Trần Ngọc Huân: Người phù thủy khéo léo của hài kịch Đài Loan

Đạo diễn phim hài Đài Loan, tác giả của "Cá Nhiệt đới", "Tổng đầu bếp" và "Ngày mất của người yêu"

Từ năm 1995 với bộ phim "Cá Nhiệt đới" cho đến năm 2020 với "Ngày mất của người yêu", Trần Ngọc Huân đã xây dựng nên một bộ ngôn ngữ sáng tạo riêng cho điện ảnh hài kịch Đài Loan. Những bộ phim của ông thấm đẫm hài hước theo kiểu Đài Loan và sự ấm áp nhân văn, khéo léo khám phá những vấn đề nhân sinh sâu sắc trong những tình huống vô lý. "Ngày mất của người yêu" đã giành được giải Phim tối ưu tại Giải thưởng Kim Mã lần thứ 57, là sự công nhận mạnh mẽ nhất đối với bộ ngôn ngữ sáng tạo này.

Cậu bé từ khu ký túc xá quân nhân và giấc mơ điện ảnh

Trần Ngọc Huân (sinh ngày 28 tháng 5 năm 1960) xuất thân tại Đài Bắc, cha ông là sĩ quan quân đội, lớn lên trong khu ký túc xá quân nhân. Khu ký túc xá này hợp nhất các nền tảng văn hoá của nhập cư từ các tỉnh khác nhau và tình cảm con người sâu đậm, cung cấp cho ông những chất liệu cụ thể cho sáng tạo sau này.

Từ thời trung học, ông bắt đầu tiếp xúc với điện ảnh, bị ảnh hưởng sâu sắc bởi các maestro hài kịch Hollywood như Billy Wilder và Frank Capra. Ông phát hiện ra rằng điện ảnh có khả năng truyền tải cảm xúc sâu sắc giữa những tiếng cười, và quyết định làm đây là mục tiêu sống của mình.

Tốt nghiệp từ Đại học Nghệ thuật Đài Loan Quốc lập (trước đây là Trường đặc biệt Nghệ thuật Quốc lập)1, ông nhận được giáo dục điện ảnh toàn diện. Trong suốt thời gian đại học, ông đã quay nhiều bộ phim ngắn, thể hiện tài năng và lòng yêu thích đối với thể loại hài kịch.

Đào tạo sáng tạo trong ngành quảng cáo

Sau khi tốt nghiệp, Trần Ngọc Huân gia nhập ngành quảng cáo, nơi nhịp độ nhanh chóng và yêu cầu sáng tạo cao đã giúp ông rèn luyện kỹ năng kiểm soát chính xác nhịp độ và hiệu ứng hình ảnh, để lại dấu vết rõ ràng trong sáng tạo điện ảnh sau này.

Trong thời gian làm việc tại ngành quảng cáo, Trần Ngọc Huân đã chỉ đạo những quảng cáo sáng tạo vô số, giành được nhiều giải thưởng quảng cáo. Ông học được cách để lại ấn tượng trên khán giả trong thời gian ngắn nhất, kỹ năng này cực kỳ hữu ích trong sáng tạo phim ảnh.

Vào đầu thập niên 1990, ngành quảng cáo Đài Loan đang trong thời kỳ mở rộng, Trần Ngọc Huân cùng với nhiều nhà sáng tạo đồng thời như Thái Minh Lương, Dã Trí Ngôn và những người khác, đều chuyển từ ngành quảng cáo sang lĩnh vực điện ảnh, hình thành thế hệ mới của điện ảnh Đài Loan.

Bộ phim ra mắt của đạo diễn: "Cá Nhiệt đới"

Năm 1995, Trần Ngọc Huân công bố bộ phim ra mắt "Cá Nhiệt đới", bộ phim sản xuất với chi phí thấp này đã tạo nên một điều kỳ diệu trong lịch sử điện ảnh Đài Loan. Bộ phim mô tả một người đàn ông thất bại bị cuốn vào một vụ bắt cóc theo cách vô lý và buồn cười.

