát. Đa Mễ Đa La có thể quyết định video cắt như thế nào, câu cửa miệng nói ra sao, nhưng anh không thể quyết định thương hiệu, tác giả bị phê bình, truyền thông và khán giả sẽ đón nhận vai trò này như thế nào. Câu chuyện lớp quyền Anh được báo Thời báo Tự do lan truyền trở lại cũng không phải vì nó cung cấp chuyên môn mới, mà vì khán giả đã đặt lại câu đùa "chuỗi đảo thứ nhất" vào bối cảnh công cộng năm 2026.4
Vì vậy, khi đọc về Đa Mễ Đa La, chúng ta không chỉ nên hỏi "anh ấy nói đúng hay sai". Mà còn phải hỏi: tiêu chuẩn của anh đến từ đâu? Ai có thể đáp trả? Loại sai sót nào phù hợp để trở thành trò cười, và loại tổn thương nào không nên được xử lý giống nhau? Nếu chỉ giữ lại hai chữ "dám nói", nhân vật sẽ bị làm phẳng; nếu coi tất cả tranh cãi như một chiến lược lưu lượng truy cập, thì cũng mất đi sự thật.
Đa Mễ Đa La biến việc "chỉ ra sai" thành một màn trình diễn công cộng, đây là lý do anh được ghi nhớ, và cũng là gánh nặng mà anh phải mang. Khán giả có thể tạm thời mượn tiêu chuẩn của anh trong tiếng cười, nhưng không cần mãi giữ quyền phán xét trên tay anh. Khi video tiếp theo lại bật lên dòng chữ "cảnh sát tiếng Nhật ra quân", sự xem trưởng thành thực sự không phải là lập tức đồng ý với bản án, mà là nhìn rõ trước: lần này sai sót được chỉ ra rốt cuộc là ở bản dịch, tác phẩm, hệ thống, hay giới hạn của một con người.
Tài liệu tham khảo
- 「Cảnh sát tiếng Nhật」 Đa Mễ Đa La bắt giữ trà sữa nổi tiếng "Bát Diệu Hòa Trà" và xin lỗi nhanh chóng bằng ưu đãi "Bắc Thất Cái" — Xem bổ sung tài liệu trong liên kết gốc↩2345678
- Hoàng Sơn Liệu bị Đa Mễ Đa La chỉ trích nặng nề là "xấu nhất lịch sử"; bản thân lần đầu đáp trả: sẽ tiếp tục học tập và trưởng thành — Tin tức đám mây ETtoday↩234
- “Đa Mễ Đa La” châm biếm người nổi tiếng gây sốt! Người mạng tiết lộ mánh khóe đằng sau, 42 vạn lượt đăng ký tăng vọt liên tục — Báo cáo tin tức Yahoo↩234
- Tác dụng chuỗi đảo thứ nhất! Người mạng Đài Loan gặp gã kỳ lạ người Trung Quốc đòi đấu tay đôi, huấn luyện viên Nhật Bản từ chối ngay lập tức — Báo cáo Thời báo Tự do↩2
- Bị Nữ thần Đàn Tỳ Bà tố cáo "yêu cầu ngủ chung, tắm sả", YTR Đa Mễ Đa La phản bác: tôi cũng luôn né tránh — Xem bổ sung tài liệu trong liên kết gốc↩23
- Người mạng Đa Mễ Đa La bị cáo buộc quấy rối tình dục! Tự chứng minh vô tội vẫn bị phán quyết bồi thường 10 vạn, người dùng "nhìn thấu" một chuyện — Xem bổ sung tài liệu trong liên kết gốc↩2
- “Tôi có thể gợi cảm hơn bạn” Nữ thần Đàn Tỳ Bà lại phản công 5 vụ quấy rối tình dục; ghi nhận đối thoại vạch trần! Đa Mễ Đa La thắng kiện và không phải bồi thường — Xem bổ sung tài liệu trong liên kết gốc↩2
- Đa Mễ Đa La “bị kiện quấy rối tình dục, bồi thường 10 vạn” giận dữ công khai bằng chứng giáo viên lười biếng: nói dối trắng trợn — Tin tức đám mây ETtoday↩