Thành công của "Cá Nhiệt đới" nằm ở phong cách hài hước Đài Loan độc đáo của nó. Trần Ngọc Huân khéo léo áp dụng những yếu tố văn hoá xã hội Đài Loan, tạo nên một thể loại hài kịch có đặc thù địa phương. Các nhân vật trong phim mặc dù phải đối mặt với khó khăn nhưng luôn giữ thái độ lạc quan.

Bộ phim giành được giải Kịch bản gốc tối ưu tại Giải thưởng Kim Mã lần thứ 32, và đạt được thành công trong doanh thu2. "Cá Nhiệt đới" chứng minh tiềm năng thị trường của phim hài bản địa Đài Loan, mở ra con đường cho những nhà sáng tạo tiếp theo.

Khám phá hài kịch tình yêu

Sau "Cá Nhiệt đới", Trần Ngọc Huân tiếp tục khám phá những thể loại hài kịch khác nhau. Bộ phim "Tình yêu đến rồi" năm 1997 thử nghiệm hình thức phim tình yêu hài kịch, mặc dù thành tích phòng vé bình thường, nhưng thể hiện sự hiểu biết sâu sắc của ông về nhân vật nữ giới.

Bộ phim "Tình yêu em, yêu tôi" năm 2000 sử dụng phương pháp tường thuật trưởng thành hơn, khám phá những tình trạng tình yêu khó khăn của con người đô thị hiện đại. Trần Ngọc Huân bắt đầu hòa nhập thêm những suy nghĩ nhân sinh trong hài kịch, thể hiện sự tiến bộ trong kỹ năng đạo diễn.

Các tác phẩm trong thời kỳ này mặc dù không có hiệu ứng gây chấn động giống như "Cá Nhiệt đới", nhưng giúp Trần Ngọc Huân tích lũy đủ kinh nghiệm sáng tạo, cũng giúp ông có sự hiểu biết sâu sắc hơn về bản chất của phim hài kịch.

Quay trở lại vinh quang: "Tổng đầu bếp"

Sau nhiều năm ẩn dực, Trần Ngọc Huân công bố "Tổng đầu bếp" vào năm 2013, một lần nữa chứng minh sức mạnh sáng tạo của mình. Bộ phim lấy nền tảng là văn hoá cỗ hàng tại Đài Nam, mô tả câu chuyện ba vị đầu bếp cạnh tranh vị trí "tổng đầu bếp".

Thành công của "Tổng đầu bếp" nằm ở khám phá sâu về văn hoá truyền thống Đài Loan. Trần Ngọc Huân thể hiện tinh túy của văn hoá cỗ hàng dưới hình thức hài kịch, giúp khán giả trẻ nhận biết giá trị của kỹ năng truyền thống.

Bộ phim quy tụ dàn diễn viên tên tuổi như Dương Hữu Tĩnh, 林青霞, đạt được sự cân bằng tốt giữa tính chất thương mại và nghệ thuật. "Tổng đầu bếp" không chỉ thành công về phòng vé, mà còn được giới phê bình công nhận.

Hiện thực ma thuật: "Ngày mất của người yêu"

"Ngày mất của người yêu" năm 2020 là tác phẩm có tham vọng nhất của Trần Ngọc Huân, kết hợp nhiều yếu tố như tình yêu, hài kịch, hiện thực ma thuật. Bộ phim mô tả câu chuyện tìm kiếm tình yêu thực sự của nhân vật chính trong một trạng thái nhầm lẫn thời gian ma diệu.

Bộ phim được công chiếu trong giai đoạn dịch bệnh COVID-19, thay vào đó lại có ý nghĩa thời đại đặc biệt do khái niệm thời gian và không gian lẫn lộn của chủ đề. Trần Ngọc Huân khéo léo kết hợp yếu tố khoa học viễn tưởng với hài kịch kiểu Đài Loan, tạo nên trải nghiệm xem phim độc đáo.

"Ngày mất của người yêu" đã giành được năm giải thưởng bao gồm giải Phim tối ưu tại Giải thưởng Kim Mã lần thứ 57, đây là đỉnh cao của sự nghiệp Trần Ngọc Huân3. Tác phẩm này chứng minh rằng điện ảnh bản địa Đài Loan có sức cạnh tranh trên thị trường quốc tế.

Xây dựng hài hước kiểu Đài Loan

Đóng góp được nhận dạng rõ nhất của Trần Ngọc Huân là xây dựng ngôn ngữ điện ảnh "hài hước kiểu Đài Loan". Hài kịch của ông lấy tình cảm con người làm nền tảng, tình huống vô lý chỉ là vỏ ngoài, bên trong là quan sát tỉ mỉ đối với văn hoá xã hội Đài Loan.

Ông giỏi phát hiện ra những yếu tố vô lý trong cuộc sống hàng ngày, thể hiện hiện tượng xã hội thông qua phương pháp cường điệu. Phương pháp hài kịch này không chỉ có thể giải trí cho khán giả, mà còn gợi ra suy ngẫm về thực tế.

Hình tượng nhân vật của Trần Ngọc Huân đặc biệt chú ý đến bản chất tốt bụng của nhân vật. Ngay cả những nhân vật phản diện cũng thể hiện sự phức tạp của nhân tính, tránh xử lý kiểu mẫu.

Chú ý đến văn hoá Đài Loan

Các bộ phim của Trần Ngọc Huân luôn chú ý đến bảo tồn và truyền thừa văn hoá địa phương Đài Loan. Từ những người sống lề phố thành phố trong "Cá Nhiệt đới" đến kỹ năng truyền thống trong "Tổng đầu bếp", ông sử dụng bộ phim để ghi lại những mặt đa dạng của xã hội Đài Loan.

Ông đặc biệt coi trọng việc sử dụng phương ngữ, tin rằng ngôn ngữ là một bộ phận quan trọng của văn hoá. Trong các bộ phim của ông, tiếng Đài, tiếng Khách Gia và những phương ngữ khác đều nhận được sự tôn trọng và thể hiện xứng đáng.

Trần Ngọc Huân cũng chú ý đến các nhóm xã hội yếu thế, các bộ phim của ông thường lấy những nhân vật nhỏ bé làm nhân vật chính, thể hiện sự bền chỉ và lòng tốt của họ. Sự quan tâm nhân văn này là đặc điểm quan trọng của tác phẩm của ông.

Hợp tác với diễn viên

Trần Ngọc Huân giỏi khám phá và đào tạo diễn viên, nhiều diễn viên không chuyên nghiệp đã thể hiện kỹ năng diễn xuất xuất sắc dưới sự hướng dẫn của ông. Ông tin rằng cảm xúc thực sự quan trọng hơn kỹ thuật tinh tế.

Ông hình thành một mối quan hệ hợp tác lâu dài với những diễn viên hài kịch như Quách Tử Kiền, Bành Xà Xà, tạo nên một phong cách diễn xuất độc đáo. Những diễn viên này đều có những thể hiện tuyệt vời trong các bộ phim của ông.

Trần Ngọc Huân cũng coi trọng đào tạo tân binh, trao cơ hội thể hiện cho diễn viên trẻ. Không ít diễn viên chính là từ các tác phẩm của ông mà lần đầu tiên lộ diện tài năng, mới có được cơ hội phát triển sau này.

Lý niệm sản xuất và suy nghĩ về ngành công nghiệp

Với tư cách là đạo diễn, Trần Ngọc Huân cũng quan tâm đến phát triển ngành công nghiệp điện ảnh Đài Loan. Ông kiên định tuyến đường địa phương hoá, tin rằng điện ảnh Đài Loan nên phát huy lợi thế văn hoá của chính mình.

Ông chủ trương tinh chế hoá các sản xuất chi phí thấp, chứng minh rằng ý tưởng tốt và khả năng thực hiện quan trọng hơn đầu tư khổng lồ. Tuyên ngôn này cung cấp một hướng phát triển khả thi cho các bộ phim độc lập Đài Loan.

Trần Ngọc Huân cũng tích cực tham gia vào các cuộc thảo luận của ngành công nghiệp điện ảnh, cung cấp ý kiến chuyên gia cho việc xây dựng chính sách điện ảnh Đài Loan. Ông hy vọng tạo ra một môi trường tốt hơn để những nhà sáng tạo trẻ phát huy tài năng.

Tầm nhìn quốc tế và nền tảng địa phương

Mặc dù làm sâu sắc về chủ đề địa phương, Trần Ngọc Huân luôn giữ một tầm nhìn quốc tế. Các tác phẩm của ông nhận được sự chú ý tại các liên hoan phim quốc tế, chứng minh sức hấp dẫn văn hoá Đài Loan trên toàn thế giới.

Ông tin rằng những gì càng địa phương thì càng quốc tế, điện ảnh Đài Loan không cần cố ý thích nghi với thị trường quốc tế, mà nên thể hiện đặc thù văn hoá riêng của mình.

Thành công của "Ngày mất của người yêu" trên thị trường quốc tế xác nhận được quan điểm sáng tạo của ông. Điện ảnh Đài Loan có thể duy trì được đặc thù địa phương đồng thời nhận được sự công nhận quốc tế.

Ảnh hưởng đối với các đạo diễn trẻ

Thành công của Trần Ngọc Huân đã khích lệ nhiều đạo diễn trẻ đầu tư vào sáng tạo phim hài kịch. Ông chứng minh rằng khán giả Đài Loan có nhu cầu và hỗ trợ đối với phim hài kịch chất lượng cao có bản địa.

Ông cũng sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm sáng tạo, thường xuyên tham gia các hoạt động giáo dục phim ảnh. Nhiều đạo diễn trẻ nhận được cảm hứng từ các tác phẩm và quan điểm của ông.

Truyền thống phim hài kịch kiểu Đài Loan được xây dựng bởi Trần Ngọc Huân, cung cấp một con đường phát triển có thể xác minh được cho điện ảnh Đài Loan — không phụ thuộc vào ngân sách lớn, dựa vào nền tảng văn hoá và sự thực của cảm xúc để chiến thắng.

Tình hình sáng tạo hiện tại

Trong những năm gần đây, Trần Ngọc Huân vẫn chủ yếu theo đuổi tuyến đường hài kịch, bảo vệ chủ đề địa phương. Ông tin rằng, những chi tiết Đài Loan càng cụ thể, càng có cơ hội gây ra sự cộng cảm với khán giả quốc tế. Mệnh đề này đã được xác nhận bởi phản ứng của "Ngày mất của người yêu" khi công chiếu ở nước ngoài.

Ông cũng chú ý đến đào tạo tài năng của ngành công nghiệp điện ảnh Đài Loan, tin rằng cho các đạo diễn trẻ có cơ hội thực hành quan trọng hơn bất kỳ trợ cấp chính sách nào. Ngôn ngữ điện ảnh của ông nổi bật ở tính cụ thể, để khán giả tự cảm nhận được Đài Loan trong một bàn cỗ hàng, trong một con hẻm sau, thay vì dựa vào các khẩu hiệu để truyền tải.

Ba mươi năm sáng tạo trôi qua, các bộ phim của Trần Ngọc Huân vẫn có khả năng nhận dạng, vì ông luôn đặt cuộc sống cụ thể của Đài Loan tại lõi của câu chuyện.

Tài liệu tham khảo

  1. Wikipedia "Trần Ngọc Huân" mục từ, trường tốt nghiệp: Đại học Nghệ thuật Đài Loan Quốc lập (trước đây là Trường đặc biệt Nghệ thuật Quốc lập), https://zh.wikipedia.org/zh-tw/%E9%99%B3%E7%8E%89%E5%8B%B3
  2. Liên hoan Phim Kim Mã Đài Bắc, Giải thưởng Kim Mã lần thứ 32 "Cá Nhiệt đới" Kịch bản gốc tối ưu, https://www.goldenhorse.org.tw/
  3. Liên hoan Phim Kim Mã Đài Bắc, Giải thưởng Kim Mã lần thứ 57 "Ngày mất của người yêu" kỷ lục giải thưởng, https://www.goldenhorse.org.tw/
Về bài viết này Bài viết này do cộng đồng cộng tác thực hiện, với sự hỗ trợ của AI trong quá trình biên soạn và thẩm định.
Từ khóa
Trần Ngọc Huân đạo diễn phim hài Cá Nhiệt đới Tổng đầu bếp Ngày mất của người yêu
Chia sẻ

Đọc thêm

Có thể bạn cũng muốn đọc

Nghệ thuật

Q Series: Một người làm máy tính xách tay đã cách nào trồng hạt giống cho nền công nghiệp phim truyền hình Đài Loan phục hưng

Năm 2016, chủ tịch Pegatron Đồng Tử Hiền rút tiền để cho đạo diễn Vương Tiểu Hàng dẫn những cây đại thụ của điện ảnh Đài Loan thực hiện một điều trái với logic thương mại: không quay phim lớn, chỉ huấn luyện diễn viên mới.

閱讀全文
Nhân vật

Tam Mao: Người biến sự trốn chạy thành tự do

Tên thật là Trần Bình, sinh năm 1943 tại Trùng Khánh, năm 1948 di cư đến Đài Loan cùng gia đình. Bỏ học giữa chừng sau khi bị giáo viên sỉ nhục trước lớp, trải qua bảy năm tự kỷ rồi bắt đầu viết trở lại. Kết hôn với Jose tại Tây Sahara thuộc địa năm 1973, các tản văn của bà trở nên nổi tiếng, trở thành cửa sổ để người Đài Loan trong thời kỳ kiểm duyệt tưởng tượng về phương xa. Jose chết đuối trong tai nạn lặn biển năm 1979. Năm 1990, kịch bản điện ảnh bà biên kịch "Red Dust Cuồn Cuốn" giành tám giải Kim Mã. Ngày 4 tháng 1 năm 1991, bà tự tử bằng cách treo cổ tại Bệnh viện Tổng dân sinh Đài Bắc, hưởng thọ 47 tuổi.

閱讀全文
Nhân vật

Jimmy Liao (Liêu Phúc Bân): Những hình vẽ bị cho là "bình yên" — là những gì một người sống sót sau ung thư máu mang trở lại từ chiếc bể cá

Năm 1995, Liêu Phúc Bân, 37 tuổi, một giám đốc sáng tạo quảng cáo, được chẩn đoán bệnh bạch cầu cấp tính, nằm trong phòng vô trùng, ra hiệu với bạn bè qua lớp kính. Sau khi xuất viện, những "nhân vật nhỏ" mà ông vốn dùng để kiếm tiền đã sống động, ông bắt đầu vẽ các tác phẩm như "Con Cá Nụ Cười", "Mặt Trăng Quên Mất", "Bước Qua Bên Trái - Quay Phải", "Tàu Điện Ngầm". Phía sau những hình vẽ "bình yên" và "ưa thích tinh tế" mà người Đài Loan nhớ tới, cùng với Quảng trường Jimmy Liao ở Nghi Lan và Luó Đông, là một người đã trải qua địa ngục — biến chết chóc và cô đơn thành một hình thức có thể đọc được, rồi phát triển thành một đế chế trải rộng qua điện ảnh, nhạc kịch, xiếc và nghệ thuật công cộng; năm 2026 vẫn đang tổ chức triển lãm kỷ niệm 25 năm ở Hồng Kông.

閱讀全文
Văn hóa

Tứ Giờ Chiều: Một quả pháo hoa truyền thống, cháy lên sự kỳ quái và niềm nhớ trong gia đình của Đài Loan

Từ nỗi khổ của Jiao Niao trong thập niên 1990 đến các meme của Lửa Bùng Nổ trong thập niên 2000, Tứ Giờ Chiều không chỉ là nền tảng âm thanh môi trường của người Đài Loan, mà còn là một "cựu kỳ quan" công nghiệp phản ánh thời sự.

閱讀全文